Người đeo mặt nạ lãnh đạm hỏi.
– Biết.
Điền Bố Nhân gật đầu, vẻ mặt vô cùng oán hận.
Người đeo mặt nạ kéo ghế ngồi xuống, nhìn Điền Bố Nhân, nói:
– Bọn chúng muốn đẩy ngươi vào chỗ chết. Đây mới chỉ là bắt đầu, ngươi về sau còn gặp phải nguy hiểm hơn nhiều… Một thương nhân nhỏ bé như ngươi, trong mắt bọn chúng, muốn giết ngươi dễ như trở bàn tay, ngươi hiểu không?
– Vâng vâng vâng.
Điền Bố Nhân vừa lau mồ hôi trên trán, lúc này lại toát ra. Ánh mắt thoáng nghi hoặc hỏi:
– Ân công… Ân công là ai? Vì sao lại cứu ta?
Người đeo mặt nạ thẳng thắn nói:
– Ta có mối thù với Tư Đồ Tĩnh, Ta muốn phá đổ Tư Đồ Tĩnh… Ngươi không cần hỏi ta là ai, ngươi chỉ cần hiểu, nếu ngươi không làm theo lời ta nói, Điền gia các ngươi nhất định sẽ bị bọ chúng trừng trị đến mức xương cột cũng không còn… Ngươi có tin không?
– Ta tin! T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.com
Điền Bố Nhân gật đầu nói.
– Ân công muốn ta làm gì?
– Ta hỏi ngươi trước, ngươi là chịu ngồi chờ chết chờ bọn chúng tới giết ngươi, chiếm đoạt gia sản của ngươi, hay là muốn liều mạng trước?
Người đeo mặt nạ thản nhiên hỏi.
Điền Bố Nhân ngẩn ra, trầm ngâm nghĩ đến Điền gia bị trừng trị như bây giờ, hắn đêm nay cũng suýt chút bị thích khách của Hồng gia phái đến giết chết. Trong mắt hắn nỗi oán hận càng sâu đậm, cắn răng nói:
– Ân công, ta muốn liều mạng. Nhưng… Nhưng ta phải liều mạng thế nào đây? Ta biết thực lực của mình còn kém xa, không thể nào chống đối lại bọn chúng.
Người đeo mặt nạ thản nhiên cười nói:
– Tốt! Ngươi có gan như vậy là tốt rồi. Điền Bố Nhân, hiện giờ kinh thành phái người xuống giám sát, vì sao ngươi không đi nói việc này với lại bộ giám sát?
Điền Bố Nhân mặt biến sắc, giật mình hỏi:
– Tố cáo… Tố cáo ai?
– Kẻ nào muốn trừng trị Điền gia các ngươi, ngươi liền tố cáo kẻ đó.
Người đeo mặt nạ nói:
– Hồng gia là chỗ dựa của bọn tham quan, mua rất nhiều gạo trữ lương, tiệm gạo Đại Hồng mở cửa đẩy giá lên trời, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, đấy đều là xúc phạm triều đình và pháp luật. Ngoài ra, Hạ tri huyện và Hồng gia cấu kết, tới cửa đoạt lương, lại phái người ám sát. Sao ngươi không đi tố cáo việc này? Hiện giờ, Lại bộ Tô Khắc Ung đại nhân đang ở trong thành. Ông ta thường xuyên đến điều tra quan viên ăn hối lộ trái pháp luật của quận Nghi Xuân. Cơ hội như vậy sao không nắm bắt lấy? Điền gia nhà ngươi sẽ không có cơ hội thứ hai như vậy đâu!
Điền Bố Nhân do dự.
Dân cáo quan, việc này vốn rất là khó khăn, huống chi dưới chế độ chính trị ở nước Yến, vốn là thuộc địa của Hạ gia, chuyện tố cáo bè phái quan viên của Hạ gia, xác suất thành công gần như bằng không.
Huống chi, Tô đại nhân được lại bộ phái tới, sao lại có thể vì chuyện buôn bán gạo nhỏ bé mà đi điều tra quan viên Hạ gia.
Không ít người nhạy bén tin tức ở quận Nghi Xuân này đều biết kinh thành phái xuống không ít quan viên, và cũng biết trong đó có một bộ phận là điều tra quan tham ô, nhưng không ai có thể xác định đó chỉ là hình thức hay là thật sự điều tra.
Quan lại bao che cho nhau, suy nghĩ này đã ăn sâu trong lòng dân chúng, giữa quan lại với nhau, việc đấu tranh ào ạt vũ bão, bọn họ đương nhiên không thể hiểu được.
– Ngươi còn sợ điều gì?
Người đeo mặt nạ cất tiếng nói trầm thấp.
Cuối cùng Điền Bố Nhân nói:
– Ta… Ta có thể tố cáo thắng sao? Tố cáo bọn chúng ở nơi này, ta… Ta không phải là tìm chỗ chết sao?
– Bọn chúng đã muốn giết ngươi.
Người đeo mặt nạ lạnh lùng nói.
– Ngươi còn sợ cái gì? Ngươi không đi tố cáo, đó là chờ chết. Nếu như ngươi đi tố cáo, không chừng còn có một đường sống!
