Cố Diễm cũng rất giật mình, “Xe không thấy nữa!”
Dương Sóc liền vội hỏi Chu Châu, “Chu Châu, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, Trương Quân đâu? Xe hiện tại đi đâu rồi hả?”
Đối với tên bạn Trương Quân này, Dương Sóc rất để ý, đời trước bản thân nợ đối phương, cho nên đời này đã sớm quyết định sẽ báo đáp lại. Hơn nữa mấy ngày qua đối phương biểu hiện biết tròn biết méo, có thể nói là bạn bè chân chính, tối thiểu sẽ không làm loại chuyện đâm lén sau lưng người khác. Cho nên, lúc này Trương Quân có khả năng gặp nạn hắn đương nhiên lo lắng.
Nếu như thực vật cũng có sắc mặt, như vậy có thể khẳng định sắc mặt Chu Châu nhất định trắng bệch. Mặc dù thực vật không có sắc mặt, nhưng bộ phận cành đầu của thực vật bên trong không gian lúc này uể oải rất nhiều, có chút suy nhược.
Dương Sóc không thân thiết với Chu Châu đến nước này, hoặc là nói hắn không quen thuộc với Chu Châu đến vậy, đối với trạng thái của Chu Châu cũng không biết, cho nên, hắn không nhìn ra Chu Châu khác thường.
Mặc dù hắn nhìn không ra, nhưng hắn rõ ràng cảm giác được Chu Châu suy yếu, mà ngay cả giọng đối phương cũng vậy, yếu ớt vô lực.
“Ta không biết… vừa rồi ta không nhìn rõ cái gì cả.” Đây là câu trả lời của Chu Châu.
Bởi âm thanh Chu Châu suy yếu rõ ràng, đáy lòng Dương Sóc có chút lộp bộp, nhanh chóng hỏi: “Mi thế nào rồi? Bị thương hả?” Vừa rồi dọc theo dây leo hắn không phát hiện gì hết, nhưng lại thiếu chút nữa bị tia sáng màu xanh quỷ dị kia khiến cho tâm thần thất thủ.
Chu Châu thở ra một hơi thật dài, “Trạng thái của ta không tốt lắm, hơn nữa ta cũng cần thời gian suy nghĩ một chút chuyện. Ít nhất trong hai canh giờ không nên quấy rầy ta. Ngươi có thể dùng dị năng, nhưng chỉ có thể là dị năng bình thường.”
Dị năng bình thường, nghĩa là chỉ có hiệu quả buộc chặt mà không có năng lực công kích cường đại.
Chu Châu nói hết câu kia liền không có động tĩnh, hiển nhiên là “bế quan” một lần nữa rồi.
Tâm Dương Sóc trầm xuống, Trương Quân cùng Phi Dương mất tích, hiện không biết xảy ra chuyện gì, tình trạng Chu Châu rõ ràng không tốt… chỗ này, thật sự rất nguy hiểm!
“Chu Châu nói thế nào?” Thấy sắc mặt Dương Sóc vô cùng khó cói, Cố Diễm nhẹ nhàng hỏi.
“Anh cảm thấy cậu ta rất suy yếu, cậu ta nói muốn yên tĩnh khoảng bốn giờ, tình huống Trương Quân cùng Phi Dương cậu ta cũng không rõ ràng lắm. Kết giới kia… rất quỷ dị.”
Cố Diễm trầm ngâm nhẹ gật đầu, “Đúng là quỷ dị… xem ra cần bàn bạc kỹ hơn.”
Dương Sóc nhẹ gật đầu, “Hiện tại chúng ta làm gì đây?”
Cố Diễm liếc nhìn về phía sau, xe bọn người Trình Viễn vẫn còn, hơn nữa kết giới kia dường như không có ý công kích, rời đi nơi này hình như không khó. Vốn có thể tìm nơi khác đi đường vòng, nhưng bởi Trương Quân cùng Phi Dương mất tích nên không dùng được nữa.
