Tiểu Bạch nói thẳng thừng:
“Ngoại của ta mời ngươi qua nhà dùng bửa cơm thân mật.”
Lý Ngôn khó tin cái điều mà nó vừa nghe. Nó sống ở đây lâu như vậy cũng chưa từng được người khác mời đến nhà chơi lần nào. Khu rừng đầm lầy của nó luôn bị người khác né tránh, dù ai cũng có chút thần lực vượt qua nơi này. Người ta cho rằng nó xúi quẩy, không đáng chơi chung. Mỗi lần nó rời khỏi khu rừng này sang phía bên kia vui chơi đều bị xua đuổi như đuổi tà. Nó đã quen với chuyện người ta không thích nó, không thể trách nó khi nó nghĩ Tiểu Bạch và Tiểu Hồng đến đây với ý đồ xấu với nó.
Lý Ngôn dĩ nhiên từ chối thẳng thừng, nó còn cầm chổi quét vài đường trước mặt Tiểu Bạch và Tiểu Hồng như đang đuổi họ rời khỏi nơi này. Nó đâu thể nào rời đi với những người không quen biết, ai biết được họ có gây nguy hiểm gì cho nó hay không.
Tiểu Bạch suýt chút nữa đã dùng cây đèn dầu trên đầu của mình soi cái nỗi sợ hãi thầm kín của Lý Ngôn, nếu không bị Tiểu Hồng ngăn cản. Tiểu Hồng vừa nhìn đã biết Tiểu Bạch không ưa gì tên nhóc ấy, chắc chắn cái thái độ xua đuổi họ vừa rồi của Lý Ngôn khiến nó tức giận rồi. Tiểu Hồng còn lạ gì Tiểu Bạch, cô mà không nhanh tay kéo nó sang một bên, thể nào nó cũng đánh cho Lý Ngôn kia một trận nhừ tử. Cô phải tỏ ra người lớn một chút, tỏ ra là một người biết cảm thông cho tình huống này. Cô nói nhẹ nhàng và từ tốn với Lý Ngôn:
“Ngoại của chị thật sự muốn gặp em. Hình như ngoại đã nhận được sự ủy thác của ai đó. Ngoại rất muốn gặp em một lần. Cho dù em nghĩ tụi chị là những người xấu cũng được, nhưng ngoại của chị rất thành tâm muốn gặp em. Ngoại nói chỉ cần em nhìn thấy vật này, em sẽ đổi ý.”
Tiểu Hồng đưa cho Lý Ngôn một chiếc khăn tay màu hồng nhạt, trên khăn tay thêu đầy hoa mẫu đơn, trên hoa lại có vài con bướm xinh đẹp đậu trên đó, lại có một bức họa nhỏ tí ti được vẽ rất tuyệt mỹ trên đó. Đến cả Tiểu Bạch và Tiểu Hồng cũng chẳng biết ý nghĩa bức họa bên cạnh hoa mẫu đơn kia là gì, vậy mà Lý Ngôn chỉ cần nhìn qua đã biết đó là thứ gì. Nó cầm lấy chiếc khăn tay, mặt rất xúc động, lập tức thu dọn một chút rồi mới rời đi cùng hai người kia.
Tiểu Bạch ghé sát tai Tiểu Hồng nói nhỏ:
“Tụi mình gông cổ nó lại rồi lôi đi, không tốt hơn sao?”
Tiểu Hồng dịu dàng trả lời:
“Làm vậy thì bất lịch sự quá. Thằng bé sống đơn độc bao lâu, tự dưng có người tìm tới mời về nhà ăn cơm, cũng không trách nó phản ứng như thế.”
Tiểu Bạch không nói gì thêm, chỉ ra ngoài đứng đợi tên nhóc ấy cùng Tiểu Hồng đi ra ngoài. Tiểu Bạch trong khi đợi hai người kia đi ra thì bận rộn chơi đùa với đám sinh vật nhỏ xíu, có cánh, màu hồng nhạt, giống bướm lại không hề giống bướm tý nào. Vì mãi mê đùa giỡn với những cánh bướm kì dị, nó trượt chân rơi xuống đầm lầy gần đấy.
May mà Lý Ngôn chụp được cái eo nhỏ bé của Tiểu Bạch mới giúp con bé không bị té ngã xuống dưới. Thằng bé ôm chặt cái eo của Tiểu Bạch và phi người bay qua đầm lấy. Khi ấy, hai ánh mắt của chúng chạm nhau, và Lý Ngôn biết trong lòng của mình có thứ gì đó đang nhảy nhót. Thằng bé thả Tiểu Bạch ra, vẫn còn chút lưu luyến nơi cánh tay của mình. Cái cảm giác nhồn nhột kì lạ là gì lại khiến thằng bé xuyến xao và thích thú như vậy. Mấy lần đi cùng nhau, thằng bé đã lén nhìn khuôn mặt xinh đẹp ấy vài lần.
Cả ba không về nhà Tiểu Bạch ngay mà ghé qua một thị trấn nhỏ trước khi đến khu rừng nơi Tiểu Bạch sinh sống. Đúng lúc trong thị trấn đang diễn ra lễ hội tưng bừng. Cả ba bị cuốn vào hội làng mà quên luôn chuyện phải qua khu rừng phía bên kia hội ngộ cùng bà ngoại.
