Đại hùng bảo điện là nơi đầu tiên Vân Diệp tới, thấy chùa bái Phật là chuyện nên làm, điện rộng năm gian, kiến trúc mái như hình núi, chính giữa điện cung phụng là Phật hiện tại — Thích ca mâu ni Như Lai phật, Tả vi quá khứ Phật – Đông phương tịnh lưu ly thế giới dược sư phật, Hữu vi vị lai phật – Tây phương cực lạc thế giới A di đà phật. Tường phía đông tây là mười tám vị la hán, treo sau bình phong là Quan thế âm. Đại hùng bảo điện của Thiếu Lâm tự khác với đại hùng bảo điện các chùa khác là nơi này ngoài tam thế phật, trái phải có Đạt ma tổ sư và Khẩn Na La Vương người được coi là khai sáng ra côn thuật Thiếu Lâm.
Dâng hương Phật tổ xong, Vân Diệp liền bị hai con kỳ lân vác lư hương ở giữa điện thu hút, khắp điện cung phụng toàn hình tượng người Hồ rậm râu sâu mắt, ngay cả phi thiên cũng học nữ tử Hồ tộc để thân trần, an ủi duy nhất cho Vân Diệp là Quan thế âm bồ tát lại bị treo sau bình phong, chỉ có kỳ lân là sản vật chính thống của Hoa Hạ, tuy nói đầu rồng, thân trâu, vảy cá, trông hơi thảm, nhưng làm Vân Diệp thấy thân thiết.
Thiện cảm của Vân Diệp với Quan thế âm bồ tát từ câu nói của bà:” Thiện nam tử, nhữ quan thiên nhân cập tam ác đạo nhất thiết chúng sanh, sanh đại bi tâm, dục đoạn chúng sanh chư phiền não cố, dục lệnh chúng sanh trụ an nhạc cố, thiện nam tử, kim đương tự nhữ, vi quan thế âm.”
Vân Diệp không hiểu câu này có ý gì, chỉ biết bà hạ tâm nguyện cứu vớt người đời, chỉ là căm tức hình ảnh Quan âm lại mọc râu, đời sau toàn thấy Quan âm bộ tát là nữ sĩ hiền từ, đột nhiên nhìn thấy hình tượng Quan âm đẹp trai oai phong, không chấp nhận được.
Đàn Ấn thấy Vân Diệp tức giận thì cười nói:
– Có một số nơi cung phụng nữ thân bồ tát, là căn cứ vào truyền thuyết Diệu Trang vương tam nữ làm ra, thêm vào hiếu đạo của Hoa Hạ ta, tự thành hệ thống riêng. Bất kể thế nào thì đại từ đại bi Quan thế âm bồ tát có ngàn vạn hóa thân, cứu độ tất cả khổ nạn, Vân hầu lễ kính không sai.
Y biết cái truyền thuyết này, nãi nãi luôn nói người có lòng hiếu thảo là tốt, nữ nhi của Diệu Trang vương vì chữa bệnh cho cha hiến một con mắt, một cánh tay của mình, kết quả được Phật tổ ban cho nghìn mắt nghìn tay, là điển hình của hiếu thuận thiên cổ.
Vân Diệp đùa với nãi nãi:” Nếu như một ngày nãi nãi bị bệnh, tôn nhi moi mắt, chặt tay trị bệnh cho nãi nãi, nãi nãi thấy sao? Chẳng may Phật tổ không nhìn thấy lòng hiếu thảo của tôn nhi, không cho tôn nhi nghìn mắt nghìn tay thì thảm rồi. Mà nói lại, nếu như cho thật, mỗi ngày tôn nhi kéo nghìn con mắt nghìn cái tay, chạy lông nhông khắp nơi, chẳng biết có làm người ta sợ chết khiếp hay không?” Kết quả là Vân Diệp bị nãi nãi đánh cho hai gậy thật đau.
Trước tàng kinh các có một vị hòa thượng quét dọn thật, già tới không tính nổi tuổi tác nữa, Trình Xử Mặc, Ngưu Kiến Hổ, Đơn Ưng vây quanh ông ta nhìn lom lom. Trong câu chuyện Vân Diệp kể, vị lão hòa thượng này có tài thông thiên độn địa, một cây chổi đánh hai vị cao tuyệt thế chạy trối chết.
Nay hiện thực và truyền thuyết khác nhau quá xa, vị hòa thượng gầy quắt, già nua này tựa hồ một cơn gió cũng thổi ngã được, Trình Xử Mặc nhìn cơ bắp nhũn nhão của ông ta, Ngưu Kiến Hổ quan sát hạ bàn yếu ớt của ông ta, Đơn Ưng thì nghe hơi thở khò khè trong lòng ngực. Bất kể từ phương diện nào lão hòa thượng này chỉ thi triển được công phu ngã lăn ra đất, không liên quan gì tới cao thủ.
Vì tôn kính người già, cả ba không đưa ra yêu cầu tỷ thí, Đàn Ấn thi lễ với lão hòa thượng, rất sùng kính, làm Ngưu Kiến Hổ nhen lên hi vọng cuối cùng:
– Không biết Phật hiệu của vị đại sư này thế nào?
Đàn Ấn tiếp lời:
– Ngưu tiểu hầu gia, đây là sư quét dọn, từ khi bần tăng tới Thiếu Lâm thì ông ấy đã quét dọn tàng kinh các, khi đó chưa già thế này, bần tăng ở Thiếu Lâm đã trên năm mươi năm, nói cách khác ông ấy ở chỗ này ít nhất năm mươi năm.
Ngưu Kiến Hổ nghe câu này càng do dự, nếu như khi ấy lão hòa thượng đã năm mươi tuổi, há chẳng phải giờ đã một trăm, nói không chừng vị này từng gặp Đạt ma sư tổ.
Bất kể ông ta có võ công hay không, riêng tuổi tác đã đáng làm người ta tôn kính, đồng loạt chắp tay thi lễ. Lão hòa thượng tựa hồ chẳng nghe chẳng thấy, cứ quét từng nhát chổi trên mặt đất đã sạch lắm rồi.
Tới tàng kinh các thì không thể không xem Tẩy Tủy Kinh, Dịch Cân Kinh, Vân Diệp nói đó là võ học cao thâm nhất thiên hạ, người tầm thường không được thấy, nay có giám điện đại sư đi cùng chắc là được thỏa nguyện.
Nghe yêu cầu của ba người Ngưu Kiến Hổ, Đàn Ấn cười khà khà, nói Dịch Cân Kinh vẫn còn, nhưng Tẩy Tủy Kinh đã bị Huệ Khả mang đi không biết tung tích, Dịch Cân Kinh chẳng qua là hai mươi thức ngoại công, thấy ba người thích võ học, xem cũng không sao.
Nghe Đàn Ấn nói thê, ba người Ngưu Kiến Hồ tức tốc lao vào tàng kinh các, Vân Diệp đủng đỉnh theo sau, chẳng biết vì sao Vân Diệp cảm giác tựa hồ ai đó nhìn mình, đợi y quay lại thì không thấy ai khác, chỉ có lão hòa thượng kia vẫn chậm rề rề quét sân.