Tiền lương mỗi tháng lãnh từ chỗ Hình Vân, phần lớn số tiền là Tiết Doanh Song mang đi trả nợ, nhưng còn có thể tiết kiệm lại chút đỉnh, coi như là tiền dự phòng để sau này rời khỏi rồi Hình Vân để bắt đầu lại lần nữa.
Tiết Doanh Song nhìn biên lai vay nhận, cắn răng, gửi toàn bộ tiền mà cậu tích lũy cho ông bác.
Trong nháy mắt, cậu không còn một xu dính túi.
Nhưng mà cậu không kịp đau lòng nữa, cậu chỉ nghĩ số tiền còn thiếu rốt cuộc phải trả nợ như thế nào?
Chính cậu cũng là bị người nợ nần đuổi theo, biết rõ mình không thể hại cả nhà ông bác được nữa.
Nhưng cậu đào đâu ra tiền đây?
Ánh mặt trời ngoài kia vẫn còn chiếu lên người, Tiết Doanh Song duỗi tay che hai mắt đầy mệt mỏi, chỉ cảm thấy ánh mặt trời ngoài cửa sổ chướng mắt vô cùng.
*
Hôm nay Hình Vân tăng ca rất khuya, lúc về đến nhà đã hơn mười hai giờ rưỡi.
Hắn vừa mở cửa nhà, đã bị Tiết Doanh Song nhào vào lòng.
“Nhiệt tình vậy sao?” Hình Vân cười, hắn ôm lấy Tiết Doanh Song, ôm Tiết Doanh Song vào phòng ngủ phụ, đặt vào trên ghế.
Hắn đã sớm nhìn thấu Tiết Doanh Song rồi, chủ động như vậy, nhất định là có bài không biết làm.
“Bài nào không biết? Gấp như vậy.” Hình Vân vươn tay lật sách Tiết Doanh Song, nhướng mày, ngẩng mặt, “Ôi, bạn Tiết, em có phải lười biếng hay không? So với ngày hôm qua, em chẳng làm được mấy đề, hôm nay làm gì đó?”
Nhưng mà hắn vừa mới nói xong, Tiết Doanh Song đã lại nhào tới.
“Hình Vân, chúng ta làm đi.” Tiết Doanh Song nói khẽ.
“Làm gì? Làm bài.” Hình Vân khó hiểu, “Em làm đi, tôi nhìn em làm.”
Tiết Doanh Song giơ tay cởi cúc áo Hình Vân, lúc này Hình Vân mới hiểu được ý của cậu. Hình Vân đè tay Tiết Doanh Song lại, lạnh lùng nói: “Bài chưa làm xong, đã muốn học thể dục? No door.”
Tiết Doanh Song không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên lẳng lặng nhìn Hình Vân. Trong đôi mắt hoa đào sạch sẽ lại ướt át của cậu, nhìn đến nỗi Hình Vân nóng lên, không nhịn được ôm lấy cậu, đè lên giường.
“Được rồi, thỏa mãn em.”
*
1 giờ 30 sáng, Tiết Doanh Song ngồi bên giường cúi đầu mặc quần áo.
Mặc quần áo tử tế, cậu quay đầu nhìn đồng hồ, vừa nhìn Hình Vân ngủ gật bên cạnh, thấp giọng hỏi: “Muốn bữa khuya chứ? Tôi đi làm đồ ăn khuya.”
Hình Vân tỉnh lại, ngáp một cái nói: “Đã mấy giờ rồi? Không ăn.”
Tiết Doanh Song lại hỏi: “Thật không ăn sao? Tôi nấu bát mì cho anh.”
Hình Vân lắc đầu, miễn cưỡng bò dậy, nói: “Em đi ngủ sớm một chút đi, ngày mai đừng làm điểm tâm, kêu thức ăn ngoài đi.”
Hình Vân rời đi.
Chốc lát, cửa phòng ngủ phụ mở ra lần nữa, Tiết Doanh Song im lặng ra khỏi cửa.
Trong bóng tối, cậu đi về phía nhà bếp, mở tủ lạnh, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho sáng mai.
*
Ngày hôm sau, khi Hình Vân thức dậy, bữa sáng đặc biệt phong phú.
Có mì hoành thánh, bánh ngọt, cháo hải sản, thậm chí còn có một lồng bánh bao thịt nóng hổi mới ra lò.
“Đây là của Bạch tiên sinh.” Tiết Doanh Song lại bưng một mâm thức ăn khác đi ra, bên trong là cà phê, salad, trứng tráng kiểu Tây, ngoài ra còn có bánh mì nướng bơ và giăm bông.
Bạch Khiêm Dịch nói không ra lời, Hình Vân càng kinh ngạc: “Rốt cuộc mấy giờ em dậy làm vậy?”
“Ngủ không được, tốn chút thời gian tan ca mà thôi.” Tiết Doanh Song thản nhiên nói, “Nếm thử mùi vị đi, rất lâu tôi không làm bánh bao rồi.”
Đáy lòng Hình Vân hiện lên một chút nghi hoặc, nhưng lập tức lại bị bánh bao thu hút.
Đây là lần đầu tiên hắn ăn bánh bao do Tiết Doanh Song làm, bánh bao vỏ mỏng nhân nhiều, cắn một ngụm đầy nước thịt tươi ngon, mà ngay cả vỏ bánh bao đều được thấm nước sốt, vô cùng ngon miệng.
Hình Vân gật đầu, vừa ăn vừa nói: “Lát nữa em tan ca sớm đi, ngủ thêm một lát.”
Tiết Doanh Song nhẹ nhàng gật đầu: “Cảm ơn.”
Tám giờ, Tiết Doanh Song về phòng đi ngủ. Cậu vừa nằm lên giường, gần như lập tức ngủ mất.
Nhưng mà vừa đến chín giờ, cậu bèn tỉnh lại.
Sau khi cậu tỉnh lại cũng không đi đến bàn học, mà là cầm sách từ vựng của cậu đến phòng giặt quần áo, vừa học thuộc từ vựng, vừa tăng ca giặt quần áo.
Đêm qua cậu chuẩn bị bữa sáng đến hơn ba giờ, tiếp đó học đến năm giờ, ngủ một tiếng, lại thức dậy làm bữa sáng.
Cả ngày chỉ ngủ hai tiếng, nói không buồn ngủ là nói xạo.
Nhưng Tiết Doanh Song hiểu, bây giờ cậu chỉ có thể thông qua tăng ca để trả nợ.
Cậu phải càng tìm được nhiều việc làm hơn càng tốt, tranh thủ kiếm càng nhiều tiền.
~ Ruby: Sắp tới kiều đoạn tui tứk nhứt trong bộ này rồi á ( ̄ヘ ̄;)