Nghiêm Mặc bảo bốn người qua đây để hắn chia đều theo thuộc tính của từng người.
Bốn người đều cảm ơn ông lão, nhưng Đáp Đáp thì không nói cảm ơn, mà kêu ngao ngao vỗ lưng ông.
Ông lão không tức giận, còn vỗ đầu Đáp Đáp vài cái.
Vẻ mặt Nghiêm Mặc đầy phức tạp, ông lão cho bọn Đinh Phi nguyên tinh cấp bốn, vậy nguyên tinh cho hắn đương nhiên là cao hơn.
Hắn không phủ nhận lúc mới đầu hắn vẫn còn nghi ngờ ông lão, vì đa số các vu giả ở thế giới này đã để lại cho hắn một ấn tượng xấu, điều đó khiến hắn vẫn luôn giữ lại ba phần đề phòng với ông.
Nhưng thái độ thẳng thắn, chân thành và thần kinh thô trong hai ngày này của ông khiến hắn cảm thấy ông không giống kiểu người ôm mưu đồ bất chính, Nghiêm Mặc dần dần không muốn hoài nghi một ông lão như vậy.
Nhưng bản tính của hắn làm hắn không thể hoàn toàn buông bỏ tâm phòng bị với ông.
Ôm tâm lý không muốn mắc nợ ông lão, Nghiêm Mặc cắn răng lấy một viên nguyên tinh cấp chín to bằng cái nắm tay ra từ túi không gian, nhanh chóng nhét vào tay ông: “Sư phụ, cái này là đệ tử tình cờ có được, ngài cầm dùng trước.”
Ông lão không biết đệ tử cho mình cái bảo bối gì, chờ khi ông phóng sức mạnh linh hồn ra ‘nhìn’, liền nhịn không được mà trợn to mắt, sau đó sờ soạng viên nguyên tinh kia để cảm nhận kích thước của nó, miệng càng há to hơn.
Ông có rất nhiều nguyên tinh, đúng vậy, cấp chín cũng có.
Nhưng mà! Đây là khối nguyên tinh cấp chín to bằng cái nắm tay đấy! Khối nguyên tinh này mà tách ra thì được bao nhiêu nguyên tinh tệ?
Hơn nữa, nguyên tinh tệ bị tách ra sao có thể so sánh được với một khối nguyên tinh hoàn chỉnh như vầy?
Thì ra đệ tử mà ông thu không có nghèo chút nào, chẳng những không nghèo mà còn đối xử tốt với ông. Ông lão vui tới mức cười khặc khặc không ngừng, ai cha, ông nhận nhóc đệ tử này quả nhiên không sai, đối xử rất tốt với sư phụ, nghĩ đến chuyện nhóc này nói mai sau sẽ dưỡng lão với lo ma chay cho mình, có lẽ không phải gạt ông đâu, oa ha ha ha!
Ông lão cười toét cả miệng, tay lại nhanh chóng nhét khối nguyên tinh kia vào ngực, không để chút năng lượng nào tỏa ra khiến người xung quanh phát hiện.
Nghiêm Mặc thấy ông lão nhận nguyên tinh của mình, vẻ mặt cũng hiện lên ý cười thật lòng, quà mình tặng mà được người ta thích cũng là chuyện khiến hắn vui vẻ. Có lẽ do tật xấu đeo bám từ kiếp trước, dù hắn thân với người ta cỡ nào, vì để phòng ngừa tình huống trở mặt mai sau, từ trước đến nay hắn vẫn thích kiểu kết giao có qua có lại, chứ không thích kiểu chỉ nhận mà không trả.
Động tĩnh của mấy người Cửu Nguyên bên này có vẻ như không khiến ai để ý, nhưng người nào đó vẫn luôn chú ý tới bọn họ lại nhíu mày, hạ lệnh: “Đi tra xem ông lão đột nhiên xuất hiện với đám người Cửu Nguyên là ai, đến thành Hắc Thổ từ khi nào.”
Tiếng kèn liền vang ba tiếng, quốc vương Ngô Thượng và vương hậu cùng với con của bọn họ bước vào tầng thứ nhất trên khán đài.
Nơi khán đài đang ồn ào lập tức yên tĩnh khi hàng người quốc vương Ngô Thượng tiến vào.
Nghiêm Mặc còn tưởng sẽ nghe thấy tiếng hoan hô của dân chúng hay gì gì đó, nhưng lại không có. Mà ngược lại, dân chúng đều rất im lặng, toàn bộ nô lệ bên sân đều quỳ xuống.
Hình như cả nhà Ngô Thượng đã quen với điều này rồi, nên vẫn ung dung đi đến vị trí chính giữa dưới sự bảo hộ của hơn mười chiến sĩ rồi ngồi xuống.
Mãi cho đến khi cả nhà Ngô Thượng an tọa, trên khán đài mới có tiếng nói chuyện xì xào.
Tiếng kèn lại được thổi lên.