Điền Bố Nhân còn đang do dự, người đeo mặt nạ lại tiếp tục nói:
– Chỉ dựa vào ngươi, tất nhiên là tố cáo không thắng. Nhưng có ta ở đằng sau hỗ trợ ngươi, ngươi tất có bảy phần cơ hội thành công.
Trong lòng Đường Bố Nhân đang phân vân do dự, người đeo mặt nạ nói cũng rất đúng, ngồi chờ chết thì không bằng liều một phen. Nhưng cho dù có sự đảm bảo của người đeo mặt nạ thì hắn vẫn không tin bản thân hắn có thể tố cáo được Hồng gia, Hạ tri huyện, thậm trí tố cáo được quận thủ Tư Đồ Tĩnh, đó thật sự là một mục tiêu rất xa vời.
– Ngươi muốn cáo, ta sẽ giúp ngươi. Nếu ngươi không cáo, bây giờ ta sẽ rời khỏi đây!
Người đeo mặt nạ đứng dậy, thản nhiên nói:
– Tục ngữ nói, đặt mình vào chỗ chết thì mới có đường sống. Xem ra… Ngươi cũng không có giác ngộ như vậy rồi!
Điền Bố Nhân từ giường bước xuống, quỳ rạp xuống đất:
– Ân công, người có thể vượt qua sự canh giữ của nha môn để vào phủ của ta, nhất định là thân thủ phi phàm, ta có một việc muốn cầu xin người, nếu người đồng ý, Điền Bố Nhân sẽ liều cái mạng này đi gõ trống kêu oan, theo chỉ bảo của ân công đi tố cáo bọn cầm thú kia!
– Chuyện gì?
– Ân công hãy giúp ta cứu hai con trai và một nữ nhân… Còn có phu nhân của ta!
Điền Bố Nhân ánh mắt cầu xin:
– Đưa họ đi xa khỏi nơi này, ta sẽ ở lại liều mạng.
Người đeo mặt nạ trầm ngâm một chút:
– Được!
Điền Bố Nhân mừng rỡ, dập đầu nói:
– Đa tạ ân công, Đa tạ ân công!
– Ta sẽ mau chóng sắp xếp cho bọn họ rời khỏi đây.
Người đeo mặt nạ bình tĩnh nói:
– Ngươi chuẩn bị tốt việc tố cáo lên cấp trên… nhớ kỹ, việc kiện lên trên này là do bản thân ngươi quyết định, không có bất cứ kẻ nào đến yêu cầu ngươi làm… Ngươi cũng chưa bao giờ gặp qua ta…!
– Vâng , Vâng, Vâng!
Điền Bố Nhân nghiêm mặt nói:
– Ân công đã cứu mạng ta, còn việc báo thù rửa hận, Điền Bố Nhân ta vô cùng cảm kích, tuyệt đối không bán đứng ân công.
– Ta vốn không sợ ngươi bán đứng ta. Như vậy cũng không có lợi gì cho ngươi.
Người đeo mặt nạ cười lạnh nói:
– Ta có thể cứu người nhà ngươi ra ngoài, tự nhiên cũng có thể giết chết bọn chúng…!
Hắn không nói thêm lời nào, cõng người áo đen đang bất động, lại nhảy ra ngoài cửa sổ, hòa vào trong bóng đêm. Điền Bố Nhân nhìn hắn rời đi, ngồi tê liệt trên đất.
Người đeo mặt nạ cõng người áo đen ra khỏi phòng, tới chỗ không có ai thả người áo đen ra. Người áo đen bất ngờ đứng dậy, thủ thế đánh người đeo mặt nạ, hai người một trước một sau chạy ra khỏi sân, rất nhanh liền bay qua tường phủ , tới một ngõ nhỏ yên tĩnh mới dừng lại bước đi.
– Tiểu Lý, âm thầm bảo vệ Điền Bố Nhân, không cho người khác giết hắn.
Người đeo mặt nạ dặn dò:
– Dặn các huynh đệ tạm thời không được có hành động thiếu suy nghĩ, trinh sát của Địch quốc tạm thời để đám người Đông Hoa Thính đối phó, chúng ta không cần nhúng tay! Tuy nhiên mau chóng an bài cho người nhà Điền Bố Nhân rời khỏi đây… Lúc này, tầm nhìn của những vị đại nhân đó không còn ở Điền phủ nhỏ bé này.
– Vâng, Đại nhân.
Người áo đen cung kính nói.
Rất nhanh, hai bóng người tả hữu tách ra, trong nháy mắt liền biến mất vào bóng đêm, giống như hai âm hồn biến hóa vô hình.
Lúc này, trong phòng chơi cờ tại xuân viện, Hạ Học Chi đang nhã hứng đánh cờ với Từ tiên sinh. Trong ánh mắt bọn họ, vào lúc này không chú ý gì đến chuyện xảy ra ở Điền phủ, cũng không thể nào biết nơi đó đang xảy ra những chuyện quỷ quái gì.
Nửa canh giờ trước, bọn họ nhận được những tin tức rất rõ ràng.
– Hàn Mạc hôm nay không có động tĩnh gì, đã ngủ.