Ngày hôm sau bị điện thoạitừ Cố Viên gọi tới đánh thức, Cố gia gọi điện tới “khởi binh vấn tội”. NghePhùng Trạm nói người đã về nhưng ở nhà chỉ nhìn thấy hành lý nên mới gọi điện tớihỏi.
“Tôi nói anh chị cũngkhông cần phải gấp gáp về bên kia như thế, ba người cũng chưa thể thu dọn xongđược liền, không bằng qua bên này ăn cơm cùng với ba mẹ đi.”
Kỳ thật tay nghề của CốHoài Việt cũng rất tốt. Không biết tại sao trong đầu Nghiêm Chân lại hiện lên mộtcâu như vầy.
“Dạ, nhưng anh Hoài Việthôm nay không có ở nhà.”
Mẹ Cố nghe vậy lại nóng nảylên, “Nó không có ở nhà thì có thể đi đâu chứ?”
Cô nắm chặt tờ giấy màanh để lại, Nghiêm Chân có chút phát run mà cố nói, “Con cũng không rõ lắm, mẹ ạ.”
Quả thật, anh chỉ để lạicho cô tờ giấy trong đó viết, “Anh có việc phải ra ngoài chút, bữa sáng anh đãchuẩn bị tốt cho hai người rồi.” Từ mấy từ này cô làm sao có thể biết được anhđi đâu chứ.
Mẹ Cố ở đầu dây kia nhắcnhở thêm một lúc , cuối cùng dặn cô cùng tiểu tai họa cần phải trở về nhà ăncơm rồi mới ngắt điện thoại.
Nháy mắt liền im lặng.
Cô nằm ở trên giường mộtlúc nữa, ổ chăn đã muốn lạnh đi một nữa nhưng túi nước ấm ở trên bụng cô thì vẫncòn rất ấm. Cô mơ hồ nhớ rõ thời điểm trời vừa sáng thì anh đã rời giường, anhnhận một cuộc điện thoại rồi bắt đầu sửa sang mọi thứ chuẩn bị nấu bữa sáng, độngtác rất nhẹ nhưng cô vẫn nghe được.
Nhất là khi tay anh lấyđi túi ấm trên bụng cô rồi lại thay vào đó một túi khác ấm hơn, anh còn nhỡ rõtối hôm qua cô vì vậy mà phiền chán đến phát hỏa.
Nghiêm Chân đem sự ấm ápnho nhỏ này thu vào trong lòng khiến cho cô bỗng dưng muốn khóc.
Kỳ thật một đêm này cô ngủrất an ổn, thật giống như ngày trở lại từ Tây Tạng đó, cô cuộn mình ở một gócxe để tùy ý anh ấn xoa trên huyệt thái dương của cô, rồi sau đó cô đắm chìmtrong sự ấm áp đó mà ngủ. Một đêm này cô cũng có loại cảm giác đó.
Nhất định là đang nằm mơrồi, Nghiêm Chân đã nghĩ như vậy.
…………….
“Mẹ nói chứ hai đứa nhấtđịnh muốn đem cả gia đình tới thành phố B mới được sao. Làm hai người già chúngta hàng năm phải thúc giục mấy đứa trở về nhà, trước đó còn phải chuẩn bị tốt mọithứ nữa.”
Trong Cố Viên, ánh mặt trờichiếu vào, Lý Uyển ở một bên vừa luồn kim chỉ vừa nói. Bà đang làm áo bông chohai đứa cháu nhỏ của mình, nghĩ tới hai đứa nhỏ này lại khiến bà nhịn không đượcmà đau lòng, oán giận này khiến bà nói ra thành lời.
Người như bà sống vất vảcả đời rồi, giờ cũng chỉ muốn sống cùng cháu trai cháu gái thôi, thế mà quanhnăm suốt tháng đều sờ không được, cũng chỉ oán giận vài câu thôi.
Lương Hòa le lưỡi, tiếp tụcthay bà đè nặng đường viền của áo bông để tiện cho mẹ chồng cô may vá.
Nghiêm Chân mỉm cười, ngồiở bên cạnh nhìn một chút.
“Lại nói, đầu sỏ gây nên chuyệnnày là lão già nhà này, nếu không phải do ông ấy thì hai đứa con trai cũngkhông phải đến mức đi tham gia quân ngủ, còn chạy xa như vậy.”
Người già thường nhắc đinhắc lại như vậy. Chuyện đã cũ nhưn vẫn còn nhắc hoài.
Cố lão gia hừ một tiếng,tiếp tục cùng con út Cố Hoài Ninh chơi cờ.
Một gia đình lớn như vậy,trong ngoài già trẻ lớn bé ở đây là có 3 gia đình nhưng Hiện tại chỉ có mình côlà một mình.
Không, cô cũng không phảikhông có người cùng tới, không biết là tiểu gia hỏa Cố Gia Minh lại chạy đâu mấtrồi. Nghiêm Chân đảo mắt nhìn một vòng, vỗ vỗ quần áo rồi đi vào phòng khách.
Lương Hòa cũng ngẩng đầunhìn Nghiêm Chân đi xa, rồi hạ giọng nói cùng Lý Uyển, “Mẹ, anh hai năm nay vẫnở thành phố B qua năm mới nữa sao?”
Lời vừa ra khỏi miệng đãbị Lý Uyển trừng mắt nhìn một cái, “Con nói nhỏ thôi, con sợ chị dâu con khôngnghe thấy sao?”
