Tống Khải muốn nghe ngóng hành tung của Đông Phương Hạ, Có thể điều tra được sao? Tuy tên ăn hại này ngông cuồng nhưng vẫn không đến nỗi quá ngu.
Đông Phương Hạ là Huyết Lang của Lang Quân, quán bar Gone with the Wind lại là tổng bộ của họ, tần xuất Huyết Lang xuất hiện ở đó có lẽ lớn hơn một chút. Thế là, Tống Khải dẫn mười mấy anh em đi đến quán bar Gone with the Wind.
“Thiếu Bang chủ, ở đây là tổng bộ của Lang Quân! Đến đây gây chuyện, không thông minh, anh em Lang Quân anh dũng thiện chiến, công khai gây chuyện ở tổng bộ của họ, bang chủ biết chắc chắn sẽ nổi giận!”
Họ đứng trên vỉa hè phía trước quán bar Gone with the Wind, một anh em nói với Tống Khải! Họ đều bị Tống Khải uy hiếp, bất đắc dĩ mới đến cùng, trong mắt anh em Hải Bang, Tống Khải là tên phế vật việc thành thì ít việc bại có thừa! Tuy ngoài miệng các anh em không nói gì, nhưng trong lòng lại vô cùng khinh bỉ thiếu bang chủ này.
Hôm nay ông bố luôn yêu thương mình lại không xả giận cho mình, Tống Khải nghĩ mà tức giận! Lúc này nghe lời của người anh em đó, Tống Khải tức giận nói: “Bang chủ nóng tính, mẹ kiếp, lẽ nào mày không sợ tao giết mày sao?”
Vãi mười tám đời tổ tông nhà mày! Đồ chó, mẹ kiếp, nếu mày không phải là con trai của bang chủ, đám anh em chúng tao lập tức tìm nơi không người phanh thây mày!
“Vâng vâng vâng… Thiếu bang chủ! Tôi sai rồi, cậu đại nhân độ lượng, đừng để bụng!”
Tống Khải lạnh lùng hừ một tiếng, lòng hư vinh được thỏa mãn, nói với các anh em: “Đi thôi, chúng ta đi đỗ xe, bất kể Huyết Lang rời đi hay là quay về! Đều phải đi qua đây, chúng ta mai phục ở đây!”
Tống Khải dẫn đầu đi về phía bãi đỗ xe của quán bar Gone with the Wind.
Ở nơi không xa, Bạch Vỹ từ xa nhìn thấy Tống Khải biến mất phía trước quán bar Gone with the Wind, đi về phía bãi đỗ xe dưới lòng đất, sau khi gửi tin nhắn cho Dạ Phong, anh ta âm thầm đi theo!
Bãi đỗ xe không khí ẩm ướt! Ánh đèn mờ tối chỉ có thể cho người ta nhìn thấy trong khoảng mười mét, ở đây yên tĩnh dị thường, hơi âm u, còn có chút đáng sợ!
Tống Khải đưa mười mấy anh em Hải Bang mai phục ở đây, cảm giác ấm lạnh! Lát sau, Tống Khải không chịu được cô đơn liền nói chuyện với các anh em, mọi người hút thuốc giết thời gian.
Nhưng đúng lúc đám người Tống Khải hưởng thụ khoái cảm mà nicotine mang tới, ở một bên bãi đỗ xe dưới lòng đất, mười mấy bóng người tay cầm đao thép xông ra như làn sương đen dưới ánh sáng chói lòa.