– Haha, xem ra mình khá được hoan nghênh nha.
Tiêu Tiêu nghe thế buột miệng nói:
– Ừ thì được hoan nghênh, nhân duyên tốt lắm nhưng tình duyên lại không bằng người bên cạnh cậu. Hai chị em song sinh ấy tuy sùng bái cậu nhưng lại thích Vương Đông nha. Lần này trước khi đi còn đến nhờ mình hỏi dò xem ý Vương Đông như thế nào.
Vương Đông đứng bên cạnh nghe thấy thế liền khoanh tay, nhìn về phía chân trời, dáng vẻ giống như nói ca đây tuy đi vắng học viện một thời gian nhưng truyền thuyết về ca vẫn còn được lưu truyền. Có điều, hắn hưng phấn không được bao lâu đã bị Hoắc Vũ Hạo ngứa mắt đá cho một phát.
– Ui da, Hoắc Vũ Hạo, ngươi dám đánh ta. Người đứng lại.
– Haha
Cả ba vui vẻ cười đùa thẳng bước, Tinh Đấu Đại Sâm Lâm cũng dần dần xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.
Cánh rừng mênh mông vô tận, cảnh vật vẫn giống như lần đầu tiên Hoắc Vũ Hạo đến đây.
Phải công nhận khi ấy hắn đúng là một người không biết nên không sợ, thế nên mới có việc hắn suýt chết trong tay hồn thú tu vi mười năm. Còn lúc này, khi hắn vừa trông thấy Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, lòng bỗng nhiên cảm thấy như bị đè nén. Bước chân không khỏi chậm lại.
Vương Đông thấy vẻ mặt thoải mái của Hoắc Vũ Hạo dần trở nên chăm chú không kiềm được lên tiếng hỏi:
– Sao thế?
Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói:
– Các cậu không cảm thấy Tinh Đấu Đại Sâm Lâm này sâu không lường được sao?
Tiêu Tiêu cau mày nói:
– Không! Có phải vì lần trước cậu đến đây bị dạy dỗ một trận nên lòng nghi thần nghi quỷ không?
Vương Đông lại như nghĩ đến cái gì đó, đáp:
– Ta có cảm thấy một chút, nhưng không rõ ràng. Vũ hồn Linh Mâu của ngươi thuộc tính tinh thần, nên hẳn nhạy cảm hơn chúng ta. Tinh Đấu Đại Sâm Lâm được xưng là vùng đất của hồn thú lớn nhất trên đại lục, nên đến đây cảm thấy áp lực nặng nề là chuyện rất bình thường. Nếu không phải hồn thú có quan hệ mật thiết với việc tu luyện của hồn sư thì e là cánh rừng này đã sớm bị các quốc gia nhào vào xâu xé rồi.
Tiêu Tiêu tỏ vẻ không tin:
– Thực lực của đế quốc có thể giải quyết Tinh Đấu Đại Sâm Lâm? Không thể nào, ở đây có nhiều hồn thú cường đại như thế mà.
Vương Đông nói:
– Nếu chỉ có một dĩ nhiên là không thể nhưng nếu nhiều quốc gia liên minh với nhau thì sao? Đầu tiên thì tàn phá cây cối bên ngoài, thay đổi cân bằng sinh thái của cả cánh rừng, dần dần để hồn thú bên trong tự diệt, làm thực lực tổng thể của nó từ từ giảm xuống. Với trí tuệ của con người thì chỉ cần vài năm thì cái tên Tinh Đấu Đại Sâm Lâm sẽ chỉ còn xuất hiện trong lịch sử.s
Hoắc Vũ Hạo gật đầu nói:
– Sự tồn tại của hồn sư cộng với việc hồn thú tu luyện cần thời gian rất lâu, hai việc này trong tương lai nhất định sẽ trở thành vấn đề rất to lớn.
Vương Đông gật đầu nói:
– Đây cùng là điều ta lo lắng. Nếu hồn thú bị diệt sạch thì sau này làm sao còn hồn sư nữa?
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu.
– Không. Giới hồn thú tuy không đồng lòng nhưng nếu đến thời khắc sinh tử, rất có thể nó sẽ không dễ dàng chịu chết. Nói không chừng khi đó bọn chúng sẽ quay lại phản kích, nhân loại chúng ta khó tránh khỏi đại họa thương vong.
Vương Đông nói:
– Nhưng với sự phát triển của Hồn Đạo Khí, khả năng này đến lúc đó, càng lúc càng nhỏ.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Hi vọng cân bằng sinh thái sẽ không bị phá hỏng. Cũng may là số lượng hồn sư lúc nào cũng duy trì ở một số lượng nhất định. Mà hiện giờ giới hồn sư cũng bắt đầu chú ý đến việc này, việc lạm sát hồn thú cũng giảm xuống nhiều. Từ giờ, hai cậu đi quanh mình trong phạm vi năm thước, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào, mình sử dụng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng đây. Khi vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm thì phải cẩn thận hơn. Chúng ta chỉ đi loanh quanh phạm vi 10 km bên ngoài thôi, tuyệt đối không thể vào sâu. Trời tối thì rời khỏi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm để nghỉ ngơi. Nếu phát hiện có chuyện gì bất thường thì báo nhau một tiếng. An toàn là trên hết.
– Ừ.
Vương Đông và Tiêu Tiêu đồng thanh đáp. Tầm quan trọng của Hoắc Vũ Hạo trong nhóm lại một lần nữa hiện ra.
Hoắc Vũ Hạo để Tiêu Tiêu đi ở giữa, mình và Vương Đông đi phía sau, cả ba tạo thành một tam giác nhỏ, cánh rừng Tinh Đấu Đại Sâm Lâm cuối cùng cũng hiện rõ trong tầm mắt bọn họ.
Bầu không khí nơi này ngoài sự tươi mát còn có chút ẩm ướt, sau khi vào phạm vi của cánh rừng, cả ba cảm nhận được có một luồng năng lượng tư bên ngoài thấm vào cơ thể mình.
Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của Hoắc Vũ Hạo lặng lẽ xuất hiện, với tu vi của hắn hiện nay, Tinh Thần Tham Trắc đã có thể bao phủ xuống phạm vi hai trăm thước. Các hình ảnh từ mọi góc độ nhanh chóng truyền vào đầu ba người, có thể nói là mọi thứ đều vô cùng rõ ràng.
Phía trước, cách bọn họ không xa, có vài con hồn thú không mạnh lắm đang quan sát thăm dò bọn họ. Bọn chúng dường như có chút sợ hãi, không dám đến gần.
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, trong hai ngày nay, ngoài việc di chuyển, trong đầu hắn cũng đã nghĩ đến rất nhiều phương án để sử dụng trong hành trình vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm này.