Chuyện này mà mẹ chồng côcòn tính gạt chị ấy sao? Lương Hòa không thể không cười khổ.
Đây là vấn đề giấu diếmđược sao?
Cô nhìn về phía bóng dánggầy yếu đơn bạc kia, yên lặng xuất thần.
Thắng đến chạng vạng tốiCố Hoài Việt mới khoan thai đến chậm, anh đem xe dừng ở ngoài cửa lớn của CốViên, còn mình thì ung dung xuống xe đi vào nhà.
Sáng sớm hôm nay khi vừamới dậy thì nhận được điện thoại của sư trưởng Lưu Hướng Đông, nói là trong sựđoàn có người là bộ đội đặc chủng được chọn lựa gặp phải sự cố, đang trên đườngđưa đến bệnh viện thành phố C ở gần đây. Chuyện xảy ra khẩn cấp, Lưu Hướng Đôngđang họp ở quân khu nên liền gọi điện thoại cho anh, để cho anh đại diện cho sưđoàn đi thăm một chút.
Nhưng vừa vào đã phải ởtrong bệnh viện cả một ngày.
Quả nhiên, vừa vào cửathì Lý Uyển cũng bắt đầu cảm ràm.
“Mẹ xem ngày nghỉ mà concũng nhiều việc thế sao, sư đoàn các con thiếu một người như con sẽ phải xoayvòng đi sao?”
Cố Hoài Việt cười nhẹ,nhìn về phía Nghiêm Chân.
Trong nhà dùng lò sưởi, độấm cũng rất cao cho nên cô chỉ mặc một áo len mỏng, hai má lộ ra sắc hồng.
Anh thản nhiên hỏi, “Emthế nào rồi? Còn đau không?”
Nghiêm Chân lắc lắc đầu.
Lão gia tử lơ đễnh đi chậmrãi từ trên lầu xuống nói, “Tham gia quân ngũ thì có khi nào được nghỉ ngơi, mệnhlệnh vừa đến là lập tức chạy lấy người.”
Nói xong đã bị Lý Uyển liếcmắt một cái.
“Mấy hôm trước ba mới gặpchú út của mấy đứa, nghe chú út nói, qua đầu năm sau sẽ cử hành một khóa diễn tậptại quân khu, bộ đội cùng đội pháo binh sẽ hiệp đồng tác chiến. Quân khu củacác con có nhận được mệnh lệnh này hay không?”
Cố Hoài Việt lắc lắc đầu,“Mệnh lệnh còn chưa có đưa xuống.” Lại nhiều tin tức cũng chỉ là đồn đãi,“Nhưng dựa theo yêu cầu trong quân đội thì các đơn vị cũng đã bắt đầu chuẩn bịrồi.”
“Vậy cũng đúng.” Cố lãogia gật gật đầu, nhìn anh rồi hỏi, “vậy con chuẩn bị khi nào thì trở về?”
Một câu hỏi khiến anh trầmmặc, anh biết được tin tức này đương nhiên là có chút hưng phấn nhưng hiện tạianh không nghĩ sẽ bàn tới vấn đề rời đi vào lúc này. Mà Nghiêm Chân như trước vẫnrất bình tĩnh mà nhìn anh, giống như anh có nói ra đáp án gì đi nữa, cô đều cóthể chấp nhận.
Cố Hoài Việt nghĩ một lúcrồi nói, “Càng nhanh càng tốt.”
Không riêng gì nguyênnhân là do biểu diễn tập mà còn chính là sư trưởng Lưu Hướng Đông muốn liên tụcđánh giá hoạt động của sư đoàn trong hai năm qua trong đêm giao thừa. Năm naycũng sẽ có cả phần của anh nữa. Tuy rằng, anh đã có nhiều năm không ở thành phốC qua năm mới, những lời này anh nhịn xuống chưa nói nhưng không ai hiểu con bằngcha mẹ, tâm tư của anh thì Cố lão gia cũng đã hiểu rõ.
Cố lão gia trầm ngâm mộtlát rồi nhìn về phía Nghiêm Chân, “Con tính làm sao bây giờ?”
Nghiêm Chân phục hồi tinhthần lại, nhìn nhìn ba chồng rồi lại nhìn sang Cố Hoài Việt. Vô luận là anh haylà ánh sáng phản chiếu trên quân hàm kia đều rất chói mắt.
Cô nghĩ nghĩ rồi độtnhiên hỏi, “Nếu chúng em cũng qua đó thì có tiện không?”
Cô nói xong thì hai ngườitrước mắt đều yên lặng không một cái chớp mắt. Bỗng nhiên Cố lão gia cười ra tiếng,“Được rồi, vậy để Hoài Việt mang các con đến thành phố B qua năm mới đi.”
Nghiêm Chân cười nhẹ,nhưng ở trong ánh mắt của Cố Hoài Việt nhìn cô cũng không thể nào thu hết vàotrong đáy mắt của mình.
Anh suy nghĩ một chút,trong lúc mọi người bận rộn thì đỡ lấy cánh tay của cô, “Nghiêm Chân.”
Anh hẳn là nên nói ra suynghĩ của mình, nhưng Nghiêm Chân cũng hiểu được anh muốn hỏi cái gì nên mím môicười, “Em cũng không nghĩ vừa qua năm mới xong lại bị tiểu gia hỏa kia đòi mangnó đi tìm ba của mình nữa đâu.”
Giọng nói mềm mại của côkhiến cho Cố Hoài Việt thoáng sửng sốt một chút, sau đó nhếch khóe môi cười nhẹ.