Cúi người dọn quần áo Kim Mẫn Khuê quăng đại ở cửa phòng tắm bỏ vào máy giặt, Lý Thạc Mẫn nhớ tới cảnh tượng hồi nãy, cậu nhớ khi ấy trước mặt Kim Mẫn Khuê ngoài chai rượu cũng chỉ có chai rượu, nói cách khác rất có thể tối nay người này không ăn gì đã uống rượu.
Quăng một cái lườm sắc lẻm về phía phòng ngủ, Lý Thạc Mẫn cam chịu đi vào bếp, lấy một cái nồi hứng nước đặt lên bếp, chuẩn bị nấu mì cho anh. Nước còn chưa sôi đã thấy Kim Mẫn Khuê khoác áo tắm đi ra, Lý Thạc Mẫn nhìn bước chân anh đã vững cũng hiểu người này tỉnh rượu kha khá rồi.
Kim Mẫn Khuê bước tới đằng sau Lý Thạc Mẫn, không để ý người vẫn còn hơi nước đã choàng tay ôm eo cậu, cằm tựa vào vai phải hít một hơi thật sâu, khàn giọng hỏi, “Đang làm gì thế?”
Lý Thạc Mẫn mở mắt nhìn nước trong nồi, quay đầu nghiêm túc lườm Kim Mẫn Khuê, “Có phải tối nay anh lại bỏ bữa đúng không?”
Mark Lee nhăn mũi không nói gì.
“Em đã nói anh bao nhiêu lần rồi trước khi uống rượu nhất định phải ăn gì đấy lót dạ, lần nào cũng ử ừ nhanh lắm xong rồi có lần nào vào tai được không?” Lửa giận tích cả đêm của Lý Thạc Mẫn bùng lên như hỏa hoạn, “Con mẹ anh chứ Kim Mẫn Khuê, anh mà còn không quan tâm đến sức khỏe của mình như vậy nữa thì ông đây cũng mặc kệ anh luôn đấy!”
Kim Mẫn Khuê siết chặt eo cậu, dịu giọng dỗ dành, “Em mặc kệ thì ai quan tâm anh đây?”
“Ai thích thì đi mà quan tâm!” Lý Thạc Mẫn vừa nói vừa đấy tay Kim Mẫn Khuê ra, nghe thấy bên tai vang lên tiếng cười, cậu quay đầu quăng cho anh một ánh nhìn khó tin nổi, tên này còn dám cười? Lý Thạc Mẫn càng giận hơn, “Móa anh còn cười được? Vui lắm đấy à?”
“Đương nhiên là vui rồi.” Kim Mẫn Khuê cầm lấy hai tay đang giãy giụa của Lý Thạc Mẫn, “Vợ anh thương anh thế này, đoán xem anh có vui không?”
Kim Mẫn Khuê sững sờ, bối rối quay đầu, hai má cũng bắt đầu ửng đỏ: “Chỉ biết khua môi múa mép, nếu còn có lần sau thì anh cứ xem em còn đi đón anh nữa không!”
Kim Mẫn Khuê nhìn chằm chằm vào lồng ngực cong cong hơi nhô lên của Lý Thạc Mẫn mà ngứa ngáy khó nhịn, một tay xoay cậu lại một tay với về phía bếp tắt lửa, không đợi Lý Thạc Mẫn phản ứng đã hôn cậu đồng thời đẩy cậu sát vào bệ bếp.
Lý Thạc Mẫn ngơ ngác vài giây, đưa tay đẩy Kim Mẫn Khuê, “Anh làm gì thế! Em đang nấu cho anh ăn mà!”
Kim Mẫn Khuê lần nữa lấn người lên, ánh mắt nóng bỏng, “Đừng nấu, quan tâm việc chính trước đã.”
“Ưm…” Lý Thạc Mẫn còn chưa kịp phản bác đã bị chặn lời, sau khi từ chối không có kết quả mới cam chịu nhằm mắt lại, vòng tay ôm cổ Kim Mẫn Khuê.
