Chẳng bao lâu đã hoàn toàn mất đi ý thức, mềm nhũn nằm trên sập.
–
Thời điểm Thích Trác Ngọc trở lại Trường Nhạc cung đã là canh bốn.
Sau khi quốc yến kết thúc thì có gia yến, Lý hoàng đế tìm cớ giữ hắn lại hỏi han ân cần bồi dưỡng tình cảm bác cháu giả trân các kiểu.
Trường Nhạc cung yên tĩnh trước sau như một, chỉ có vài ngọn đèn lồng trong cung lặng lẽ thắp sáng.
Lúc này Phượng Tuyên chắc chắn đã ngủ, trông cậy y giống như một đạo lữ hiền lành tri kỉ bình thường mỗi đêm chong đèn không ngủ chờ hắn trở về, không bằng trông cậy vào mặt trời mọc lên từ phía tây còn hơn. Hơn nữa cũng không biết có phải do ở lâu ngày với y thành quen rồi hay không, thế nhưng cảm thấy loại nửa đêm này về đến nhà đối mặt với phòng lẻ loi cũng không có sao.
Thích Trác Ngọc nhéo nhéo mi tâm.
Ngay cả bản thân cũng cảm thấy bệnh điên của mình ngày càng trầm trọng hơn rồi.
Chỉ là hắn không có phát hiện, càng đến gần Trường Lạc cung bước chân hắn càng nhanh.
Giống như không thể chờ đợi muốn về nhà ngay lập tức.
Kết quả đến chính điện, đầu tiên hắn nhìn trên giường trước, chăn trên giường lộn xộn, không thấy Phượng Tuyên đâu.
Thích Trác Ngọc hơi sửng sốt, một giây sau liền phát hiện người nào đó ngủ thành một cục trên sập trong phòng.
Tư thế ngủ bình thường của Phượng Tuyên cũng không tính là đẹp.
Có khi mình tu luyện cả đêm còn bị cắt ngang mấy lần đắp chăn cho y, cực kỳ ảnh hưởng đến tiến độ tu luyện của mình.
Hôm nay lại ngủ rất ngoan ngoãn, thành thành thật thật cuộn mình trong chăn gấm, không nhúc nhích.
Thích Trác Ngọc lại một lần nữa nhéo mi tâm, đi vào định ôm y đi ngủ, kết quả vừa nhấc chăn lên liền nhận thấy có gì đó không đúng. Phượng Tuyên mặc đồ rất nghiêm chỉnh, nghiễm nhiên là dáng vẻ chuẩn bị ra ngoài.
Lại sờ cái trán của y, nóng đến đáng sợ.
Thích Trác Ngọc dần dần nhíu chặt mày, vươn tay đánh thức Phượng Tuyên: “Tiểu Thất. Tỉnh dậy đi. ”
Phượng Tuyên vốn đã ngủ nông, bị Thích Cân Ngọc đẩy thì tỉnh liền.
Tình huống đẩy phát tỉnh luôn cũng không đúng, bình thường lắc y trái phải y đều có thể kiên trì ngủ tiếp.
“Sư huynh.” Giọng Phượng Tuyên mỏng như tơ, sắc mặt tái nhợt, màu môi càng không cần phải nói, không hề có chút màu máu nào.
“Ngươi bệnh rồi, là phong hàn, hẳn là buổi chiều ham chơi tuyết gây ra.” Thích Trác Ngọc nói.
Ồ. Thì ra là phong hàn.
Phượng Tuyên cố gắng ngồi dậy, ánh mắt còn bởi vì sốt nặng có chút mê mang.
Thích Trác Ngọc cầm cổ tay hắn, độ một ít linh lực.
Đáng tiếc hiệu quả rất ít, chuyên nghiệp không đúng chỗ, sinh bệnh thì phải tìm thái y.
“Mặc quần áo đi. Ta đưa ngươi tới Thái Y Viện.”
Phượng Tuyên phản ứng chậm chạp nghe được ba chữ mặc quần áo.
Theo bản năng cúi đầu nhìn quần áo. Thật ra lúc nãy y đã mặc xong rồi, chỉ là mặc trong lúc mơ màng lên có chút lộn xộn. Lúc này hai tay từ từ mặc lại nhưng hiệu quả vẫn không tốt, cúc ở hai vạt áo bị cài lệch nghiêng ngả.
Thích Trác Ngọc nhìn không nổi nữa, lật lung tung trong túi nhỏ của Phượng Tuyên.
Cũng mặc kệ màu gì với với cái gì, nhìn thấy một chiếc áo ấm dày liền đơn giản thô bạo khoác lên cho Phượng Tuyên, ngắn ngủi vài giây đã khoác lên tận 3,4 chiếc. Nom xa xa khuôn mặt bánh bao tái nhợt của Phượng Tuyên chôn trong quần áo, bọc thành một quả bóng bông tròn trịa rồi Thích Trác Ngọc mới hài lòng.
