Sở Nghiêu Nghiêu dựa theo hiểu biết của mình với Tạ Lâm Nghiễn, phân tích một chút những điều hắn có thể sẽ làm ra.
Như vậy, Lưu Vân Tán Nhân nhốt nàng ở đây, rất có thể vì muốn nhìn phản ứng của Tạ Lâm Nghiễn như thế nào.
Nếu vậy thì thật sự có chút nguy hiểm, Sở Nghiêu Nghiêu nhớ tới thần thái và giọng nói của Lưu Vân Tán Nhân lúc nãy khi nói chuyện với nàng, dường như hắn cũng không muốn thấy mình và Tạ Lâm Nghiễn có quan hệ mật thiết. Nếu Tạ Lâm Nghiễn náo loạn lớn thể hiện dáng vẻ rất để ý nàng, Lưu Vân Tán Nhân rất có khả năng sẽ làm ra những hành vi không thân thiện với nàng.
Nghĩ đến đây, Sở Nghiêu Nghiêu đột nhiên cảm thấy có cái gì đó không đúng. Lưu Vân Tán Nhân không phải là tình nhân cũ của Tạ Lâm Nghiễn chứ…
Mặc dù hắn là nam nhân, nhưng nhìn vóc dáng tinh xảo, nhỏ bé kia của hắn, lại còn rất xinh đẹp, hắn sẽ không phải là thụ chứ…
Sở Nghiêu Nghiêu ngồi bật dậy trên giường, nàng cảm giác mình sắp điên rồi, đây là cái chuyện kinh thiên động địa gì!
Để lại cho người đọc không couple hèn mọn không gian sinh tồn cuối cùng đi!
Nhớ tới thái độ khó hiểu của Tạ Lâm Nghiễn khi nhắc tới Lưu Vân Tán Nhân, Sở Nghiêu Nghiêu cảm thấy khả năng mình đoán đúng rất lớn.
Sở Nghiêu Nghiêu buồn bã nhấc chăn lên, rầu rĩ không vui cuộn mình vào trong, trong lòng không thoải mái tới cực điểm.
Trong lư hương tựa hồ có chứa hương liệu có hiệu quả an thần, Sở Nghiêu Nghiêu nằm trên giường trong chốc lát đã ngủ.
Thời điểm tỉnh lại lần nữa, sắc trời đã tối sầm nhưng chưa đen hẳn. Sở Nghiêu Nghiêu nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người chốc lát.
Chạng vạng tối…
Sao Tạ Lâm Nghiễn còn chưa tới?
Chẳng lẽ hắn không đánh lại Lưu Vân Tán Nhân?
Nàng xuống giường đi tới cạnh cửa, từ trong khe cửa nhìn ra ngoài, mơ hồ cảm thấy gian phòng này có lẽ nằm ở trong một hoa viên rất lớ, bên ngoài là hành lang khắc gỗ dài, phía xa trong hành lang thỉnh thoảng có người hầu cụp mắt đi qua.
Thật là giàu, rất xa hoa.
Sở Nghiêu Nghiêu suy nghĩ một hồi thì gõ cửa, nói vọng ra bên ngoài: “Có ai không, có thể đưa đến cho ta một chút thức ăn không?” Nàng đói bụng, từ khi bị bắt cóc đến đây nàng vẫn chưa ăn gì, đã bị đói cả ngày.
Không có bất kỳ ai phản ứng. Thậm chí ngay cả mấy người ở đối diện vừa mới đi ngang qua cũng không nhìn sang bên này thêm chút nào.
Sở Nghiêu Nghiêu: “…”
“Thành chủ, ngài nhốt ta ở đây không cho ta ăn là muốn ta đói chết sao?”
Sở Nghiêu Nghiêu lại kêu lên.
Vẫn không có ai phản ứng.
Sở Nghiêu Nghiêu nuốt nước bọt, cúi đầu nhìn thoáng qua khoá rubik treo ở cửa, cảm thấy hết sức chướng mắt.
Nhưng do dự nửa ngày, nàng vẫn nhịn không đưa tay giải khoá, quay trở lại giường ngồi xuống.
