Lúc nhìn thấy tin nhắn này, khuôn mặt Thẩm Tô Khê không tiền đồ mà đỏ ửng.
Tần Mật nhìn bộ dạng “nở hoa” của bạn tốt, lập tức hiểu rõ con chó họ Giang kia lạ buông lời cợt nhả dụ dỗ thiếu nữ mới yêu lần đầu nhà cô.
Tần Mật khinh thường hừ một cái, vừa vặn nhớ tới đóa hoa dại Lâm Diệp Thư, đang định bộc phát cơn giận với Giang Cẩn Châu, tay cô đột nhiên bị túm chặt.
Quay đầu lại, khuôn mặt nhăn như bánh quai chèo của Thẩm Tô Khê nhìn thẳng cô.
Thẩm Tô Khê ghé sát tai Tần Mật, thần bí hỏi: “Mày có wechat của con nhỏ kia không?”
“Ai?”
“Con đó chứ ai!” Cô không muốn nhắc tới ba chữ kia.
Thấy Tần Mật vẫn chưa phản ứng lại, Thẩm Tô Khê nghiền mấy cái lá khô rụng trên mặt đất, hung hăng giậm thêm mấy đạp nữa: “Hiểu chưa?”
“……”
“Tao kết bạn wechat cô ta làm gì?” Tần Mật giơ tay ra hiệu: “Suốt ba năm, tao với nó chỉ nói được bốn câu! Chị gái kia thanh cao lắm, coi thường loại mỹ nữ phú nhị đại như tao.”
Thẩm Tô Khê cũng không định từ bỏ như vậy, cô chớp chớp mắt, cười lấy lòng: “Vậy bây giờ mày kết bạn đi.”
“?”
Tần Mật thật sự muốn bổ đầu Thẩm Tô Khê ra xem trong đầu có gì mà cô có thể nghĩ ra kế sách “Dùng thân phận bạn tốt đi stalk vòng bạn bè tiểu thanh mai của bạn trai”.
“Mày thế này… Lắc đầu thử đi, xem bên trong có cái bể bơi nào hay không.”
“……?”
Cuối cùng, Tần Mật vẫn bại trận dưới bộ dạng năn nỉ ỉ ôi của Thẩm Tô Khê, cô lấy điện thoại ra ấn vào wechat.
Hồi cấp III Lâm Diệp Thư rất ít tham gia vào các hoạt động của lớp, cho nên Tần Mật không dám chắc cô ta có trong nhóm lớp hay không.
Ngoài dự đoán, người này thật sự có trong nhóm, đã vậy còn mới được thêm vào trước đó không lâu.
Thẩm Tô Khê liếc mắt một cái liền rõ nét mặt của bạn thân, cô ghé đầu sang xem, hạ thấp yêu cầu: “Không kết bạn cũng được, mở vòng bạn bè của cô ta cho tao coi là được.”
Tần Mật bật cười trước sự ngây thơ của cô: “Mày cho rằng cô ta là kiểu người cho phép người lạ xem vòng bạn bè của mình hả?”
Vừa dứt lời, bài đăng của Lâm Diệp Thư liền đập vào mắt.
Tần Mật: “……”
Thẩm Tô Khê đoạt lấy điện thoại nhìn xem.
Chỉ có một bài đăng duy nhất, caption cũng chỉ có vài chữ, nhưng Thẩm Tô Khê vừa xem liền muốn tăng xông.
– – Tất cả sẽ bắt đầu lại một lần nữa.
Bắt? Đầu? Lần? Nữa?
Muốn bắt đầu lại với ai???
Con ả trà xanh này!
Cô phải xử cô ta!!!
Kế hoạch xử lý trà xanh còn chưa kịp chuẩn bị, Thẩm Tô Khê đã bị khí lạnh “xử” trước.
Uống thuốc xong, cô trực tiếp ngã nhoài xuống giường, đắp chăn bông ngủ chập chờn.
Lúc mở mắt ra, sắc trời đã tối mịt, những ngôi sao rải rác trên bầu trời đêm.
Cơn cảm cúm lần này vô cùng dữ dội, cơ thể cô đã sốt gần 40 độ.
Có lẽ do bị bệnh nên càng thêm ủy khuất, cô ấn mở khung chat với Giang Cẩn Châu, gửi một đống meme qua.