Làm xong tất cả, Thích Trác Ngọc triệu yểm thú ra, đặt Phượng Tuyên lên lưng nó.
Kết quả không biết làm sao nhìn ra ngoài mà thấy tuyết rơi đay đặc. Thành Trường An nằm ở phía bắc, gió mùa đông phất mặt đau như dao băng. Lưng yểm thú trụi lủi khó giữ ấm, gió thổi vào phát sẽ đông cứng thành vụn băng.
Thích Trác Ngọc phiền não “Chậc” một tiếng, hung hăng đá chân Yểm thú: “Trở về. ”
Yểm thú “Ồ” một tiếng, đáng thương trốn trở về bên trong tiểu hà bao của Phượng Tuyên.
Thích Trác Ngọc cứ như vậy một tay ôm chặt Phượng Tuyên trong lòng đi về phía Thái y viện.
Phượng Tuyên chỉ cảm giác được lúc đầu bị đào ra từ trong chăn rất lạnh, sau đó hình như lại được làm tổ trong chỗ ấm áp nào đó.
Y vô thức dùng tay nắm lấy, nửa mê nửa tỉnh, chỉ thấy ngọc bội ở vạt áo trước mặt đang bị đè nén, đung đưa theo bước chân Thích Trác Ngọc.
–
Thái y viện không một bóng người, ba ngày nghỉ ngơi, có lẽ lúc này đại bộ phận thái y đều đang túc trực ở yến hội.
Thích Trác Ngọc một cước đá văng cửa lớn đi thẳng về phía phòng dược. Sau khi nhìn lướt qua trang trí trong phòng, liền đặt Phượng Tuyên xuống một cái ghế có đệm.
Được ôm cả đoạn đường tiện thể ăn luôn cả một đống tuyết vụn.
Lúc này ý thức của Phượng Tuyênđã có chút thanh tỉnh.
Nhìn tủ thuốc nhỏ che kín cả bức tường trước mặt, Phượng Tuyên cảm thấy không cần phải hỏi đây là đâu.
Chỉ là, điều khiến y cảm thấy kỳ diệu chính là khi nhìn thấy Thích Trác Ngọc thân dài như ngọc, đứng ở trước tủ phối thuốc điều trị phong hàn, trong đầu toát ra một nghi vấn, đại ma đầu thế mà biết phối thuốc.
“Khi còn bé có đọc qua y thư, xem vài lần là biết.” Thích Trác Ngọc phảng phất như có mắt sau lưng, trả lời nghi vấn của y.
“Ồ. Hóa ra là như vậy. “Nhưng y cũng đọc y thư, sao y lại không hiểu?
Thích Trác Ngọc đã quay đầu, tặng y ánh mắt ” Với chỉ số thông minh của ngươi thì rất khó giải thích những thứ này.”
Phượng Tuyên: “…” Nể tình y bị bệnh, có thể bớt khinh bỉ y vài lần được không!
Ngươi nghĩ ai cũng như ngươi, nhìn qua là không quên hả.
Nghĩ đến đêm hôm khuya khoắt hắn còn chăm nom mình uống thuốc, Phượng Tuyên quyết định tha thứ cho cái tên đầu gấu to đầu này như cha tha thứ cho con trai.
Chỉ là nghe hắn hời hợt nhắc tới khi còn bé có xem y thư, trong đầu Phượng Tuyên lại hiện ra đoạn phim trước đó trong mộng cảnh.
Cái dạng trẻ con nào mà khi còn nhỏ đã lưu lạc đến mức phải tự xem y thư tự bốc thuốc chữa bệnh cho mình. Dù sao hẳn không phải là dạng không lo cơm áo gạo tiền.
Nghĩ tới đây, Phượng Tuyên trầm mặc một hồi.
Thích Trác Ngọc vận dụng linh lực mở phiên bản tăng tốc nấu xong thuốc, thấy y rầm mặc, lông mày nhíu lại: “Sợ đắng à? ”
Phượng Tuyên vốn không sợ đắng, kết quả nhìn thấy chén thuốc đen như mực trước mắt, còn ngửi được mùi rất kì quái mới hoàn hồn, cả khuôn mặt đều nhăn lại: “Sư huynh. Đây là sắc thuốc kiểu gì thế?”
“Không liên quan đến sắc kiểu gì. Thuốc đắng mới tốt, uống nhanh đi. “Thích Trác Ngọc lại một lần nữa đưa đến bên miệng Phượng Tuyên.
Phượng Tuyên bất đắc dĩ cầm lấy chén sứ, chần chờ một lát, ý đồ tìm lý do: “Sư huynh ta cảm thấy có hơi nóng. ”
“Sư huynh không cảm thấy nóng.” Thích Trác Ngọc lạnh lùng nói, nhưng vẫn cầm ra thổi cho y hai lần rồi đưa cho y.
“Sư huynh ta cảm thấy…” Phượng Tuyên lại muốn tìm cớ, sau đó ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt nóng nảy của Thích Trác Ngọc.
Y: “… ”
Uống thì uống, làm gì dữ vậy.
