Tinh không mênh mông. Phá Quân cấp tốc lên đường, từng người ánh mắt lãnh cảm.
Nhưng vùng tinh vực này dù sao cũng là sào huyệt Doanh Cửu Quang, tai mắt trải rộng, rất khó tránh khỏi bị phát hiện.
– Vút!
Mấy đường lưu quang cấp tốc phóng tới, muốn dừng nhóm người lại.
Hơn mười người lập tức vọt đến trước Phá Quân cầm khiên xuất hiện, rầm rầm vang dội, khiên chặn lưu tinh tiễn bay tới bắn ra ngoài, tốc độ nhóm người hoàn toàn không giảm, vài người trực tiếp từ mấy tinh thể loạn thạch đang mai phục cầm cung tiễn vọt tới.
Ngay sau đó hơn một nghìn đường lưu quang bắn tới truy đuổi, nhưng đoàn người cũng không thèm nhìn, tốc độ phi hành quá nhanh, lưu tinh tiễn thông thường hoàn toàn đuổi không kịp bọn họ.
Cung tiến thủ mai phục kinh hãi, đám người kia là ai, thực lực cao đến mức nào?
Có người nhanh chóng lấy tinh linh ra liên hệ hậu phương.
Phá Quân đang bay nhanh trầm giọng nói:
– Báo cho Đằng Phi cùng Thành Thái Trạch, đã bị phát hiện, để bọn họ lập tức hành động giăng lưới, không được để Doanh Cửu Quang chạy mất!
– Vâng!
Tướng lĩnh đứng bên cạnh nhanh chóng lĩnh mệnh chấp hành.
Trong tinh không, Đằng Phi suất lĩnh hơn trăm người bay nhanh đi.
Đôn đốc tướng lĩnh đi theo phía sau nhận được tin tức qua tinh linh, yên lặng thu tinh linh lại, sắc mặt biến đổi, truyền âm mật lệnh với thủ hạ xong, đột nhiên chỉ vào mặt Đằng Phi phẫn nộ quát:
– Đằng Phi cẩu tặc, dám phản bội Vương gia, Vương gia có lệnh, kẻ nào giúp đỡ nghịch tặc chém không tha, nếu hối cải giúp ta bắt nghịch tặc chuyện cũ sẽ bỏ qua, đồng thời có thưởng, theo ta giết!
– Giết!
Đôn đốc tướng lĩnh chĩa thương dẫn hạ thủ truy sát lao đến, số người nhanh chóng lên đến trên vạn người, tiếng hô giết rung trời.
Đằng Phị cũng không quay đầu lại một cái, vẻ mặt cùng không có bất cứ cử động gì, tiếp tục tiến lên, như thể không nghe thấy gì.
Nhưng tả hữu có hơn mười người quanh hắn đột nhiên quay đầu lại. Vung tay lên đại quân đông nghịt đột nhiên xuất hiện, xếp hàng giữa tinh không như một bức tường cao sừng sững, đếm không hết phá pháp cung đang lóe lên bảo quang, lưu tinh tiễn sắc bén đã lên dây cung, toàn bộ nhắm vào nhân mã đôn đốc đang vọt tới.
Nhân mã đôn đốc đang vọt tới kinh hãi, khẩn cấp dừng lại tướng lĩnh dẫn đầu cầm thương chỉ vào phẫn mộ quát:
– Đằng Phi mưu phản, các ngươi cũng muốn cùng chết sao?
– Bắn cung!
Đối diện tướng lĩnh lạnh lùng ra lệnh một tiếng.
Rầm rầm rầm.
Dây cung phát ra tiếng như pháo liên thanh, vô số đường lưu quang trong nháy mắt bao phủ quanh nhân mã đôn đốc. Cung tiến thủ một vòng công kích xong, nhanh chóng trên dưới trái phải tách ra, đồng thanh lên tiếng:
– Giết
Lệnh chấn động, đại quân nhanh chóng lao ra phá vòng vây. Đằng Phi vẫn không quay đầu, vẻ mặt thờ ơ, lấy tinh linh ra sau đó nói với tướng lĩnh tả hữu:
– Doanh Cửu Quang bên kia đã tìm ra, có thể sắp xếp rồi, mệnh huynh đệ phía dưới đem toàn bộ thám tử rút về, nhân mã tứ phương đang chạy tới lập tức thay đổi tuyên đường tiến đến giết Lệnh Hồ Đấu Trọng, huynh đệ trấn giữ tinh môn sào huyệt Doanh Cửu Quang lập tức tiến nhập, theo kế hoạch giăng lưới, không được để Doanh Cửu Quang chạy thoát!
– Vâng!
Tướng lĩnh tả hữu nhanh chóng lĩnh mệnh chấp hành.