Sở Vân vừa mới đến gần Nghênh Tân điện, đã nghe thấy tiếng nghĩ luận ầm ĩ truyền ra từ bên trong.
Sở Vân cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu bước vào trong đại điện. Trong mắt của hắn bắn ra lệ mang, thấy được Thủy Nhược Lan được chúng nhân vây quanh giống như chúng tinh củng nguyệt (sao trăng vây quanh), cũng không dừng lại lâu, quét mắt nhìn tất cả đám người trong điện. Không đợi mọi người phục hồi tinh thân, hắn đã mở miệng nói:
– Hừ! Thiếu niên ngông cuồng? Ai nói ta thiếu niên ngông cuồng, đứng ra!
– Hừ! Là thiếu gia ta nói đấy! Sao nào!
Một thiếu niên mặt trắng môi đổ, phục sức quý phái, mang theo ánh mắt khinh thường đi đến trước mặt Sở Vân.
– Ta là Thiếu đảo chủ Lữ gia đảo, đại biểu đến đây triều bái Hỏa Phương Văn Thư. Sở Vân, ngươi không phải tự đại đến mức cho rằng chúng ta đến triều bái ngươi đấy chứ. Ta là khách, ngươi là chủ, ít ra cũng phải có một chút biểu lộ của chủ nhà chứ…
Phanh!
Hắn còn chưa nói xong, đã bị Sở Vân đấm cho một quyền. Truyện Sắc Hiệp
Một quyền đánh qua, lập tức đánh vẹo mũi hắn, máu tươi phun ra giàn giụa trên mặt.
– A…
Hắn vì không kịp chuẩn bị, lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết, phải lùi về phía sau ba, bốn bước mới trụ vững được bước chân. Sau đó sờ sờ mũi, nhìn lòng bàn tay đầy máu tươi, trợn trừng mắt nhìn Sở Vân.
– Ngươi đánh ta! Ngươi dám đánh ta! Ta chính là…
– Hừ! Chính là đánh ngươi đấy!
Sở Vân mặt không biểu tình, bước vài bước đã đến trước mặt đối phương.
Tiếp theo, lại một quyền, phịch một tiếng, đánh trúng bụng đối phương.
– Ọe…
Thiếu đảo chủ Lữ gia lập tức cong người lại giống như là con tôm, bờ môi run run, mặt trợn trừng, tràn ngập biểu lộ đau đớn đến cực điểm.
– Đến Thư gia đảo chúng ta mà còn dám hung hăng càn quấy như thế, chính là ác khách. Thư gia ta hoan nghênh bằng hữu chân chính, loại người như ngươi không được hoan nghênh ở nơi này. Biến khỏi Thư gia, đừng để cho ta thấy được ngươi. Nếu như ngươi không phục có thể cùng ta quyết đấu. Miễn để cho người khác xì xào nói Thư gia chúng ta khi dễ người, không giảng đạo lý!
Sở Vân túm tóc Lữ gia Thiếu đảo chủ, ánh mắt như đao, thanh âm lạnh lùng, quát.
– Ngươi… Ngươi…
Thiếu chủ Lữ gia đau đến mồ hôi đầy đầu, ánh mắt nhìn về Sở Vân vốn là ngang ngược càn rỡ, đầy khinh thường, đã hoàn toàn thay đổi, biến thành cừu hận lại tràn đầy sợ hãi.
Hắn nào dám quyết đấu cùng Sở Vân!
Bản thân mình bất quá chỉ có một đầu Đại Yêu thú, mà đối phương chính là Linh Yêu binh!
– Hừ! Người đâu! Lữ gia bất kính với Thư gia chúng ta, lập tức trục xuất hắn khỏi đảo.
Bịch!
Thiếu chủ Lữ gia bị đá ra khỏi đại điện, hắn lăn lông lốc xuống dưới, phát ra tiếng gào thét đầy nhục nhã
– Nếu dám chống cự, giết không tha!
Sở Vân ngay cả đầu cũng chẳng thèm ngoái lại, hừ lạnh một tiếng. Thiếu chủ Lữ gia đang gào thét lập tức im bặt. Hai mắt hắn đỏ quạch, hắn răng nghiến đến mức phát ra tiếng két két, hai tay nắm chặt dường như là muốn bóp vỡ xương bàn tay. Đột nhiên xoay người lại, rời đi, mang theo đầy ngực nộ khí, biến mất trong tầm mắt mọi người.
Trong Nghênh Tân điện hoàn toàn yên tĩnh.
Đám thiếu niên tài tuấn vừa mới còn đang nhao nhao nghị luận, tỏ thái độ bất mãn đối với Thư gia cùng Sở Vân, lập tức ngậm chặt mồm. Ánh mắt Sở Vân quét qua, tất cả đều né tránh không dám nhìn thẳng Sở Vân.