Sau khi véo mũi “ừng ực” uống xong, Phượng Tuyên cảm thấy nếu phải uống thêm chén nữa, chi bằng để y chết đi xong hơn.
Đắng đến mức y há miệng như cún con lè lưỡi, kết quả bất thình lình bị Thích Trác Ngọc nhét một miếng mứt hoa quả, không biết hắn lấy từ đâu ra.
Sau khi có vị ngọt trong miệng, Phượng Tuyên thành thật không ít.
Thích Trác Ngọc nhìn y, hừ một tiếng không rõ ý nghĩa, nghe cũng không có vẻ gì là không vui, nui cười có chút hồn nhiên: “Đúng là khó nuôi. ”
Lăn qua lăn lại đến bây giờ, Phượng Tuyên thật sự rất mệt.
Thái y viện cách Trường Nhạc cung cả một đoạn đường dài, y vừa mới uống thuốc xong là hứng gió, không chừng phong hàn chưa hạ đã nặng thêm.
Nguyên bản mình đã muốn ngủ lại ở Thái y viện một đêm, kết quả bị Thích Trác Ngọc ôm lên đi đến cung điện bên cạnh.
Trông kiểu cách rất bề thế, trên đó có viết hai chữ “Đông Cung”. Hả? Rất giống nơi Thái tử ở, đại ma đầu muốn làm gì?
Thích Trác Ngọc thấy biểu cảm của y bèn bình tĩnh tuyên bố: “Tối nay ở lại đây. ”
Phượng Tuyên: Hả?
Y nhỏ giọng nói: “Sư huynh. Nơi này hình như là nơi ở của Thái tử, chúng ta đi vào ở hình như không ổn lắm đâu.. ”
Đại ma đầu không thèm để ý tới y, một giây sau đá văng cửa lớn, một đường thông suốt không trở ngại đi tới chính điện Đông cung.
Hắn nhìn thoáng qua, quyết định lựa chọn căn phòng lớn nhất xa hoa nhất, sau đó đạp cửa như thường lệ.
Trong căn phòng xa hoa, còn có một đôi uyên ương thân mật vô cùng hoang dã trên bàn.
Một nam nhân ăn mặc phú quý mở miệng: “Ai dám tự tiện xông vào tẩm điện của bổn cung?!”
Sau đó nói xong liền bị Thích Trác Ngọc đánh ngất xỉu ném ra ngoài.
Còn lại cung nữ thị tẩm kia thấy cảnh này thì ngất thẳng cẳng, Thích Trác Ngọc tiết kiệm sức cứ thế ném ra ngoài.
Hai người bọn họ bố trí giường lớn cực kỳ xa hoa, còn chưa kịp dùng để điên long đảo phượng nữa.
Vừa hay hời cho Phượng Tuyên.
Thích Trác Ngọc đặt Phượng Tuyên xuống giường, thô bạo đắp chăn cho y.
Sau đó trả lời câu hỏi vừa rồi của y, chậm rãi nói: “Hiện tại Thái tử không ở đây nữa.”
Phượng Tuyên nuốt xuống lời muốn nói: “… Được rồi. ”
Cứu mạng. Cảm giác mình và đại ma đầu càng ngày càng tệ trên con đường trở thành phản diện.
__________________
Tác giả có lời muốn nói:
Khăn trải giường đã thay rồi! Đêm qua viết đến ba giờ quên thêm một câu, chưa từng dùng giường! Đôi uyên ương kia chỉ hôn nhau trên bàn thôi.
Sao mà cá hấp cho vợ nằm giường bẩn được! Vậy thì chắc chắn phải cướp cái mới! (Thậm chí chăn hồ ly lúc trước muốn giết xong mới lột kia mà. Hoa mama: Ngươi có phép tắc không đó?)
Bất động sản của Tiểu Phượng Hoàng +1
Cá hấp chiếm lĩnh khu nhà cao cấp càng lúc càng trắng trợn, càng lúc càng nhiều, cho vợ ở cả.
Và! Tình tiết chim non của Tiểu Phượng Hoàng online, gầm gừ. Khi không có cảm giác an toàn thường sẽ vô thức chọn ngủ ở những nơi mà những người gần gũi mình thường ở lại, bởi vì mùi sẽ làm cho y cảm thấy rất an toàn!
Còn có tên nhỏ của Tiểu Phượng Hoàng cũng online rồi, tên một chữ Linh! Cha và Phụ thần sẽ gọi nhũ danh của y là “Linh Nhi”
Hiện tại hai người còn chưa nhận ra được tình cảm của mình, hì hì!
Người khác ảnh hưởng đến tiến độ tu luyện của mình (chỉ các hoàng tử sắp xếp yểm thú) đại ma đầu: Đều chết cho ta!
Vợ ảnh hưởng đến tiến độ tu luyện của mình (chỉ nửa đêm đá chăn): nhéo nhéo mi tâm, đồng thời nội tâm vợ ta quả nhiên không có ta không được.jpg