Trương Quân là bạn Dương Sóc, mà với Trương Quân, đối phương hiển nhiên là để tâm, bằng không cũng sẽ không theo đối phương đến nơi xa xôi này… Hơn nữa, không biết có phải ảo giác của y hay không, y cảm giác Dương Sóc có một loại áy náy vô hình đối với Trương Quân.
Nhưng mà… áy náy? Vì sao? Chẳng lẽ Dương Sóc đã làm chuyện gì có lỗi với Trương Quân sao?
Chỉ tiếc hiện tại là tận thế, quyền lực chính mình không ở bên này, không thể như trước kia có chuyện gì khó hiểu, không thể nắm giữ liền trực tiếp điều tra…
Nắm tay nhịn không được hơi nắm chặt lại, trong lòng Cố Diễm cũng kiên định một ý nghĩ. Đây là tận thế, có nhiều thứ, nhất định phải một mực nắm trong tay mình, chỉ có như vậy, y mới có thể bảo vệ được người yêu, mới có thể khiến cuộc sống của bọn họ trở nên tốt hơn.
“Chúng ta trước tìm nơi chỉnh lý đi.” Cuối cùng Cố Diễm nhẹ nhàng nói.
Dương Sóc cũng liếc nhìn xe phía sau, lúc này Trình Viễn đã từ trên xe xuống, đối phương cũng nhìn sang bên này, hiển nhiên đang chờ đợi chỉ thị, trước khi chưa nhận được chỉ thị cũng không dám qua loa đi tới.
“Lời Thôi Nguyên kia nói em cảm thấy thế nào?” Dương Sóc nghĩ đến chuyện đi tìm thanh niên kia hỏi thử xem.
Cố Diễm khẽ lắc đầu một cái, “Chúng ta bây giờ còn chưa đến tình trạng phải tìm anh ta kết minh. Hơn nữa dù cho có kết minh, cũng không thể khiến chúng ta đứng ở vị trí bất lợi. Chờ một lúc nữa đi.”
“Dường như anh ta biết không ít thứ… nhưng mà, kết giới nơi này quá quỷ dị, anh cũng không cho rằng anh ta có thể biết quá nhiều chuyện.” Dương Sóc sâu xa nói.
Cố Diễm nhẹ gật đầu, “Một vài thứ nông cạn bên trong không phải chỉ có anh ta biết rõ.”
Dương Sóc thở ra một hơi nặng nề, “Ừ, vậy chúng ta trước tìm nơi dàn xếp. Chuyện sau đó, đến đó tính.”
Lúc này Cố Diễm không lập tức gật đầu, y nhìn về phía kết giới, lại quay đầu nhìn Dương Sóc, “Bọn Trương Quân vẫn còn ở nơi này.”
Dương Sóc nghe vậy dừng hai giây, nhưng vẫn kiên định lắc đầu, “Có thây ma đang đi tới đây, nơi này là quốc lộ lớn không an toàn. Hiện tại tình huống của Trương Quân và Phi Dương thế nào chúng ta ai cũng không biết, không thể vô vọng chờ đợi ở đây. Nếu như bọn họ gặp nạn… phải cứu bọn họ, cũng cần bàn bạc sách lược hành động.”
Dương Sóc trả lời khiến Cố Diễm nhẹ nhàng thở ra, y là sợ Dương Sóc kiên trì phải chờ tới khi cứu được bọn người Trương Quân. Nếu như đối phương muốn thế, vậy bản thân khẳng định sẽ đi cùng. Nhưng mà, tựa như Dương Sóc nói, nơi này cũng không an toàn, y không lo lắng bản thân, nhưng lại lo cho Dương Sóc… may mà Dương Sóc không chọn lưu lại.
Đối với Cố Diễm, Dương Sóc đương nhiên vô cùng để ý, bộ dáng đối phương nhẹ nhàng thở ra khiến hắn cảm thấy có chút buồn cười, trong lòng càng là ấm áp, ê ẩm.
Tạm thời quên đi tình huống hiện tại, hắn dịu dàng kéo tay Cố Diễm, “Thế nào, lo lắng anh sẽ đòi ở lại cứu người?”
