Cuối cùng người hơi lớn tuổi hơn nói:
– Nhanh đi tìm người, nhanh đi kêu người!
Người nhỏ tuổi hơn lập tức cầm váy chạy như điên ra ngoài.
– Người đầu, người đâu…
Người hơi lớn tuổi hơn nhào tới bên cạnh giường, khóc nức nở loạng choạng nắm lấy cánh tay nàng.
– Thần tiên tỷ tỷ, người làm sao vậy, làm sao vậy?
Chư Cát Thanh co người nằm đó cố sức mở hai mắt ra vô lực nhìn nàng một chút, tiếp đó dùng hết khí lực nổ lực lao người tới, đem thân thể của mình nằm ngang ra, nỗ lực giữ lại nét đoan trang cuối cùng, tựa hồ muốn đưa tay chạm vào mặt cô gái ngồi bên cạnh đang rất sốt ruột.
Tay vẫn chưa kịp sờ lên đã vô lực rơi xuống hai mắt nhắm lại, hai hàng lệ rơi xuống, óng ánh trong suốt.
Ngoài phòng, vài thủ vệ chợt đi vào, đi nhanh tới bên giường người cầm đầu nghiêng đầu liếc nhìn rượu và đồ ăn trên bàn, không ai khác chính là phụ trách cai quản Trung túc tinh cung Phương Liêu.
Đến bên cạnh giường, Phương Liêu gọi lớn:
– Thanh cô nương, ngươi sao vậy?
Gọi vài tiếng cũng không có phản ứng, nghiêng đầu ý bảo cô gái xem xem sao.
Nữ tử nhanh chóng tiến lên đưa tay thăm dò, thi pháp kiểm tra, sợ đến nỗi tay bỗng nhiên rụt trở về, quay đầu cả kinh kêu lên:
– Tỷ ấy… chết rồi…
Mấy người khác cũng hoảng sợ, không khỏi thi pháp kiểm tra.
Xác nhận người thật sự đã chết xong, mỗi người đều luống cuống, bọn họ phụ trách trông coi mà người lại chết rồi thì biết báo cáo sao?
Có người hoảng sợ nói:
– Làm sao bây giờ?
– Không đâu, không đâu.
Thiếu nữ bên cạnh giường lắc đầu khóc rống lên, lắc lắc Chư Cát Thanh cầu xin màng nhanh tỉnh lại.
Cũng có người nhanh chóng phát hiện chuyện không bình thường, phát hiện bên cạnh bàn chén rượu rơi vỡ và cái ghế bị đổ.
Từ đầu tới đuôi không nhúc nhích, Phương Liêu quay đầu liếc nhìn lạnh nhạt nói:
– Không cần tra xét, là ý của Thánh tôn thông báo Vô Lượng Thiên là được, những thứ khác không cần chúng ta quan tâm.
Độc chính là hắn hạ thủ, trong lòng hắn đương nhiên là biết rõ, liếc nhìn Chư Cát Thanh dung nhan tuyệt mỹ, thầm than trong lòng một tiếng đáng tiếc, xoay người không nhanh không chậm rời khỏi.
Trên cổng thành, chắp tay đứng ở trước cửa sổ Miêu Nghị bỗng nhiên đưa mắt nhìn về nơi xa, tựa hồ có gió nổi lên, cây cối lắc lư, bụi vàng hướng lên thiên không như cột trụ rồi bỗng tán loạn ra. Suy nghĩ của hắn cũng như thế, cho đến bây giờ vẫn không biết Thanh Chủ bên kia thế nào, mấy vạn nhân mã U Minh phân tán ở Thiên Nhai lúc nào cũng có thể công thành, nhưng hắn vẫn đứng đó như cũ, ánh mắt kiên nghị, môi mím chặt.
Dưới thành trên thành vẫn đang khiêu chiến lẫn nhau rồi đe dọa, đao đã gác lên cổ những người bị bắt lên đầu thành, Tinh đứng ở một bên phía trước cửa sổ nhìn thấy cảnh này, lại tựa như có cảm giác khẽ thở dài.
Hoang đồ bá nghiệp đàm tiếu trung, bất thắng nhân sinh nhất trường mộng…
Miêu Nghị khẽ nghiêng đầu, lẳng lặng liếc nàng.