Hai người trừng mắt nhìn nhau, cùng quay đầu đi chỗ khác.
Sau khoảng một giờ, họ nhận được phản hồi từ Röntgen.
“Ngài nói không nhận được tác phẩm của chúng tôi.” Diệp Bùi tạm không bình ổn được âm lượng, dùng ngón tay gõ nhanh lên bàn: “Không có khả năng, trước hạn chót nửa tiếng chúng tôi đã nộp thành công tác phẩm và báo có, tôi còn xác nhận nhiều lần.”
“Sai thời gian? Vị tiên sinh này, ngày thiếu thường thức cơ bản hả? Máy tính quang học toàn Liên Minh đều sẽ tự động điều chỉnh thành thời gian Leto, chẳng lẽ tôi ở địa bàn của quân Phản Loạn nộp dự án chắc, sai thời gian?”
Cắt liên lạc, Diệp Bùi giận sôi máu: “Bên Röntgen nói không nhận được tác phẩm nên chúng ta không không có tên trong danh sách bầu chọn.”
Mondrian xác định: “Chúng ta đã nộp thành công.”
Kỳ Ngôn cũng nhớ rõ ràng: “Lúc nộp xong, thời gian biểu thị trên giao diện là 23:32:17.”
Diệp Bùi đập tay lên bàn: “Vậy thì lạ thật, chúng ta nộp rồi, nhưng bên Röntgen lại báo không nhận được, nên không nằm trong danh sách các đội được bầu chọn. Loại tình huống này, không phải lỗi hệ thống thì là….”
Mondrian: “Vấn đề do con người làm ra.”
Diệp Bùi nhìn Kỳ Ngôn.
Sau hai giây, Mondrian cũng thế.
Kỳ Ngôn chỉ mình: “Cần tôi làm gì à?”
Diệp Bùi chờ mong: “Kỳ Ngôn nè, lúc mạng nội bộ của ISOC bị hack mà cậu có thể giúp trung tâm đánh gãy hacker. Vậy cậu có trèo vào được mạng nội bộ của quỹ Röntgen nghiệm chứng suy đoán của bọn mình không?”
Kỳ Ngôn nghĩ: “Không thành vấn đề.”
Sau năm phút, Kỳ Ngôn tìm được đáp án trong mạng nội bộ quỹ Röntgen.
“Sau khi chúng ta nộp xong, bên đó cũng nhận được. Nhưng 10 giờ sáng hôm sau, tác phẩm của chúng ta bị xoá.”
Diệp Bùi quấn tóc lên ngón tay: “Có thể biết ai là người xoá không?”
“Người xoá có quyền hạn quản lý.” Kỳ Ngôn nhập vào một chuỗi code, thành công vào được hệ thống giám sát của quỹ Röntgen, tìm được nội dung và đoạn ghi hình lúc tác phẩm bị xoá.
Diệp Bùi nhìn người trên màn hình: “Người này tôi biết, uỷ viên thường trực của quỹ Röntgen, trên trang chính thức của họ, ảnh của hắn ta ở hàng đầu tiên.”
Cô nhíu mày, ánh mắt sang lên: “Cho nên vị uỷ viên này đem tác phẩm của bọn mình xoá đi, rồi sau khi chúng ta ý kiến thì chỉ trích bọn mình nói xạo? ha, đúng là đem trách nhiệm đổ lên người khác sạch sẽ.”
Mondrian nhìn video giám sát: “Các cậu nghĩ xem, vì sao bọn họ muốn xoá tác phẩm của bọn mình?”
“Chúng ta chặn đường.” Diệp Bùi không ngốc, nhưng vì luôn có sự tin tưởng với Giải thưởng Röntgen, cô phân tích: “Mọi người không phải bị mù, cao thấp, ưu khuyết đều nhìn ra được. Nếu chúng ta lọt vào danh sách bầu chọn thì không đạt hạng nhất thì cũng phải hạng nhì, không thì uy tín gì của họ cũng mất ráo. Biện pháp tốt nhất chỉ còn xoá luôn tác phẩm, thần không biết quỷ không hay.”
Mondrian nhớ lại: “Chúng ta đã xem xét các tác phẩm đoạt giải, trình độ không sai mà.”
Diệp Bùi lại rầu: “Đúng nhỉ, đúng là vẫn không có vấn đề gì.”
Vẫn luôn bàng quang, Lục Phong Hàn nói: “Chẳng lẽ không phải, không có vấn đề gì mới là vấn đề lớn nhất?”
Diệp Bùi đầu: “Ý anh là?”
“Người đứng sau có mục tiêu rõ ràng là đá đội này đi, giải thích cho việc đội mấy cậu sẽ đạt được thứ mà người ta muốn đạt, khoanh vùng lại là đội hạng nhất hoặc hai đội hạng nhì? Ngay cả giáo sư phó cũng không dám chắc chắn suy đoán của mình, liệu có ngựa đen nào nhảy ra tranh hạng nhất hay không.”
Thấy Mondrian trầm ngâm, Lục Phong Hàn nói tiếp: “Sau lưng bọn đã chắc chắn nộp tác phẩm đạt giải, trình độ tác phẩm khó có thể nghi ngờ… Đá đi đối thủ cạnh tranh, vừa bảo đảm đoạt giải vừa không bị nghi ngờ, người này cẩn thận thật.”
Diệp Bùi đột nhiên ngẩng đầu: “Cho nên….”
Tối ngày 21 tháng 10, trời đêm Leto chưa tối hắn.
Trong nhà hát Elyseé, Giang Khải mặc bộ âu phục được cắt may tỉ mỉ, đang được Giang Vân Nguyệt dẫn đi chào hỏi.