Cảm giác đầu lưỡi bị mút thật mạnh, Lý Thạc Mẫn tê rần, vị cổn còn sót lại trong miệng Kim Mẫn Khuê khiến Lý Thạc Mẫn bắt đầu say sẩm, không đủ sức suy nghĩ thêm chỉ biết mặc anh dẫn dắt.
Một tay Kim Mẫn Khuê nhẹ nhàng vuốt ve gáy cậu, tay kia chui vào trong áo ngủ lướt dọc đường cong của eo, bờ môi cũng hôn dần xuống dưới, từ cằm Lý Thạc Mẫn tới xương quai xanh, cuối cùng rơi vào nụ hồng đang run rẩy vì bị quần áo kích thích.
“Kim Mẫn Khuê… A…” Chỗ mẫn cảm bị người ta ngậm vào trong miệng, Lý Thạc Mẫn không tự chủ được mà cong người lên, ôm chặt cái đầu đang quấy phá trước ngực cậu, miệng hé mở phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn.
“Bảo bối, anh đây.” Nhả thứ quả hồng hồng đã bị liếm đến sưng lên ra, Kim Mẫn Khuê ngẩng đầu địu dàng an ủi người yêu đang đảm chìm trong khoái cảm, một tay trượt vào mép quần của Lý Thạc Mẫn, cầm lấy thằng em tội nghiệp đang bán cương của cậu, bắt đầu trượt lên xuống theo tiết tấu.
“Ưm…” Lý Thạc Mẫn phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào, đồng tử của Kim Mẫn Khuê sâu thẳm, động tác trên tay cũng nhanh hơn, ngậm lấy bờ môi căng đầy của cậu, nuốt toàn bộ tiếng rên rỉ nức nở vào miệng.
Lý Thạc Mẫn bị hôn đến mơ màng, bị khoái cảm truyền tới từ phía dưới làm phát điên rồi, hai tay vô lực tóm lấy tay áo Kim Mẫn Khuê, toàn thân nóng bừng.
Ngay lúc sắp bản lại bị Kim Mẫn Khuê ác ý chặn lỗ nhỏ, Lý Thạc Mẫn rơm rớm mông lung nhìn anh như muốn cầu xin, cặp mắt ướp nhẹp kia làm Kim Mẫn Khuê căng thẳng, cái thứ dưới háng kia cứng đến sắp nổ tung.
“Mẫn Khuê… Kim Mẫn Khuê… Anh… Mẹ nó…. Anh mau… Mau buông ra!” Lý Thạc Mẫn hổn hển nói không thành câu, yếu ớt đẩy đấy tay Kim Mẫn Khuê.
Kim Mẫn Khuê tiến tới bên tay cậu, liếm láp vành tai kia thì thầm: “Bảo bối, em yêu ai nhất?”
“Ông đây…. Không thèm yêu ai hết, chỉ… Chỉ yêu chính mình thôi!”
“Ha?” Kim Mẫn Khuê khẽ lên giọng, ngón cái không ngừng cọ sát lỗ nhỏ phía trên thẳng em Lý Thạc Mẫn, đầu lưỡi lại bắt đầu tấn công vành tai cậu.
Bị khoái cảm cực lớn kích thích, Lý Thạc Mẫn cong người, “Anh! Mẹ nó ông đây… Yêu anh nhất! Hài lòng chưa?”
Nghe được đáp án như ý, Kim Mẫn Khuê buông lỏng tay ra, Lý Thạc Mẫn kéo căng đôi chân dài, tất cả chất lỏng phun hết vào tay Kim Mẫn Khuê.
“Lần nào cũng thế, anh có phiền không!” Lý Thạc Mẫn còn đắm chìm trong dư âm của cực khoái, hai mắt mông lung, lời nói trách móc cũng biến thành nũng nịu.