…
“Tiền bối, thành chủ ở trong tòa thành này, bây giờ có thể tha cho sư muội của ta chưa?” Nam tu có chút khẩn trương nhìn Tạ Lâm Nghiễn, cẩn thận mà nói ra những lời này.
Lúc này bọn họ đang ở dưới một tòa thành cao lớn, trước mặt là một tường thành dùng đá đen xếp lên mà thành, cũng không biết cụ thể là làm bằng vật liệu gì, nhưng kiến trúc hợp quy tắc, tìm không thấy một chút tì vết, làm cho người ta không khỏi kính sợ.
Trên tường thành mây mù lượn lờ, hoàn toàn bị mây che lại, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy vài kiến trúc cao ngất nhưng không thấy rõ toàn cảnh.
Đây mới thực sự là Vân Trung Thành, là nơi Vân Trung thành chủ ở, bên trong ở đều là người hầu hoặc là môn nhân đệ tử của thành chủ.
Tạ Lâm Nghiễn cau mày, thần thức của hắn căn bản không thể thăm dò bên trong, cấm chế nơi này thiết lập rất lợi hại không thể phá dễ dàng.
Ánh mắt Tạ Lâm Nghiễn thản nhiên nhìn lướt qua hai hộ vệ Kim Đan kỳ đang nơm nớp lo sợ, sau đó nói: “Mang ta vào.”
Nam tu nghe xong nhanh chóng lắc đầu: “Thành chủ giám thị cực kì nghiêm ngặt, sợ có người có lòng gây rối đánh cắp lệnh bài của người trong thành mà xâm nhập vào trong, vậy nên hai người chúng ta hôm nay ra ngoài chấp pháp, lệnh bài sẽ mất đi hiệu lực.”
“À, hoá ra là như vậy.” Tạ Lâm Nghiễn lại nhìn về phía nữ tu kia, nữ tu cũng cuống quít gật đầu, biểu thị lời nam tu không sai.
Thần sắc của Tạ Lâm Nghiễn không biến hóa lớn, cổ tay hắn vừa nhấc kiếm sắc đặt trên cổ nữ tu liền dời đi, nhưng ngay sau đó mũi kiếm thay đổi, vậy mà “xì” một tiếng đâm vào tim nam tu.
Không khí đọng lại trong chớp mắt, vui sướng sống sót sau tai nạn trên mặt nam tu chưa hoàn toàn biến mất cũng chầm chậm chuyển thành không thể tin, hắn há miệng thở dốc, dường như muốn hỏi Tạ Lâm Nghiễn vì sao làm như vậy, nhưng vì tâm mạch đứt từng khúc, một câu cũng không nói ra được đã ngã ầm xuống đất.
Nữ tu lúc này mới kịp phản ứng, nàng ta gào khóc tiến lên ôm lấy nam tu: “Sư huynh!”
Tạ Lâm Nghiễn thu kiếm vào vỏ, liền thấy nữ tu đầy oán hận nhìn chằm chằm hắn: “Rõ ràng ngươi đã nói sẽ không giết chúng ta!”
Bởi vì phẫn nộ, nàng ta áp chế đáy lòng sợ hãi, lên tiếng chất vấn Tạ Lâm Nghiễn.
Tạ Lâm Nghiễn nhếch môi nhưng không cười, hắn không chút để ý nói: “Đúng vậy, ta nói tha cho ngươi một mạng, cho nên chỉ giết hắn.”
Hắn thậm chí lười nhìn thi thể trên mặt đất, lập tức đi tới tòa thành.
Sau lưng truyền đến tiếng nữ tu oán độc nguyền rủa: “Tên ma đầu nhà ngươi! Thành chủ sẽ không tha cho ngươi!”
Tay cầm kiếm của Tạ Lâm Nghiễn siết chặt, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh thiếu niên mặc hoa phục ngày ấy ở Túy Linh Hà, áy mắt toả ra sát khí, vẻ mặt phác hoạ một nụ cười lạnh.
Mộc Lưu Vân dám đụng vào người của hắn, thật đúng là chán sống.