Tây y mà, cái gì cũng cần phải có số liệu chính xác rõ dàng”
Bách Dục Hàng thu đọn hòm thuốc của bản thân, dưới đáy mắt của người đàn ông đang ngôi bên giường lóe lên tia đau đớn, anh giơ tay ra kéo chăn đắp lên trên người phụ nữ, trầm giọng nói: “Tới phòng khách nói chuyện.”
Bách Dục Hàng trợn tròn mắt nhìn bảng lưng đang rời đi kia…
Đến mức đó cơ à, bây giờ mà có sét đánh cũng không thể làm người con gái này tỉnh dậy được đâu.
Nhưng mà anh ta cũng lười đôi co với người bạn tốt này của mình, anh ta xách hòm thuốc bước nhanh ra ngoài.
Một cốc trà được đặt lên trên bàn, người đàn ông ngồi xuống, đôi chân dài nhàn nhã vắt lên nhau: “Nếu như cậu đã trở về, vậy thì tớ có một chuyện muốn nhờ vả cậu”
Bách Dục Hàng đột nhiên đứng bật dậy, giơ bàn tay vỗ vào bụng mình: “Cậu đừng dọa tớ, có chuyện gì thì cậu nói thẳng ra đi”
Nhờ vả sao? Từ nhỏ tới lớn cùng mặc một chiếc quần với người bạn tốt này, Bách Dục Hàng anh ta cũng lớn từng này tuổi rồi, rất ít khi họ Trầm này lại dùng từ “Nhờ vả”
với anh.
Tốt nhất đừng là chuyện gì đó liên quan tới người ngoài…
Trong lòng vừa nghĩ tới điều này, thì giọng nói trâm thấp của người đàn ông kia từ từ vang bên tai: “Cậu có biết là cô ấy đang lừa tớ không”
“Hả?”
Người đàn ông rũ mắt xuống: “Cô ấy nói cần có thời gian muốn bản thân ở một mình để bình tĩnh một chút, cô ấy đang lừa tớ.
Cô ấy giấu tớ đi hiến tủy cho Giản Mạch Bạch”
Nói xong anh đưa cho Bách Dục Hàng một tập hồ sơ: “Ngay cả giây đồng ý ghép tủy cô ấy cũng đã ký rồi”
Bách Dục Hàng liếc nhìn tập hồ sơ ở trên tay, hơi trầm mặc một lúc: “Nếu như cậu đã cầm được thứ này ở trên tay, vậy chẳng phải kế hoạch của cô ấy đã thấy bại rồi sao?”
“Nói thật lòng, dù là Giản Mạch Bạch, Giản









– —————–