Một cuộc thi thu hút cả ba đứa nhỏ ham chơi kia. Cuộc thi chỉ dành cho những đứa trẻ, chúng sẽ so tài xem ai có sức mạnh vượt trội nhất. Bằng cách cho chúng tham gia một trận đánh một chọi một, hoàn toàn dùng phần sức mạnh của mình. Phần thắng của người thắng cuộc cũng được công khai,. Đó là một viên đan dược được luyện ra bởi một pháp sư nổi tiếng bậc nhất lúc bấy giờ. Nghe nói viên đan dược có thể chữa tất cả loại bệnh mà người ta mắc phải, kéo dài tuổi thọ và giúp gia tăng pháp lực. Một viên đan dược đầy mê hoặc như vậy, Tiểu Bạch nghĩ ngay đến ngoại của mình, đương nhiên muốn có cho bằng được. Nó bắt đầu tham gia trò chơi, Tiểu Hồng quyết định đứng bên ngoài cổ vũ cho nó.
Lý Ngôn cũng muốn có được viên đan dược kia. Tuy không biết nó dùng với mục đích gì, nhưng ánh mắt của nó rất kiên quyết. Rõ ràng nó đang rất khao khát muốn được chứng tỏ mình cũng mạnh ra sao, chứng tỏ mình không phải là một kẻ xúi quẩy như những gì người ta đang bàn tán, hay muốn sở hữu viên đan dược khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.
Cuối cùng, hai kẻ ngang tài ngang sức nhau lại là Tiểu Bạch và Lý Ngôn. Hai người đứng nhìn nhau thật lâu, Tiểu Bạch nói trước:
“Ta cần viên đan dược đó như cần chính mạng sống của ta.”
“Bớt nhiều lời lại, ta sẽ không nhường viên đan dược đó cho ai cả.”
Tiểu Bạch khịt mũi mấy cái rồi bay vào choảng nhau với Lý Ngôn. Cả hai đánh nhau liên tục trước sự thán phục của những người khác, những vị khán giả khó tính. Họ đánh nhau rất lâu vẫn không phân được thắng bại. Cuối cùng người đứng đầu cuộc thi đành tặng viên đan dược cho cả hai người cùng một lúc. Cả hai sẽ phải chia viên đan dược kia ra làm hai.
Mọi người cũng nhìn Lý Ngôn bằng con mắt khác. Không còn ai cho rằng nó xúi quẩy và bệnh hoạn nữa, rằng sức mạnh đầm lầy của nó cũng hay hay. Có người còn dơ ngón cái, ý chỉ tán thưởng nó nữa cơ. Thằng bé giữ cho cái đầu mình lâng lâng suốt cả quãng đường.
Lý Ngôn theo Tiểu Bạch và Tiểu Hồng về nhà họ. Nó không bước vào bên trong, bởi vì nó vừa nghe được mùi của cái chết. Mùi cái chết xộc vào mũi nó khiến đầu nó tưng tưng. Phải, Lý Ngôn có thể cảm nhận được cái chết của ai đó đang đến gần, có thể ngửi được mùi cái chết – cái mùi không mấy tuyệt vời đối với nó, cái mùi khiến nó nhớ lại lúc cha mẹ nó chết.
Lý Ngôn khựng lại ở bên ngoài, nó dúi vào tay Tiểu Hồng chiếc khăn tay rồi nói giọng chán ghét:
“Đưa một nửa viên đan dược cho ta đi, ta sẽ trở lại nhà của ta. Ta chúa ghét cái mùi này. Ta không muốn gặp người đó nữa.”
Cái mùi cái chết khiến Lý Ngôn đau khổ thật sự. Thú thật nó không muốn chứng kiến người nào chết nữa, điều đó khiến nó tuyệt vọng như thể bản thân nó đang chết dần đi.
Nhưng lời nói rơi vào tai Tiểu Bạch lại thành ra cái ý nghĩ tiêu cực: Rằng Lý Ngôn ghét cái mùi của căn nhà, ghét cái mùi của ngoại và của hai đứa cháu gái của bà. Người bà tại sao lại cứ nằng nặc muốn gặp một kẻ luôn khinh thường người khác như Lý Ngôn. Một tên như vậy xứng đáng với cuộc sống một mình lắm.
Tiểu Hồng cùng Tiểu Bạch không trả lời Lý Ngôn mà vào thẳng bên trong nhà mình, bỏ mặc thằng bé đang ngơ ngác chờ đợi nửa viên đan dược mà khó lắm mới thắng được trong cuộc thi.
Một lát sau, Tiểu Hồng cầm viên đan dược đưa cho Lý Ngôn và đuổi khéo nó về nhà. Nó còn vui vẻ rời đi. Nhưng nào ngờ viên đan dược mà Tiểu Hồng đưa lại là thuốc giả, thứ thuốc mà Lý Ngôn uống vào lại khiến nó không thể phát triển một cách bình thường nữa.
Tiểu Hồng lại vào nói với Tiểu Bạch Lý Ngôn cướp hết viên đan dược, không chịu chia cho cô một nửa nào, khiến Tiểu Bạch không thể cứu ngoại của mình. Thời gian ít lâu sau đó, ngoại của Tiểu Bạch chết đi. Và trong lòng nó luôn mang ý niệm tìm Lý Ngôn trả thù.