Lần này cả sáu sân đấu đều được mở ra, đội chiến sĩ liên tục tiến vào sân thi đấu không ngừng.
Cuộc tuyển chọn áp dụng hình thức hỗn chiến, vừa lên sân, chúng chiến sĩ đã chia làm các phe rõ ràng. Hơn một trăm chiến sĩ có cảm giác như chiếm đầy sân đấu.
Một người đàn ông đứng ở tầng khán đài thứ nhất có chức vụ giống như MC, giương cao giọng hô: “Trận đấu đầu tiên, có tổng cộng một trăm hai mươi sáu chiến sĩ, chỉ có năm mươi người được tiến vào vòng trong, tiếng kèn vừa vang, trận đấu lập tức bắt đầu, bất luận sống chết!”
Ngay sau đó, tiếng kèn báo hiệu cuộc đấu bắt đầu được thổi lên.
Mới đầu không có ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Đinh Ninh lấy làm lạ, thuận miệng hỏi Tử Minh, người của Đại Áo đang ngồi bên cạnh mình: “Nếu tất cả mọi người đều không làm gì hết, vậy làm sao để chọn ra năm mươi người?”
Tay Tử Minh run lên, hai má bắt đầu nóng hầm hập, cả gương mặt đỏ bừng.
Trưởng lão Hạo ngồi cạnh thầm thở dài, thay cậu trả lời: “Sẽ không ai đứng yên một chỗ đâu, bên trong có không ít chiến sĩ của thành Hắc Thổ, bọn họ sẽ mở đầu cuộc tấn công, hơn nữa, hôm nay có không ít chiến sĩ đến từ doanh trại huấn luyện tham gia, để phô bày tài lực, bọn họ cũng sẽ ra tay. Mà chỉ cần một người ra tay, thì những người khác có muốn đứng yên cũng không được.”
Đinh Ninh hiệu ra, cảm ơn trưởng lão Hạo.
Tử Minh hối hận, những việc này trưởng lão Hạo đã nói cho bọn họ biết rồi, sao vừa rồi cậu lại không nói ra lời? Cậu nhìn lén Đinh Ninh một cái, muốn cách anh xa một chút, nhưng không hiểu sao lòng lại không muốn, thậm chí còn muốn ngồi gần anh thêm chút nữa.
So với sự căng thẳng của đám người Đinh Ninh và Đinh Phi, Nghiêm Mặc lại không quá lo cho Nguyên Chiến.
Hai ngày nay bọn họ không lãng phí thời gian, hắn nghĩ cho Nguyên Chiến rất nhiều tuyệt chiêu và thủ thuật che mắt làm thế nào để lợi dụng thực vật ngụy trang cho năng lực khống chế đất rồi đi ăn hiếp người ta.
Bản thân Nguyên Chiến đã rất thông minh, sau nhiều lần tự huấn luyện mình hắn cũng đã mò ra không ít phương pháp.
Dưới sân thi đấu, bên cạnh Nguyên Chiến có năm người đang đứng.
Một là tù trưởng Hắc Thủy – Doanh Thạch, một là chiến sĩ Đại Áo – Tử Chân, còn ba người khác, họ là chiến sĩ Đại Áo mà trước kia đã được đưa đến doanh trại huấn luyện. Có điều, bốn người ĐạiÁo, bao gồm cả Tử Chân, đều có cấp bậc không cao.
Không biết là ai ra tay trước mà sân đấu bất ngờ hỗn chiến.
Tuy Nguyên Chiến không muốn ra tay trước, thậm chí hắn còn dẫn đám người Doanh Thạch cố gắng lui vào góc tường, nhưng chiến sĩ thành Hắc Thổ và mười một thành phụ thuộc hình như đã thương lượng với nhau trước đó, đều đồng thời ra tay với kẻ yếu bên cạnh trước.
Tiểu đoàn chỉ có sáu người đương nhiên cũng bị coi là kẻ yếu.
Sân vừa dậy sóng, khán đài cũng lập tức vang lên tiếng tru tréo ủng hộ sĩ khí.
Nghiêm Mặc thiếu chút nữa phải bịt lỗ tai lại, người của bộ lạc Đại Áo và Hắc Thủy ngồi ở hai bên trái phải hắn la to quá mức, Đinh Phi với Đáp Đáp cũng bị bầu không khí kích động cho rống theo.
“Thủ lĩnh! Đánh bại bọn họ đi!”
Đủ loại tiếng kêu trộn lẫn với nhau, căn bản không thể phân biệt được ai với ai, hay đang kêu cái gì.
Các quý tộc vốn chỉ ngồi xem cuộc tỷ thí ở tầng thứ nhất nay cũng có không ít người đứng lên.
Khán đài từ tầng ba đến tầng năm lúc này vô cùng ầm ĩ, bọn họ mặc sức kêu to tên chiến sĩ mình ủng hộ, cả đám gào đến mức mặt đỏ tới mang tai.
“Tránh ra mau! Cái thằng ngu này!”
