– Chào đại soái!
– Hai vị huynh đệ tới sớm thật đấy!
Tần Tiêu đi tới bên cạnh hai người:
– Đi thôi, cùng đi ăn điểm tâm sớm thôi.
– Đại soái!
Vạn Lôi nói:
– Mạt tướng đã ăn rồi, huynh đệ Đặc chủng doanh đều ở bên ngoài phủ, chỉ chờ đại soái thôi!
Tần Tiêu ngạc nhiên hỏi:
– Chờ ta, chờ ta làm gì?
Vạn Lôi cười nhẹ một tiếng:
– Lý Tự Nghiệp Lý tướng quân kêu chúng ta tới. Nói là bắt đầu từ hôm nay trở đi. Thân phận của đại soái đã không còn như trước, ra khỏi cửa nhất định phải có hộ vệ, vậy nên…. Đành để huynh đệ Đặc chủng doanh chúng ta đảm đương vị trí thân binh của đại soái.
– A, cái tên Lý Tự Nghiệp này!
Tần Tiêu cười nói:
– Lại còn biết chơi trò phô trương thanh thế! Không chừng chính là do cái lão cổ hủ Phạm Thức Đức kia dạy hắn. Được rồi, nếu như các huynh đệ đều đã tới đây thì gọi vào phủ hết đi. Huynh đệ Đặc chủng doanh mấy hôm nay đã lập được kỳ công, nếu không thưởng thì không được! Trường Phong, ngươi tới hậu đường tìm Tử Địch lấy chìa khóa đi.
Hình Trường Phong chắp tay rời khỏi. Tần Tiêu thì nói Vạn Lôi gọi các tướng sĩ Đặc chủng doanh đứng bên ngoài đi vào, chỉ lát sau đã đi tới hậu đường.
Tử Địch dụi dụi đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, mang bộ mặt chưa tỉnh ngủ đi tới, vừa đi vừa ngáp. Tần Tiêu cười thầm trong lòng, nghĩ: Con ma cờ bạc này, tối hôm qua chơi tới phát nghiện, lôi kéo Mặc Y cùng luyện tuyệt kỹ đánh bài mãi không tha…
Tử Địch đi tới bên cạnh Tần Tiêu, thấy có người ngoài ở đây nên cũng thi lễ một cái.
Sau đó sáp lại nhỏ giọng nói:
– Lại lấy tiền nữa! Lần trước lúc ngươi kéo tả vệ ra ngoài huấn luyện đã lấy hết năm vạn quan rồi. Nếu cứ tiếp tục xài hoang như thế thì sẽ sớm cạn túi mất thôi!
Tần Tiêu nói:
– Không có chuyện đó đâu, cần tiêu thì phải tiêu thôi! Đợi qua khoảng thời gian này, ta sẽ nghĩ vài biện pháp để các ngươi kiếm thật nhiều tiền.
Tử Địch nhếch miệng gật đầu:
– Được rồi, việc này ta cũng không quản được. Ta chỉ biết mỗi một chuyện là kể từ sau khi tới kinh thành này thì tiền tiêu ngày càng nhiều, trước sau tốn hết gần mười vạn rồi. Lần này lại cần bao nhiêu đây?
Tần Tiêu giơ lên ba ngón tay.
– Ba ngàn quan?
– Không. Ba ngàn lượng.
– Nhiều bạc như vậy sao?
– Không phải bạc… là hoàng kim!
Tử Địch buồn bực trừng mắt liếc Tần Tiêu một cái, mở cửa khố phòng ra, thấp giọng mắng một câu:
– Bại gia chi tử!
Tần Tiêu cười khẽ:
– Dùng để khen thưởng cho mấy huynh đệ Đặc chủng doanh. Người ta đây chính là lấy mạng ra chơi trên chiến trường. Cũng nên được thưởng một chút chứ! Tiền tài là vật ngoài thân, hết rồi có thể kiếm lại được. Nhưng mạng mà mất rồi thì chẳng làm ăn gì được nữa đâu.
Tần Tiêu gọi Hình Trường Phong và Vạn Lôi cùng vào trong khố phòng khiêng hai rương vàng ra, nói với bọn họ:
– Cầm lấy cái này đi chia cho mấy huynh đệ đi. Theo quy cũ mỗi người một trăm lượng. Phần của Lý Tự Nghiệp và Điền Trân thì ta sẽ tự mình mang tới đưa cho bọn họ, các huynh đệ cũng cực khổ nhiều rồi. Cầm lấy ít tiền này, muốn dùng thế nào thì cứ dùng thế ấy.
Vạn Lôi nói:
– Đại soái… hoàng kim được thưởng lần trước cùng với ngân lượng được phát mỗi tháng cũng đủ để các huynh đệ dùng rồi, cái này….
Tần Tiêu vỗ tay Vạn Lôi cười ha hả:
– Mấy huynh đệ Đặc chủng doanh ăn khổ gấp trăm lần, hoàn thành nhiệm vụ mà người khác không cách nào tưởng tượng được, được thưởng số ấy cũng là chuyện đương nhiên. Đất kinh thành này là hố ăn tiền, không có tiền thì nửa bước cũng khó đi, nhiều thêm chút tiền cũng chẳng phải chuyện xấu gì, có thể sống tốt hơn một chút, đây cũng là chút tâm ý của ta, không cần phải nhiều lời nữa, cầm lấy chia cho các huynh đệ đi!
Hình Trường Phong cười nói:
– Đại soái. Ta không cần đâu. Ta ngày nào cũng đi theo đại soái, ăn mặc không lo, cầm tiền cũng chẳng có chỗ nào để tiêu!
– Bớt nói nhảm đi! Đều lấy hết cho ta. Sau này ngươi định không cưới vợ mua nhà à? Tới lúc đó ngươi sẽ biết có bao nhiêu thứ cần phải chi tiền!
Hai người cầm vàng chia cho tướng sĩ Đặc chủng doanh, mọi người tự nhiên đều vô cùng vui mừng, cảm tạ Tần Tiêu đã ban thưởng.