Trong nháy mắt khi Diệp Nam Kỳ đứng lên, mẹ Thẩm liền đẩy cửa đi vào, trong tay còn cầm một hộp cơm.
Thẩm Độ nhìn dưới bàn, lại nhìn hộp cơm trên tay mẹ Thẩm, ánh mắt dần hiện lên chút ý nghĩ cổ quái.
Diệp Nam Kỳ không dám nhìn biểu cảm của Thẩm Độ, trên mặt mang theo ý cười, hận không thể lấy tay che mặt, thầm nghĩ sao tự nhiên mình lại nhiều chuyện làm gì.
Mẹ Thẩm hùng hổ phạt Thẩm Độ không được ăn cơm tối, đảo mắt lại lén mang hộp cơm lên, lại còn đụng phải Diệp Nam Kỳ, cũng có chút xấu hổ.
Không đợi bà mở miệng, Diệp Nam Kỳ chủ động nói: “Mẹ, con tới canh chừng anh ấy…chép gia huấn.”
Dù sao mẹ Thẩm cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, vẫn duy trì phong độ của đại tướng, gật đầu khen ngợi: “Đúng là nên canh chừng nó.”
Nói xong liền bỏ hộp cơm lên bàn, chỉ chỉ trán Thẩm Độ: “Nam Kỳ cũng ở đây nên mẹ nói thẳng, nếu không phải do Nam Kỳ cầu xin mẹ, bữa cơm này con đừng hòng ăn.”
Diệp Nam Kỳ cảm thấy mặt nóng lên, quả thực xấu hổ muốn chết: “…”
Lộ hết rồi, con xin người đừng nói nữa mà T^T.
Nhìn thấy Diệp Nam Kỳ đỏ mặt, mẹ Thẩm chớp chớp mắt: “Nam Kỳ không cần thẹn thùng, hai đứa cứ từ từ nói chuyện, mẹ đi xuống trước.” Nói xong thì đại tướng lập tức vứt bỏ tiểu binh, vội vàng rời đi.
Thẩm Độ làm sao mà không biết chuyện gì xảy ra được, tính chừa mặt mũi cho Diệp Nam Kỳ, nhưng càng nghĩ càng thấy buồn cười, không thể kìm nén mà cười to.
Diệp Nam Kỳ mặt không cảm xúc xoay người rời đi.
Thẩm Độ vội vàng giữ chặt anh, hứa hẹn: “Tôi không cười nữa, thật đấy.”
Diệp Nam Kỳ hất tay hắn ra, kéo một cái ghế đến ngồi trước mặt hắn, nỗ lực làm bộ nghiêm túc: “Chép gia huấn đi, chép xong lại ăn, tôi giám sát cậu.”
Thấy anh ra vẻ lãnh đạm, nhưng mặt lại hơi phiếm hồng, Thẩm Độ bị dáng vẻ đáng yêu đó làm cho tim mềm nhũn, không nói hai lời lập tức giơ tay đầu hàng.
Diệp Nam Kỳ trộm liếc mắt nhìn Thẩm Độ, thấy hắn đúng là nghiêm túc chép gia huấn, độ nóng trên mặt mới rút đi một chút. Anh hơi lúng túng, lấy điện thoại ra nhìn nhìn, thấy Phương Hành Viễn đã trả lời, đồng ý ngày mai gặp mặt.
Nghĩ đến chính sự, Diệp Nam Kỳ mới hoàn toàn trở lại bình thường, thần sắc lãnh đạm xen lẫn nghiêm túc. Thẩm Độ ngắm anh vài lần, đoán ra người này đại khái là đang suy nghĩ chuyện của Diệp Mi, thật sự rất muốn xoa đầu anh, an ủi một chút, cho anh chút ngọt ngào.
Diệp Nam Kỳ trầm tư xong, ngẩng đầu liền thấy ánh mắt sáng quắc của Thẩm Độ nhìn mình, da gà lập tức nổi lên, cẩn thận dịch ra sau một chút: “Cậu bị choáng váng sao?”
Thẩm Độ cảm thấy không có khả năng cho anh “đường”, yên lặng buông bút lông xuống.
Diệp Nam Kỳ: “Chép xong rồi?”
“Vẫn chưa.” Thẩm Độ quan sát sắc mặt của anh: “Nhưng tôi đói bụng.”
Diệp Nam Kỳ: “…Ăn đi ăn đi.”
Hai người đã lâu không ngủ chung, trước khi ngủ Thẩm Độ nằm sang một bên giường, rất có phong độ thân sĩ mà chừa phần lớn chỗ cho Diệp Nam Kỳ. Nhưng mà nghĩ đến chuyện xảy ra ở thư phòng tối nay, hắn lại không ngủ được.
Diệp Nam Kỳ làm chút chuyện ngoài ý muốn của hắn.
Thẩm Độ suy nghĩ, nghiêng người nhìn về phía Diệp Nam Kỳ, trong lòng còn đang suy nghĩ khi nào anh mới cựa mình, Diệp Nam Kỳ liền yên lặng xoay người.
Người đang ngủ có hô hấp nhẹ nhàng, thân thể có xu hướng tìm tới chỗ ấm áp, không tự giác nhích đến bên người hắn.
Quả nhiên là vịt chết vẫn còn cứng mỏ, ngủ bên cạnh hắn như vậy còn dám nói không tin tưởng hắn?
Thẩm Độ có chút đắc ý, dang tay ra một chút, nín cười nhìn Diệp Nam Kỳ lăn qua, cuối cùng cũng “chui đầu vào lưới” dán vào lồng ngực hắn, an tâm ngủ.