Kim Mẫn Khuê nuốt nước miệng, hai tay bóp chặt bờ mông căng đầy của Lý Thạc Mẫn, ngón tay dính đầy chất lỏng bắt đầu tìm kiếm phía sau cậu.
“Ưm…” Cảm nhận được dị vật xâm lấn, Lý Thạc Mẫn nhíu mày kêu lên một tiếng đau đớn, lườm Kim Mẫn Khuê một cái, nhưng vì lây nhiễm tình dục nên từ khóe mắt đến đuôi mày đều chỉ toàn ý xuân.
Kim Mẫn Khuê vừa quan sát nét mặt của Lý Thạc Mẫn vừa tăng số lượng ngón tay lên, đợi đến khi cảm thấy đã ổn thì nhanh chóng rút tay ra cầm thẳng em trực tiếp tiến vào.
Hai người đồng thời phát ra tiếng rên rỉ, Lý Thạc Mẫn là vì thứ kia của Kim Mẫn Khuê quá lớn nên không thoải mái, còn Kim Mẫn Khuê lại hưởng thụ cảm giác thỏa mãn khi được Lý Thạc Mẫn siết chặt lấy.
Giữ nguyên tư thế này, Kim Mẫn Khuê ôm Lý Thạc Mẫn lên rồi đặt cậu ngồi xuống bệ bếp, mặt đối mặt nhìn nhau, thứ bên dưới chậm rãi di chuyển, không buông tha bất cứ biểu lộ gì trên gương mặt cậu.
Lý Thạc Mẫn cắn môi dao động theo mỗi động tác của Kim Mẫn Khuê, thời điểm Kim Mẫn Khuê chọc vào một chỗ nào đó, Lý Thạc Mẫn Donghyuck đột nhiên phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn, Kim Mẫn Khuê nhếch môi hiểu rõ, sau đó không ngừng tấn công vào nơi này.
“A… Anh… Anh chậm một chút… A…” Lý Thạc Mẫn đưa tay đẩy Kim Mẫn Khuê ra, nhưng làm sao người này có thể chiều theo ý cậu được? Tóm lấy tay cậu giữ chặt trước ngực, bên dưới vẫn đang tăng tốc cảm vào như cuồng phong vũ bão.
“Mẫn Khuê…” Không chịu nổi tốc độ này, Lý Thạc Mẫn càng không ngừng lắc đầu, cái thứ vừa hưởng thụ đến bắn xong cũng đang run rẩy đứng lên, cả người mất hết sức lực, toàn bộ tựa vào người Kim Mẫn Khuê.
Bên trong Lý Thạc Mẫn chặt tới mức khiến Kim Mẫn Khuê mất hết thần trí, anh nhịn không được nắm chặt eo cậu đẩy vào lút cán, đây là Lý Thạc Mẫn của anh, chỉ có anh mới được chiêm ngưỡng bộ dạng này của cậu, cũng chỉ có cậu mới khiến anh điên cuồng đến thế.
Cuối cùng Kim Mẫn Khuê như thể chôn cả người mình vào bên trong Lý Thạc Mẫn, một tay ôm cậu lại gần hôn môi, đâm thêm vài cái thật mạnh rồi bắn thẳng vào bên trong Lý Thạc Mẫn. Lý Thạc Mẫn bị chất lỏng nóng bỏng kia làm cho cơ thể run lên, cũng bắn hết lên bụng Kim Mẫn Khuê.
Bắn xong xuôi Kim Mẫn Khuê không vội lấy ra, chỉ ôm Lý Thạc Mẫn yên lặng thở dốc, vừa cần tai cậu vừa nói yêu em. Lý Thạc Mẫn nghe giọng nói khàn khàn không ngừng thổ lộ, ôm anh chặt hơn nhẹ nhàng vuốt ve, thì thầm nói một câu em cũng yêu anh.
HẾT.