Nghe thấy cậu nói vậy, nhóc con lập tức gật đầu, bộ dạng kia cứ như hận không thể gật rớt cái đầu xuống để Yến Tháp thấy được quyết tâm của mình.
Yến Tháp không nhịn được… xoa cổ nó….
Hu hu hu cảm giác đỉnh quá a a a!
Phía sau cổ cậu đột nhiên bị một cái đuôi vỗ vào, chủ nhân đuôi nhỏ rất tức giận, liên tục vỗ cậu, lực không mạnh nhưng vẫn có tiếng, thái độ rất rõ ràng.
Yến Tháp thật sự không dám nhìn cún con, cậu hắng giọng, chột dạ hỏi: “Em thật sự muốn ở lại hả?”
Husky gật đầu thật mạnh.
Yến Tháp: “… Khụ, vậy em tạm thời ở lại đi, chờ người nhà đến thì em có thể về.”
“Hơn nữa một mình ở ngoài cũng nguy hiểm, lần sau đừng có chạy loạn thế này nữa.”
Husky mới chạy từ nhà đến như một tia chớp, cái gì cản đường là cắn ngoan ngoãn gật đầu, nháy mắt đã biến mình thành tiểu thư khuê cát.
Nhưng đuôi nhỏ sau lưng đã biểu đạt cõi lòng mừng húm thay nó.
Tìm được chén cơm rồi!!! Chó đần tiến công!
Bây giờ nó không thể nói chuyện với Yến Tháp, nếu không khác gì lạy ông tôi ở bụi này, cho nên chỉ có thể giơ chân để biểu đạt quyết tâm ở lại của mình.
Nhưng cho dù Yến Tháp có thông minh đến mức nào cũng không thể hiểu nó muốn nói gì.
Nhóc trắng đen bỗng nhiên nhớ lại thứ gì đó, vội vàng chạy ra bụi cỏ tìm đồ, tìm một phút thì tìm được bàn chải đánh răng đen thui không chỉ gãy đầu mà còn gãy ngang thân.
Trên đường đến đây, nó thật sự không có tâm trạng quan tâm đến bàn chải đánh răng trong miệng, đừng thấy nó gãy đôi mà chê cười, nó thành công mang cái bàn chải này đến trước cửa nhà Yến Tháp cũng đã cố gắng lắm rồi.
Cún đen đắc ý.JPG
Yến Tháp bế nó lên, nhẹ nhàng rút chiếc bàn chải đánh răng dơ hầy trong miệng nó ra, nói: “Đói à? Đừng ăn mấy thứ bậy bạ này, nhà anh có đồ ăn.”
Nói xong còn đau lòng sờ đầu nó, phủi đất dính trên chân nó xuống.
Nhóc trắng đen nghi ngờ nghiêng đầu, muốn phản bác rằng mình không có ăn bậy bạ, kết quả nghe Yến Tháp bảo có đồ ăn, lập tức há miệng sủa.
Ăn cơm! Ăn cơm!
Áu~
Yến Tháp bị nó chọc cười, cún con trên vai cậu thì khó chịu vô cùng, rất rất rất khó chịu, nó nhìn chằm chằm husky đến mức lông của husky sắp bị đốt cháy.
Tại sao có con chó ngu đến đây?!
Có phải nó không nên biến thành chó hay không?
Cún con chợt đờ ra một chốc… hình như ma xui quỷ khiến nó có ảo giác… nhận thức của mình đã trở nên sai lầm?
Cứ nghĩ đuổi được con cừu ngu si kia đi là có thể độc chiếm cưng chiều của Yến Tháp, còn có thể khoe khoang trên livestream, kết quả, đây là sao?! Mới được bao lâu đâu, Moore mới đi có một tiếng thôi?! Mà con chó đần này đã tự dâng đến trước cửa rồi!
Trong lúc nó nghi ngờ đời cún của mình, Yến Tháp đã xoa bé con trong lòng: “Em tên gì?”
