Bạch Mãn Xuyên luôn cảm thấy, anh như thể có thể dựa vào điều này bù đắp được sự hối tiếc khi không thể dẫn Bạch Bình Châu đi công viên hồi bé. Anh không thể nào tưởng tượng được cảnh bản thân mình chăm con, chỉ cảm thấy tầm thường, rắc rối và không chân thực. Nhưng bây giờ nhìn ngắm một bên mặt của Bạch Bình Châu, anh cảm nhận được một ít cảm giác thỏa mãn khi làm cha.
Còn đang ngẩn ngơ thì bắt gặp ánh mắt Bạch Bình Châu đang quay lại.
“Nhìn kìa nhìn kìa! Bên kia đang phát sáng!”
“Ừm, bên đó đang xây một nhạc viện không trọng lực.”
“Ây, gì chứ, làm người ta tưởng là hiện tượng thiên thể bí ẩn gì đó.” Bạch Bình Châu bĩu môi, “Hóa ra toàn là con người làm, chán thiệt, còn chả ngoạn mục bằng bức chân dung của anh.”
Không ngờ tới cục nhỏ còn tự chui đầu vào lưới, Bạch Mãn Xuyên thong thả hỏi tội: “Ồ, đây là nguyên nhân em đục một lỗ dưới chân chân dung của tôi?”
Nghi phạm im ru, tự biết đuối lý.
Bạch Mãn Xuyên rất hài lòng với phản ứng của hắn, anh ấn nút tăng tốc, vô số thiên thể và bụi xẹt qua cửa sổ, rồi trước mắt đột nhiên thông thoáng, ánh sáng cũng bị nuốt chửng từng chút một, trong cabin chỉ còn lại một tầm nhìn mờ ảo.
“Nơi này cách trái đất 700 triệu năm ánh sáng, đường kính 330 triệu năm ánh sáng và nằm ở trung tâm của chòm sao Bove. Nếu cách đủ xa, em đã thấy chưa, chính là lỗ hỏng cực kỳ bất hòa trong thiên hà dày đặc ấy, ở đây không tìm thấy bất kỳ ngôi sao nào. Các nhà khoa học cũng phỏng đoán rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn không có đáp án.” Bạch Mãn Xuyên làm mờ ánh đèn trong cabin, “Vốn dĩ ở đây có đến hai ngàn ngôi sao, nhưng bây giờ thì không có gì cả. Không có vật chất tối, không có lỗ đen, cũng rất cằn cỗi.”
Bạch Bình Châu ve vuốt một ngón tay của Bạch Mãn Xuyên, nghe đến tim đập thình thịch: “Tới, tới đây làm gì?”
“Các ngôi sao vốn là không ngừng va chạm, sinh ra và hủy diệt.” Bạch Mãn Xuyên động động ngón tay được nắm, “Không có gì là vĩnh hằng.”
Tay Bạch Bình Châu càng nắm chặt hơn. Dường như điều hắn sợ hãi sắp xảy ra. Lời người đàn ông trong không gian trống trải này, nối tiếp như những viên bi thủy tinh, hoặc như những bọt nước lơ lửng lắc lư. Hắn không cảm thấy có gì không đúng, nhưng lại không nắm bắt được, mọi thứ quá nhanh, đầu óc hắn không theo kịp.
“Nhưng ở đây, mọi thứ là vĩnh hằng. Em cũng có thể hiểu đây là một nơi ngoại biên, ngay cả đạo đức và điểm mấu chốt cũng không cần phải tuân theo. Đây là nơi trống rỗng và sạch sẽ nhất trong vũ trụ, và tự do là phần thưởng lớn nhất nó có thể mang lại.”
Bạch Bình Châu được người đàn ông kéo đến trước mặt, thịt má phải bị anh kẹp giữa hai ngón tay: “Ở đây, điều tôi muốn nói với em là, đã ký kết thì đương nhiên tôi sẽ không phụ lòng em, em sẽ không bị phán tử hình, em sẽ được trở lại nhân gian. Em sẽ được tự do.”
Bọt nước, hoặc là những viên bi thủy tinh, lần lượt rơi xuống đất.
“Em muốn hôn người.” Bạch Bình Châu lớn gan, hắn nắm mấy ngón tay của người đàn ông chặt hơn, “Em có thể hôn người không?”
Bạch Mãn Xuyên đan mười ngón vào tay hắn: “Lúc này còn nhát gan thế, ngay cả cái này cũng phải hỏi tôi?”
“Có thể không… Em muốn người trả lời.” Bạch Bình Châu gấp đến độ giọng cũng run run, “Anh, anh trả lời người ta đi!”
Người đàn ông cười: “Được, trả lời em.”
Dứt lời, người đàn ông thoáng cúi người, mặt kề sát, nhắm mắt lại.
Hai mắt Bạch Bình Châu như mất tiêu cự. Hắn không biết nên nhìn đi đâu để nhịp tim không phải đập thình thịch thế này.
Vẫn luôn là bên chủ động, lần này người đàn ông lại dịu dàng lạ thường, anh lẳng lặng dừng ở đó chờ Bạch Bình Châu thực hiện câu hỏi mình đặt ra. Bạch Bình Châu nín thở, mi mắt run rẩy. Lúc này hắn rất tham lam, hắn muốn nhìn vẻ mặt của papa hắn, nhưng cũng muốn nhắm mắt lại tuân thủ theo quy tắc hôn vạn năm không đổi, đấy mới là một nụ hôn hoàn chỉnh.
Khi vừa chạm vào môi người đàn ông, Bạch Bình Châu nghe được âm thanh một giọt bọt nước rơi xuống đất, thân thể hắn ngược lại lại nhẹ nhàng nổi lên, chân cách mặt đất, trọng tâm mất kiểm soát, ngã vào lòng papa mình, như thể hai người lơ lửng trong cabin.
Lơ lửng trong vũ trụ trống rỗng.
Bạch Mãn Xuyên tắt nút trọng lực, đèn cũng tắt hẳn. Lúc này họ đang lang thang ở chốn không người, không ai biết thân phận của họ, quan hệ cha con cũng được khoác một lớp áo đen bên ngoài.
Với tư cách là papa, Bạch Mãn Xuyên nói: “Châu Châu, nếu phẩm cách là một kỳ thi, hai chúng ta đều sẽ trượt.”
“Papa…”
Là một người đàn ông, Bạch Mãn Xuyên nói: “Nhưng cũng đệt bà nó đi, tôi đây muốn hôn em rồi chơi em, thì dù có trượt cũng liên quan gì.”
…
Bạch Bình Châu nằm trên giường nhớ lại chuyện này chợt nghĩ: “… Hông lẽ… Bạch Mãn Xuyên biết người viết code cho A Tam?”

Chú thích ngắn gọn: Khoảng trống Bootes là khoảng trống lớn nhất vũ trụ được phát hiện. Rộng 330 triệu năm ánh sáng.
Để so sánh, dải Ngân Hà của chúng ta trong phạm vi 3 triệu năm ánh sáng có khoảng hai chục người hàng xóm.Vậy nếu lấy mật độ này lấp đầy khoảng trống Bootes thì nó có thể chứa 10.000 Thiên Hà.
Tuy nói là khoảng trống, nhưng sự thật không hẳn là không có gì trong đó. Bên trong nó chứa 1 lượng Thiên Hà rất nhỏ, tính đến năm 1997 có 60 Thiên Hà đã được tìm thấy.
Nguồn: khoahocblog.com