Cố Diễm chớp mắt nhìn, lắc đầu, “Sao lại thế? Bất kỳ quyết định nào của anh em đều ủng hộ.”
Lời này, Cố Diễm nói không chút do dự, Dương Sóc nghe cảm thấy ấm áp dễ chịu, “Ngốc, không sợ anh liên lụy em sao? Quyết định sai lầm, thật sự không tốt…”
Cố Diễm nhíu mày, không đồng ý nhìn Dương Sóc, “Đừng nói gì mà liên lụy hay không liên lụy.” Y không thích nghe, cũng chưa bao giờ cho rằng bản thân trả giá vì Dương Sóc là chuyện tài giỏi gì, đó là do mình tự nguyện không phải sao? Càng không cho rằng, đối phương làm chuyện gì sẽ liên lụy bản thân, từ ngữ này với mình là quá xa lạ rồi!
Mà giữa y và Dương Sóc, y không thích từ ngữ xa lạ như vậy tồn tại!
Nhìn dáng vẻ không vui của Cố Diễm, khóe miệng Dương Sóc nâng lên cười nói, “Được, sau này sẽ không nói nữa.” Hắn kìm lòng không được nghĩ đến đời trước, nghĩ đến Cố Diễm trả giá vì mình đến mức nào, nghĩ đến kết cục cuối cùng của đối phương, đó không phải là chân chính liên lụy sao? Đâu chỉ là liên lụy, quả thực là tai họa mà!
Mà đời này, hắn sớm đã thề, nhất định, nhất định sẽ không lại trở thành kẻ vướng víu. Trong đáy lòng, người này là quan trọng nhất, quan trọng hơn cả bản thân, cho nên, vào lúc này, làm sao lại lẫn lộn được. Hắn đối với Trương Quân là áy náy, có khả năng giúp đỡ lúc nguy nan tuyệt đối sẽ giúp, nhưng mà, nếu như loại hỗ trợ này khiến Cố Diễm lâm vào nguy cơ, vậy hắn tuyệt đối không làm.
Sống lại một đời, hắn chính là người ích kỷ như vậy. Hơn nữa, sẽ tiếp tục ích kỷ như vậy.
“Đi thôi.” Nắm tay Cố Diễm, Dương Sóc dùng tay ra hiệu với bọn Trình Viễn bên kia.
Xe lập tức lái tới, Trình Viễn không hỏi nhiều, Dương Sóc cùng Cố Diễm cũng không nói gì thêm, chen chúc lên xe, sau đó xe lập tức quay đầu rời đi.
Mà sau khi xe bọn Cố Diễm rời đi, một căn nhà trong khu dân cư ven đường truyền tới hai giọng nữ, “Chị, bọn họ thật nhiều người, xem trang bị cũng không tệ, chắc chắn không thiếu thức ăn.”
“Ừ… nhưng bọn họ vừa đến liền tổn thất hai người, một xe.”
“Chị cảm thấy năng lực bọn họ không cao sao?”
“Không phải… chẳng qua hiện tại còn không thể xác định.”
“Chị, dù sao chúng ta vẫn phải gia nhập một phương thế lực.”
“Không vội, lại quan sát thêm, bằng vào dung mạo và sức mạnh dị năng của chúng ta có thể có càng nhiều thời gian lựa chọn. Hiện tại kết giới này tạm thời còn chưa bị phá vỡ.”
“Ai… cũng đúng, thật không biết thế giới này làm sao vậy. Lúc này mới qua mấy ngày… sao lại biến hóa lớn như vậy, dị năng cũng xuất hiện, vốn dĩ cho rằng đó là thứ chỉ trong phim ảnh mới có.”
“Chớ suy nghĩ quá nhiều… hôm nay chúng ta phải ra ngoài tìm thức ăn.”
“Được rồi, còn siêu thị?”
“… đến đó xem tình huống thế nào… có lẽ có thể gặp được cơ duyên tốt nào đó.”
“..” Âm thanh hai chị em dần dần biến mất không nghe thấy nữa.