Trẻ con bị lạc làm sao biết tên mình, husky quyết định giả ngu, há miệng gào mấy tiếng. Nhưng nó không biết trẻ con đi lạc chỉ là đi lạc thôi chứ không phải đầu óc có vấn đề đến mức không biết tên bản thân.
May mà trẻ con không biết nói.
Yến Tháp xem hành động giả ngu của nó thành nó nói nhưng cậu không hiểu.
Trìu mến xoa đầu nó, sự buồn bã vì cừu con rời đi nhanh chóng tốt lên.
Bé trắng đen này quả là thiên thần bé mà hu hu.
Yến Tháp không nhịn được muốn đặt tên cho nó, cậu nhéo nhẹ bàn chân mập mạp của nó: “Tạm thời gọi em là Mập Mạp nhé, đồng ý thì gật đầu một cái.”
Husky hưng phấn gâu hai cái.
Yến Tháp: “….” Mắc cười quá, đây chắc là đồng ý nhỉ.
Mới mở cửa đã nhặt được một bé con mập mạp, Yến Tháp cười tươi roi rói, mém nữa đã quên mình đang livestream, khung cảnh dụ bắt lông xù chắc chắn đã bị mọi người nhìn thấy.
Yến Tháp nắm chân nhóc ngoắc ngoắc như mèo chiêu tài: “Mọi người nhất định phải dậy sớm nha, dậy sớm là nhặt được bé con ngoan ngoãn đó~”
[Một bé lười: A a a tôi mới là bé con ngoan ngoãn! Nắm Lông ơi nhìn tôi này!] [Vito là người lớn: Hu hu hu đây là nỗi khổ của người lớn, mẹ nó tôi khóc ròng! Tại sao tôi sinh sớm dữ vậy, bây giờ về nơi sản xuất sản xuất lại được không?!] [Elizabeth nổi tiếng: Tháp Tháp! Đừng mắc lừa a a a a. ] [Touvy: Đừng mà, nó không có ngoan đâu! Nó là ác quỷ đó! Áu!]Người từng trải/người xem mệt mỏi khuyên nhủ, nhưng không ai lay động được quyết tâm nuôi nó của Yến Tháp.
Tuy cậu chưa từng nuôi husky nhưng cậu rất tự tin, chắc chắn sẽ không có thảm kịch kia đâu, hơn nữa bé con trong lòng ngoan quá trời.
Yến Tháp gãi cằm nó, nhóc con cúi đầu kẹp tay cậu lại, đầu chó lắc lắc, cuối cùng cắn nhẹ ngón tay cậu.
“Vậy tôi đi nấu cơm.” Yến Tháp đặt nó xuống, cún con cũng nhảy xuống vai cậu.
Yến Tháp thuận thế nói: “Bé Al, chăm sóc Mập Mạp hộ anh nhé.”
Khóe miệng cún con nhếch lên, để lộ hàm răng của mình, hiền hòa nhìn đứa mới đến, thân thiết vỗ chân cậu một cái tỏ ý mình đã biết.
Yến Tháp lập tức yên tâm vào bếp chuẩn bị nấu nướng.
Nhà bếp không phải kiểu bếp mở, có một bức tường nửa hình tròn chặn lại, khiến người bên trong không nhìn thấy bên ngoài.
Sau khi cậu đi, cún con ngồi dưới đất, chậm rãi liếm chân, mắt nhìn dải ruy băng đỏ rũ xuống trên cái bàn không xa.
Khác với cún con bình tĩnh, nhóc kia hưng phấn chạy vòng vòng quanh nó, sau đó nhìn chằm chằm phòng khách rộng rãi, gâu! Trước kia chỉ thấy qua livestream, bây giờ nó ở ngay đây!
Gâu!
Cún con bị nó quay vòng vòng, mém nữa bị đụng vào người im lặng nhích sang một bên, mắt híp lại.
Cuối cùng nhóc kia cũng nhớ phải chào hỏi vị đồng loại này, nhưng sau khi đi hai vòng, nó khó hiểu.
Ủa, sao không ngửi thấy mùi của chó?