“Cẩm Anh, sao con lề mề vậy?” Giọng mẹ cô bên ngoài cửa lớp đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Vâng ạ con ra ngay đây.”
Cô bé Cẩm Anh vẫy vẫy tay chào cậu: “Tạm biệt, mai gặp lại.”
Bà Giang vừa bế cô ngồi lên yên sau xe đạp vừa cau mày trách móc: “Thiệt tình, mọi lần con đều đứng ngoài cửa chờ mẹ cơ mà, về sau đừng làm mẹ bực bội như vậy nữa nghe chưa.”
“Dạ.” Cô bé Cẩm Anh chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời.
Tối đó Cẩm Anh theo thường lệ tụ tập cùng đám trẻ con trong xóm, chỉ là hôm nay có thêm một thành viên mới gia nhập nhóm bọn họ.
Yến Nhi cầm đầu hào hứng giới thiệu: “Mọi người, đây là Khải Đăng, từ nay cậu ấy sẽ chơi cùng tụi mình.”
Đám trẻ con trong xóm không hề bài xích người mới, trái lại chúng càng thêm phấn khởi. Một cậu bé hô to: “Vậy hôm nay chúng mình chơi trốn tìm đi.”
Cả đám bắt đầu hò hét chạy theo đuôi nhau ra tới đầu ngõ. Do mải chạy nên vô tình cô bé Cẩm Anh vấp ngã, Yến Nhi hoảng hốt: “Cậu có sao không? Trầy xước đầu gối rồi.”
Cả lũ xúm đến vây quanh Cẩm Anh, Khải Đăng thấy vậy lên tiếng: “Để tớ cõng cậu ấy về nhà, dù gì tớ quen xách đồ giúp mẹ nên khoẻ lắm.”
Cẩm Anh từ nhỏ đã có thói cẩn trọng và đa nghi liếc qua: “Cậu chắc không đó, thôi cậu dìu tớ là được rồi.”
Cuối cùng Khải Đăng và Yến Nhi mỗi người dìu một bên mới đưa được Cẩm Anh về nhà. Bà Giang đang xem ti vi vội vàng đi tới: “Mấy đứa nghịch ngợm gì vậy?”
Cô bé Cẩm Anh không tránh khỏi bị mắng một trận ra trò.
Yến Nhi nhanh nhảu: “Cô ơi cô đừng mắng bạn ấy, tại chúng cháu chạy nhanh quá nên bạn ấy không theo kịp.”
“Được rồi mấy đứa giải tán, mau về nhà kẻo bố mẹ mong, để cô băng bó cho bạn nhé.”
Hôm sau đến lớp Cẩm Anh không còn tỏ ra xa lạ với Khải Đăng nữa, cả hai nói chuyện nhiều hơn, tuy nhiên vì thế mà Khải Đăng bị đem ra làm đối tượng trêu chọc cùng cô.
Linh Chi dẫn theo mấy người bạn của cô ta châm chọc: “Ô nhìn kìa, hôm nay yêu tinh xấu xí có bạn cơ đấy. Cũng phải thôi, một người nghèo rớt mồng tơi một người lập dị, hai người xứng lứa vừa đôi lắm.”
Cô bé Cẩm Anh năm tuổi trải qua một khoảng thời gian bị điều tiếng, nói xấu nên cảm thấy bình thường, không hiểu cô lấy dũng khí ở đâu mà lúc đó đẩy mạnh Linh Chi xuống đất: “Cậu nói tớ thế nào tớ đều nghe nhưng đừng đụng đến cậu ấy.”
Cô giáo vội vàng chạy đến can ngăn: “Hàng ngày cô dạy các em như nào, phải yêu thương nhau chứ không được đánh nhau.”
Linh Chi nhìn cô giáo oà lên khóc, bao nhiêu uất ức giãi bày hết: “Cô ơi bạn ấy đẩy ngã em trước, em chưa làm gì bạn ấy cả.”
Cẩm Anh lần đầu nếm trải cuộc đời vô tình như nước lã, muốn diễn xuất cô có diễn xuất, vậy nên cô cũng khóc lóc theo: “Cô ơi bạn ấy nói xấu em và bạn Đăng trước.”
Cô giáo nhìn qua nhìn lại thấy khó xử bèn nói: “Thôi các em đứng lên xin lỗi bạn rồi mọi chuyện coi như bỏ qua.”
Dù không muốn nhưng cả hai người vẫn làm theo lời cô, Linh Chi hậm hực tỏ ra không phục, liếc xéo Cẩm Anh vài lần rồi mới rời đi.