Hắn bước vài bước tới bên cạnh thi thể của Băng Yêu, lấy ngân kiếm ra bới lung tung ở đám băng vụn, tìm được một cái túi trữ vật, kiểm tra sơ qua một chút rồi cẩn thận thu vào, sau đó một tiếng cũng không nói, hướng lên trên không trung bay tới. Hắn muốn nhìn xem mấy vị đồng môn này rốt cuộc lấy cái gì ra để đùa giỡn, nhưng ba tên Huyết thị kia lập tức biến thân.
Hàn Lập thật sự không biết, đúng lúc Băng Yêu vừa mới chết đi thì tại mật thất bên dưới giả sơn, một trung niên nhân rõ ràng đang bế quan bỗng nhiên mở đôi mắt đỏ như máu ra, trong miệng thì thào lẩm bẩm:
“Băng Yêu đã chết rồi sao? Cũng tốt, về sau ta đỡ phải động thủ lần nữa.”
Nói xong như thế, hắn trở nên như không có chuyện gì, tiếp tục khép hai mắt lại.
Mà phía trước hắn là một bộ hài cốt chỉ còn xương bọc da, xem hình dáng gầy gò giơ xương, ngoại trừ da thì trên người một chút huyết nhục cũng không tồn tại, mà theo cách ăn mặc trên người xem ra đây chính là tu sĩ của Hoàng Phong cốc.
Hàn Lập ngự khí lên không trung, còn chưa kịp mở miệng thì mấy người Tống Mông đã vội vàng đi tới, trên mặt đều mang vẻ sợ hãi lẫn khen ngợi không thôi, thậm chí trong ngôn từ còn kèm theo một tia kính sợ. Mà vị bạn lữ song tu cùng Tuyết Hồng sư tỷ kia, hai mắt ứng đỏ, thần tình vô cùng cảm kích.
Hàn Lập vội khiêm tốn nói một câu, có chút buồn bực chỉ vào cái phù lục hồng quang chói mắt trên tay Lưu Tĩnh, nghi hoặc hỏi.
Lập tức có một người hướng Hàn Lập giải thích về việc Chân bảo, điều này làm cho hắn vui mừng ra mặt, hoàn toàn yên lòng.
Việc liên quan tới Chân bảo, Hàn Lập đương nhiên cũng có nghe nói qua, chính là không nghĩ được vị Lưu sư huynh này lại có vật này trong tay, hơn nữa hôm nay lại lấy ra sử dụng, bình thường nó đều là thủ đoạn bảo mệnh dưới tình huống sinh tử.
Những việc Hàn Lập trải qua đều bất đồng so với Lưu Tĩnh, tự nhiên cũng không thể hiểu được tâm tình phức tạp trong lòng Lưu Tĩnh cùng với sự tính toán thiệt hơn của hắn.
Đối với Hàn Lập mà nói, người khác dùng ánh mắt gì nhìn mình, cơ bản là không vấn đề gì cả, chỉ cần không đụng chạm đến lợi ích của chính mình thì điều này cũng chẳng sao cả.
Đương nhiên nếu có cơ hội mà không phí chút khí lực nào mà lưu lại cho người khác thì Hàn lập cũng vui vẻ ra tay một chút nhưng vì duy trì loại ấn tượng này mà dùng tới bảo vật như loại Chân bảo này, có đánh chết, hắn tuyệt đối cũng không làm ra cái loại việc ngu ngốc như vậy.
Chẳng qua, cách làm của Lưu Tĩnh chính cũng làm cho Hàn Lập có điểm cảm động, thậm chí hoài nghi quan điểm của chính mình có phải là đã sai lầm rồi hay không, trên thế gian này thật sự có người tốt trừ diệt cái ác mà ngay cả chính bản thân mình cũng không để ý hay sao?
Đang lúc hắn thầm hổ thẹn, bỗng nhiên phía dưới truyền đến một tiếng rống giận dữ, trong thanh âm tràn đầy ý tứ máu tanh chết chóc.
Tất cả mọi người không khỏi cả kinh, vội vàng nhìn xuống phía dưới
Chỉ thấy một trong ba cái quang kén màu máu đã không ngừng biến hình, ngày càng lớn, tựa hồ tên Huyết thị bên trong đang muốn lập tức chui ra.
Hàn Lập trong lòng rùng mình, xem ra còn muốn trước tiên đấu một trận với đám Huyết thị này để cho vị Lưu su huynh kia tranh thủ một chút thời gian.
Nghĩ đến đây Hàn Lập đang muốn ra tay hành động thì một thanh âm bình tĩnh từ phía sau truyền đến tai mọi người.
“Các vị sư huynh mau tránh ra một chút, để ta đến tiêu diệt ba gã yêu nhân này.”
Thanh âm này làm sắc mặt mọi người đều trở nên vui vẻ, Hàn Lập vội quay lại nhìn.
Chỉ thấy Lưu Tĩnh đang mỉm cười nhìn bọn họ, trên bàn tay là một chim lửa màu đỏ nhỏ nhắn, xinh xắn đang không ngừng bay tới bay lui cực kỳ đáng yêu, luồng khí nóng lúc trước không biết đã biến mất vô ảnh vô tung khi nào.
“Đây là nguyên hình của Chân bảo?”
Hàn Lập có chút kinh ngạc nhắm nhìn con chim lửa màu đỏ.
“Đa tạ các vị hộ pháp!”
Lưu Tĩnh chậm rãi đứng dậy, bay đến trước mặt đám người Hàn Lập, tiếp theo trong ánh mắt kinh ngạc của người khác, nhanh chóng dùng miệng nhẹ thàng thổi vào con chim nhỏ trong tay, nó liền lập tức kêu lên một tiếng trong trẻo rồi bay ra khỏi bàn tay của Lưu Tĩnh, lao thẳng xuống phía dưới.
Lúc này,mấy cái quang kén phía dưới đã có biến hóa,” xùy xùy” một tiếng trầm muộn, liền tự động xé rách mở ra, từ bên trong một yêu vật đi ra với một màn sáng xanh quấn xung quanh, hình dạng tương tự như Băng Yêu khi đã yêu hóa được một nửa, chỉ có điều màu sắc lại là màu xanh thẫm mà thôi.
Khuôn mặt yêu nhân kia rõ ràng là tên Thanh Văn đạo sĩ, nhưng lúc này trên mặt hắn đầy vẻ điên cuồng, phảng phất thần trí có chút mơ hồ.
Hắn điên cuồng hét lên hai tiếng, vừa nhấc tay lên thì trông thấy một chim lửa màu đỏ phiêu phiêu bay tới, thân hình yêu nhân nhất thời bị kiềm hãm,vẻ điên cuồng trên mặt vì thế mà biến mất, lộ ra sự sợ hãi cùng cực.
Hắn kinh hoảng thất thố nhìn xung quanh một chút, đột nhiên thanh quang trên người đại thịnh, bay lên không trung, bộ dáng muốn bỏ chạy.
Nhưng vào lúc này, con chim lửa kêu lên một tiếng, thân hình đột nhiên lớn lên, hóa thân thành một hỏa diễm cự điểu khổng lồ kích thước khoảng một trượng, sau đó hai cánh vỗ một cái liền giống như thuấn di đột nhiên xuất hiện cách đó mấy chục trượng, ngay tại phía sau tên yêu nhân Thanh Văn kia, trong miệng nhẹ nhàng phun ra một đạo hỏa diễm.