Nhớ tới những lần ở chung với Diệp Nam Kỳ trước đây, Thẩm Độ liền suy xét tới tình huống lúc này, kéo chăn qua, chờ Diệp Nam Kỳ lăn đến liền đem cả người anh bọc lại, xác định qua hôm sau cho dù Diệp Nam Kỳ tỉnh cũng không thể đá hắn, lúc này mới an tâm đi ngủ.
Sự thật chứng minh Thẩm tổng là người nhìn xa trông rộng.
Ngày hôm sau, lúc Diệp Nam Kỳ tỉnh lại, phát hiện mình bị Thẩm Độ ôm, nhấc chân muốn đá hắn, đáng tiếc cả người bị quấn trong chăn, không thể nhúc nhích.
Người trong ngực cựa quậy khiến Thẩm Độ bị đánh thức, nhìn Diệp Nam Kỳ tức tối nằm trong lòng mình, tâm tình Thẩm Độ lập tức tốt lên, mở miệng chào hỏi: “Chào buổi sáng.”
Diệp Nam Kỳ cực kỳ buồn bực: “Cậu có bệnh sao, buông tôi ra.”
Thẩm Độ cười cười buông anh ra, ngay lập tức bị Diệp Nam Kỳ đạp xuống giường.
Lần này tốt hơn một chút, sau lần đầu tiên bị Diệp Nam Kỳ đá xuống giường, hắn liền cho người trải thảm trong phòng, từ trên thảm bò dậy, thấy Diệp Nam Kỳ đi vào phòng tắm, từ từ thở dài.
Quả nhiên là xui xẻo, chuyện gì tới vẫn phải tới.
Diệp Nam Kỳ hẹn gặp Phương Hành Viễn ở quán cà phê đã gặp mặt lần trước.
Chờ Thẩm Độ đi làm, Diệp Nam Kỳ lấy cớ ra ngoài gặp bạn, đi đến quán cà phê, gọi một cốc cà phê rồi ngồi trong góc chờ Phương Hành Viễn.
Có thể xác định được, trong tay Phương Hành Viễn có chứng cứ, nếu là Diệp Mi để lại…
Nói không chừng là Diệp Mi tin tưởng anh ta.
Diệp Mi tin tưởng anh ta… Diệp Nam Kỳ lắc đầu, chua xót nhấp một ngụm cà phê.
Không lâu sau thì Phương Hành Viễn tới. Không gặp nhau mấy tháng, cuối cùng hai người lại ngồi chung với nhau một lần nữa.
Diệp Nam Kỳ còn chưa mở miệng, Phương Hành Viễn đã nặng nề nói: “Tôi biết cậu muốn làm gì.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào Diệp Nam Kỳ, vành mắt tối đen, nhìn cực kỳ âm trầm: “Chuyện này quá nguy hiểm. Chuyện của Nguyên Dư còn không đủ dể cảnh cáo cậu sao? Bọn họ không chỉ là một hai nhà có vấn đề…mà là rất nhiều người cậu không thể trêu vào.”
Diệp Nam Kỳ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, giọng nói tràn ngập tức giận: “Chẳng lẽ anh không muốn giúp chị tôi giải oan sao?”
Anh ta giống như bị sự tức giận của Diệp Nam Kỳ làm cho bùng nổ, kích động nói: “Không có khả năng! Cậu không biết được cậu đang đối mặt với cái gì! Tôi đồng ý gặp mặt cậu, chính là muốn khuyên cậu từ bỏ. Người chết cũng đã chết, sao cậu cứ một hai nhất quyết để bản thân mình dính vào chuyện này.”
Diệp Nam Kỳ lạnh lùng nhìn anh ta, đột nhiên hiểu rõ vì sao Phương Hành Viễn luôn tránh né không nói ra nguyên nhân.
Bởi vì anh ta yếu đuối, vì anh ta sợ hãi.
Cho dù cầm trong tay chút chứng cứ nào đó, anh ta cũng vẫn lo sợ không yên, anh ta biến chứng cứ đó thành bùa hộ mệnh, chứ không phải vũ khí.
Vì sao Diệp Mi lại tin tưởng một người như vậy?
Diệp Nam Kỳ thật sự cảm thấy khó hiểu: “Chắc hẳn anh biết rất nhiều điều, những người đó không động đến anh, là bởi vì trong tay anh có nhược điểm của họ. Ghi âm, ghi hình, hoặc ảnh chụp, những đồ vật khác… anh cảm thấy những thứ đó có thể bảo vệ anh cả đời sao? Những người đó sẽ chịu để yên cho anh cầm dao đứng sau lưng họ sao?”
Phương Hành Viễn khuấy khuấy ly cà phê, bình tĩnh một lát mới nói: “Tôi với Tiết gia đặt ra một hiệp nghị, chỉ cần không ai động đến tôi, thì chuyện bọn họ lo lắng sẽ không bao giờ xảy ra. Nhưng nếu tôi nhiều lời cái mạng này khó mà giữ được.”
Diệp Nam Kỳ ngồi đối diện với anh ta, cuối cùng cũng rõ ràng một chuyện. Phương Hành Viễn sẽ không nói ra một chuyện gì hết, cũng sẽ không giao ra chứng cứ giúp đỡ anh.
“Tôi nghĩ cậu hiểu lầm rồi.” Quả nhiên, Phương Hành Viễn nhích lại gần anh, giọng nói lạnh nhạt: “Tôi nể mặt của Diệp Mi, nhắc nhở cậu, không nên xen vào những chuyện này. Nhưng nếu cậu thật sự nhúng tay, tôi cũng sẽ không giúp cậu.”