“A! Ngã xuống rồi! Vậy mà ngã xuống rồi!”
“Giết hắn đi! Xông lên! Cái thằng nhát gan thỏ đế này!! Đừng có trốn đằng sau nữa!”
Ông lão ngoáy ngoáy lỗ tai, cười cợt hỏi đệ tử của mình: “Chịu không nổi hả?”
“Sao?” Nghiêm Mặc không nghe rõ ông nói cái gì.
Ông lão cười ha hả, kề sát vào tai hắn la to: “Cái thằng ngu này! Cấp sáu rồi mà còn không biết bảo vệ mình như thế nào à?!”
Nghiêm Mặc bị ông gào vào tai tới mức đầu phát đau, ông lão thấy bộ dạng thảm thương của hắn, liền cười quái dị không ngừng.
Cứ thế, chờ khi Nghiêm Mặc vận công khôi phục lại một chút, ngước mặt lên nhìn thì phát hiện ra số chiến sĩ ngã xuống đã có gần một nửa.
Có người chết, thi thể còn không ngừng bị dẫm đạp.
Có người bị thương, chỉ cần ngã xuống liền khó mà đứng dậy, chỉ có một số tên lanh trí lăn sát vào ven tường, hoặc là dứt khoát trốn qua hàng rào mới giữ được một cái mạng.
Mùi máu tươi tràn ngập khắp không trung, kích thích cho đám quần chúng la hét càng thêm điên cuồng.
Quanh Nguyên Chiến đã mọc một tầng Nước Bọt Lôi Thần, không ai dám chơi cận chiến với hắn, phàm là kẻ tấn công Nguyên Chiến đều đứng đánh từ xa.
Nguyên Chiến gầm lớn một tiếng, dây mây trong tay bay múa, nhanh chóng tạo nên một tấm chắn cao cỡ nửa người, thoạt nhìn vô cùng chắc chắn.
Không chỉ vậy, hắn còn dựng lên một bức tường dây leo phía sau tầng Nước Bọt Lôi Thần, đương nhiên, không ai biết dù là tấm chắn hay bức tường nọ, bên trong đều là đất đá cứng chắc.
Tấm chắn này không sợ lửa đốt, dù lửa có tấn công thế nào thì cũng sẽ mau chóng tắt lịm.
Có tấm chắn còn chưa tính, tay phải hắn không ngừng tạo ra nhánh cây như những chiếc cọc dài bằng cánh tay, bắn về phía kẻ địch tấn công hắn như bắn tên.
Chiến sĩ tộc Đa Nạp hồi trước từng đấu với hắn dần tới gần, không đợi hắn tấn công đã hét lớn: “Cùng nhau đối địch!”
Nguyên Chiến nhanh chóng quyết định, kêu một tiếng với đám người Doanh Thạch, bảo bọn họ cầm lấy tấm chắn được tạo ra từ bước tường dây leo đi cùng các chiến sĩ Đa Nạp tiến lên phía trước.
Cận chiến có, viễn chiến cũng có.
Càng lúc càng nhiều người áp sát nhóm người Nguyên Chiến.
Đám Nguyên Chiến cơ hồ như giết đỏ cả mắt, toàn sân đấu bắt đầu chia làm bốn phe lớn.
Bốn phe này cắn giết lẫn nhau, chiến sĩ thành Hắc Thổ chọn phe của Nguyên Chiến, bọn họ tập kết các chiến sĩ của những bộ lạc cùng phe với chiến sĩ đến từ mười một tòa Hạ Thành phụ thuộc cùng nhau ra sức tấn công.
Nghiêm Mặc không tự biết hai tay mình đã siết chặt thành nắm đấm, đây là lần đầu tiên hắn thấy Nguyên Chiến không khống chế được mình mà đại khai sát giới.
Có lẽ với đối phương thì đã là khống chế rồi, vì kết cục của kẻ bị Nguyên Chiến xử không thảm bằng kẻ bị tù trưởng Hắc Thủy phun nước miếng.
Nghiêm Mặc cũng hiểu rõ, hình thức hỗn đấu này không phải anh không muốn giết người là có thể không giết, một khi chiến đấu đến đỏ mắt, thì tất cả mọi người chỉ biết nghĩ làm sao để bảo vệ mình và giết kẻ khác mà thôi, những thứ còn lại đều không thể nhớ rõ.
Chú Vu đang cổ vũ cho Nguyên Chiến, ông gào còn lớn hơn cả Đinh Phi với Đáp Đáp.
“Ô ——!” Tiếng kèn lại vang lên.
Chiến sĩ cấp cao bên cạnh quốc vương Ngô Thượng nhảy xuống khán đài, trên sân đấu nhanh chóng mọc lên những bức tường đá, ngăn cách vài nhóm người dù nghe thấy tiếng kèn nhưng vẫn đánh đến hăng tiết gà không chịu dừng.
Cơ mà, sau nửa tiếng hỗn chiến, số người còn lại trong sân chưa đến năm mươi người.