Sắp tới giờ cơm trưa, ngài Hách chuẩn bị rời đi. Sau khi ra khỏi phòng bệnh, hắn phát hiện cách đó không xa có một người vô cùng quen mắt, người đó đang hút thuốc lá.
Ngài Hách nhận ra đó là người thanh niên lần trước tới đón trợ lý Vương, tâm tình bà tám không nhịn được ngoi lên.
Ngài Hách đi tới, đứng bên cạnh hắn, hỏi: “Người anh em, đứng ở đây lén lén lút lút cái gì, sao không đi vào?”
Người thanh niên kia liếc mắt nhìn hắn một cái, xem ra tâm tình cũng không tốt, miệng phun ra vài chữ: “Mắc mớ gì tới anh.”
Ngài Hách lén nguýt thầm trong lòng, người gì đâu ăn nói thúi hoắc.
“Đừng đến thăm Vương Hạo Vĩnh nữa, để anh ấy an tâm dưỡng bệnh đi.”
Ngài Hách: Hả??? Xin lỗi chứ, hình như đây là lần đầu tiên tôi tới cơ mà?!
Nếu người kia cục thì ngài Hách càng phải cục hơn*, ai sợ ai chứ: “Tiểu Vương là trợ lý của tôi, là cấp dưới của tôi, tôi muốn thấy cậu ấy thì cậu ấy phải tới, có vấn đề gì à?” (*chém)
Người đàn ông thở ra một làn khói, ném thuốc xuống đất, di chân tắt lửa, cười lạnh nói: “Anh ấy là trợ lý công việc của anh, không phải là bảo mẫu sinh hoạt.”
“Không tính chuyện đi lại, lại còn phải bận rộn sau giờ làm, phiền muốn chết.”
Ngài Hách cảm thấy người anh em này hình như có chút hiểu nhầm chuyện của hắn với trợ lý Vương.
“Còn nói tôi, cậu thì sao, cậu là gì của cậu ta?”
Người thanh niên kia im lặng, nửa ngày trời mới nói được một câu: “Bạn trai anh ấy.”
Ngài Hách âm thầm khinh bỉ trong lòng, xạo sự không biết uốn lưỡi bảy lần à?
“Đừng nói nhảm, Tiểu Vương vừa thất tình xong.”
Người kia như bị chạm vào vảy ngược, đột ngột tức giận, ngữ khí của cậu ta vẫn bất thiện như trước: “Tin hay không tùy anh, nhưng bây giờ không phải, thì trước sau sẽ phải.”
Nói xong liền rời đi, đi vài bước còn dừng lại trước cửa phòng bệnh, cuối cùng cũng không vào cửa, đi xuống dưới lầu.
Ngài Hách cũng không định nghĩ xem quan hệ của người kia với Tiểu Vương, dù sao cũng không phải chuyện của mình. Ngài Hách thấy hơi khát, lúc xuống lầu thì nhìn thấy ở đại sảnh có bày một máy bán đồ tự động, vui không tả nổi.
Ngài Hách nhét tiền xu vào, đợi nửa ngày không thấy đồ uống rơi ra.
Ngài Hách rầu thúi ruột, không ngờ mình lại xui như thế, thôi thì nghỉ uống, đi về thôi. Hắn phiền muộn đá cái máy, chưa kịp quay đầu đã cảm nhận được có người đứng cạnh mình.
“Ồ, anh Hách, sao anh lại ở bệnh viện vậy?”
Âm thanh quen thuộc êm tai này làm ngài Hách đỏ hết cả mặt.
“Thầy Chu, trùng hợp quá!”
Lúc này, “lạch cạch——” một tiếng, một lon đồ uống rơi ra khỏi máy.
Ngài Hách vui quá, thầy Chu vừa tới thì đồ uống rơi xuống!
Ngài Hách vỗ vai thầy Chu, nói: “Chắc là đời trước chúng ta có duyên đấy, không thì làm sao đi đâu cũng có thể gặp như vầy.”
Trong mắt thầy Chu đầy ý cười: “Chắc vậy đấy.”
Thầy Chu lấy xong đồ uống, nói bản thân có việc gấp, sau đó vội vã rời đi.
Anh sẽ không bao giờ biết được, chút chạm mặt chốc lát này đã thắp sáng một ngày của ngài Hách.
…
Chu Mạt bước nhanh về phía phòng cấp cứu, người trong nhà đều đã tới, họ thấp giọng trò chuyện ở một góc, mơ hồ có tiếng khóc bật ra.
Chu Mạt nhìn thấy Tần tiểu thư ngồi trên ghế gần đó, đã lâu không gặp, mặt mũi cô tiều tụy thấy rõ.
Bác sĩ bước ra khỏi phòng, xung quanh tức khắc yên tĩnh. Cho dù thanh âm bác sĩ không lớn, nhưng từng chữ từng chữ nặng tựa ngàn cân.
“Là ung thư gan di căn lên não.”
“Bệnh đã tới giai đoạn cuối, mọi người xin hãy chuẩn bị tốt tâm lý, nhiều nhất chỉ còn nửa năm.”
Mẹ Tần không cầm nổi nước mắt, thiếu chút nữa ngã quỵ trên đất, may mà mẹ Chu đỡ kịp.
Ai khóc thì khóc, ai thở dài thì thở dài, tâm tình của mọi người tệ đến cực điểm.
Hai mắt Tần tiểu thư vô hồn, đột nhiên cô rơi lệ, che miệng chạy đi.
Chu Mạt đứng bên cạnh chị của mình, cô chị thấy thế, dùng cùi chỏ huých vào người anh mấy cái.
“Còn không mau đi tìm người ta đi.” Chị gái cố ý hạ thấp giọng.
Chu Mạt bất đắc dĩ, cuối cùng vẫn chạy đi tìm người.
Tần tiểu thư ngồi trên bậc thang cầu thang bệnh viện, nghẹn ngào khóc.
Anh không biết phải an ủi thế nào, dù sao sự đã đành rồi.
Tần tiểu thư khóc một lúc, nước mắt cũng cạn khô, bắt đầu nói liên miên không dứt.
“Hồi còn nhỏ, khi cha em lừa dối mẹ, hai người ly hôn, em cũng không khóc nhiều như vậy.”
“Mẹ của em luôn bận rộn với công việc, trong trí nhớ của em, chỉ có bà ngoại là luôn ở bên cạnh em, như thể em chỉ có một mình bà, bà cũng chỉ có một mình em.”
“Em về nước để chăm sóc bà ngoại, cũng chẳng thiết tha cái gì khác.”
“Giờ bà sắp đi xa, em không biết phải làm gì bây giờ.”
Chu Mạt đưa cho cô một tờ giấy lau, Tần tiểu thư cất giọng khàn khàn, “Cảm ơn.”
Chu Mạt ngồi xuống bên cạnh cô, thực sự anh không biết phải an ủi ra sao, cũng chẳng thể lý giải cảm xúc trong lòng cô. Bởi vì trước giờ Chu Mạt không quá hòa hợp với cha mẹ ruột, cũng chưa bao giờ cảm nhận qua cảm giác thống khổ khi người thân sắp qua đời.
Bi thương chân thật đến thế, lại chỉ có thể nhận được sự im lặng.
“Anh Chu, em biết yêu cầu của em quá đáng. Em cũng biết ý nghĩ này vô cùng không hay, nên cho dù anh không đồng ý cũng không sao.”
“Ừ, em nói đi.”
“Em nghĩ…”
…