“Đồ đàn ông xấu xa” . truyện teen hay
“Khoảng cách hai ta chợt xa chợt gần”
“Tôi hi vọng anh tự kiểm điểm lại bản thân”
“Thấy đàn ông liền thấy phiền”
“Đàn ông đều là đồ tồi”
Giang Cẩn Châu vừa mới thay thuốc xong, nhìn thấy mấy tin nhắn gửi đến, anh bật cười.
Rồi gọi điện cho cô, bên kia im lặng một lúc lâu rồi đột nhiên bùm bùm như pháo nổ.
“Tra nam chết tiệt! Ỷ mình có nhan sắc liền đi hái hoa ghẹo bướm. Có một tiên nữ như tôi còn chưa đủ sao mà anh còn đi trêu chọc mụ phù thủy họ Lâm kia?”
Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần sốt cao cô liền nói mê sảng.
Giống như con ngựa hoang đứt dây cương, rong ruổi tìm đường chết giữa thảo nguyên xanh ngắt.
“Hic, đàn ông đều là móng heo, gặm vào còn bị dắt răng.”
“Yêu đương cái rắm, tiên nữ phải về cung đình rồi.”
Thẩm Tô Khê mắng mệt thì lăn ra sofa ngủ.
Không biết qua bao lâu, cô bị tiếng chuông cửa đánh thức.
Cô híp mắt, gian nan nhận ra người đối diện. Sau đó không chút do dự nhào tới, hai chân kẹp lấy anh không buông.
“Chó đầu đàn, anh mà không tới, cha sẽ trói em về thiên đình!”
“……”
Quả nhiên sốt không nhẹ.
Giang Cẩn Châu ôm cô về phòng ngủ, dỗ thật lâu cô mới chịu ngoan ngoãn nằm xuống.
Đang chuẩn bị đi lấy thuốc, vạt áo anh bị kéo lại.
Anh quay đầu nhìn cô, khuôn mặt cô đỏ bừng, đôi mắt long lanh nước, mái tóc hơi bù xù như lông cừu mềm mại.
Anh ngồi xuống mép giường, hôn lên trán cô một cái: “Nghe lời, anh đi lấy thuốc cho em.”
Cô vẫn không chịu buông tay: “Có phải em vô cớ gây rối không?”
Giang Cẩn Châu nhất thời không rõ, anh vuốt ve khuôn mặt nóng bừng của cô, thanh âm nhu hòa: “Sao vậy?”
“Em không cố ý làm anh mất mặt khó xử đâu.” Cô mếu máo.
Ngón tay Giang Cẩn Châu ngừng lại.
“Em thừa nhận em muốn anh bóc tôm cho em.” Cô vùi cả người vào chăn bông, nỉ non: “Em không thích ánh mắt cô ta nhìn anh, em không thích cô ta.”
Anh sửng sốt, nhận ra người cô đang nói đến là ai: “Anh cũng không thích cô ta.”
Thẩm Tô Khê vén chăn lên, để lộ đôi mắt trong trẻo: “Vậy anh thích ai?”
“Thích em, anh chỉ thích một mình em.”
Thẩm Tô Khê cười rộ lên, nhưng rất nhanh lại ủ rũ: “Thích thế nào, Mật Mật nói em cậy sủng mà kiêu.”
Cô lại vùi đầu vào chăn.
“Em khó chịu sao?”
Cô vẫn không thèm chui ra.
Giang Cẩn Châu chui vào chăn, ôm chặt cô: “Tần Mật nói không sai.”
Thẩm Tô Khê bất mãn giãy giụa.
Anh đè cô lại: “Nhưng mà.”
Ngừng lại một chút, anh không ngăn được ý cười: “Muốn cậy sủng mà kiêu, trước hết phải được sủng đã.”
Loại sủng nịch này, cho dù là quá khứ hay tương lai, anh chỉ có thể cho một người.
Hôm sau, Thẩm Tô Khê tỉnh lại, cả người giống như tiêm máu gà, đồng thời quên sạch bách chuyện đêm qua.
Nhìn thấy Giang Cẩn Châu, cô ngớ người.
Câu “Vì sao anh ở đây” còn chưa kịp thốt ra, tầm mắt cô đã di chuyển xuống, ngay chỗ ngăn tủ, sau đó nhìn thấy cái hộp nhỏ trong tay anh.
Trên bao bì còn có mấy chữ.
D… Durex?
Durex???