Bà ta khoác ngoài một chiếc áo dệt thủ công, váy áo đơn giản tôn lên đường cong thướt tha, với loại sức hút do hoàn cảnh giàu có và thời gian tích tụ.
Sau khi chào hỏi, bà ta cùng con trai đi vào bên trong hội trường, một bên nói: “Con xem, luôn là con, từ trước đến nay đều sẽ là của con. Dù là giải nhất Röntgen hay là nhà họ Kỳ.”
Giang Khải cố giấu đi hưng phấn trong mắt, nhưng vì tuổi không lớn nên không thể hoàn toàn khống chế cảm xúc, chỉ cần liếc mắt là thấy hết.
Giang Vân Nguyệt cũng không trách cứ, dịu dàng: “Theo lời mẹ nói không sai đúng không?”
“Đương nhiên không sai!” Giang Khải đỡ cánh tay bà ta, cao hứng: “Ba không ở lto, nhưng lễ vật hứa tặng cho con đã về đến nhà.”
Lại hỏi: “Mẹ à, mấy người cùng đội với con phải giải quyết ra sao?”
Giang Vân Nguyệt mở mắt, chỉ dạy Giang Khải: “Tiền thưởng lần này con không lấy một đồng, vốn dĩ cũng chẳng bao nhiêu nên phân hết cho bọn họ, làm cho bọn họ nhớ đến cái tốt của con.”
Giang Khải không nói chuyện.
Giang Vân Nguyệt không hỏi cũng hiểu: “Có phải con muốn đẩy bọn nó ra khỏi Leto, hoặc là rời khỏi đại khu hành chính Trung Ương?”
Giang Khải không đáp, gật đầu.
“Con đó,” Bà ta rất có kiên nhẫn, giải thích tỉ mỉ tình huống cho hắn nghe: “Bọn họ đáp ứng hợp tác với chúng ta là nghĩ đến công tác sau này ở nhà họ Kỳ, mưu cầu biện pháp tốt, tương lai đẹp sau này. Cho nên sẽ không dám nối chuyện này ra ngoài, con lại cố gắng lung lạc, không chừng thành trợ lực về sau. Nếu đưa ra ngoài, sợ sẽ oán hận con mà làm ra phiền phức. Loại người này, phải nắm chặt trong lòng bàn tay mới yên tâm được.”
Nghe xong, Giang Khải biết tầm mắt mình quá hẹp hỏi, tỏ vẽ đã nhớ kỹ, lại hỏi: “Sau lần này, Kỳ Ngôn sẽ thật sự chịu thua, về nhà ăn cơm sao mẹ?”
“Con nói xem.” Ngữ điệu của Giang Vân Nguyệt không nhanh không chậm, chẳng thấy rõ sắc bén: “Sau lần này, nó sẽ hiểu được, nếu trong tay không có quyền lực, không có chỗ dựa vào thì mặc kệ lúc nào cũng có thể chịu thiệt. Một cây làm chẳng nên non. Con người ta phải sống vì mình, nó không ngốc, sẽ biết làm việc có lợi nhất cho bản thân.”
Bà nghĩ, con trai của Lâm Trĩ thì sao?
Hiện giờ không phải bị con trai bà ta đạp dưới chân ư.
Khoé miệng Giang Khải không giữ nổi nụ cười nữa: “Chờ khi nó quay về, con có thể bắt nó giúp con đổ nước không?”
Xem người như Kỳ Ngôn phải giúp mình bưng trà đổ nước, biểu tình ẩn nhẫn, nghĩ thôi đã thấy sảng khoái.
“Tính tình trẻ con.” Giang Vân Nguyệt cười: “Một lần hai lần thì được, đừng để cho ba thấy.”
Giang Khải ngoan ngoãn gật đầu: “Đã biết!”
7 giờ tối, lễ trao giải chính thức bắt đầu.
Hình ảnh ba chiều đem trần nhà đổi mới hoàn toàn, sau khi uỷ viên thường trực của uỷ Röntgen đọc diễn văn, đại biểu ban giám khảo cũng lên sân khấu giới thiệu tác phẩm và người đoạt giải.
Sau khi nghe thấy tên mình từ miệng của đại biểu ban giám khảo truyền vào tai mọi người. Giang Khải hưởng thụ cảm giác vinh dự và tự hào.
Ai cũng khen hắn, tán dương hắn, dùng gương mặt tươi cười chào hỏi hắn.
Khẩn trương chỉnh lại cổ áo, hắn cười tươi, nhẩm lại một lần diễn văn đoạt giải do Giang Vân Nguyệt thuê người viết trong đầu.
Bắt đầu từ giải ba, người đạt giải liên tục lên sân khấu nhận thưởng, tiếng vỗ tay vang lên. Rốt cuộc cũng đến lúc công bố giải nhất, hội trường sấm dậy, Giang Khải ho nhẹ, cùng cả đội lên sân khấu.
Một ông lão đầu tóc hoa râm đem cúp Röntgen trao vào tay bọn họ.
Lúc mọi người chăm chú nhìn, Giang Khải ôm cúp, trứng trung tâm sân khấu, đại diện toàn bộ đội ngũ phát biểu cảm nghĩ.
“Chào buổi tối các vị, cảm ơn mọi người…”
Lúc này, có người làm tác “X” dưới đài nhìn hắn.
Giang Khải dừng lại lời nói, cùng người trong đội liếc nhau, không hiểu chuyện gì.
Hội trường vang lên tiếng rầm rì nho nhỏ.
Nửa phút sau, của phòng hội trường mở ra, một người phụ nữ trung niên có dáng người cao gầy đi vào. Theo ánh mắt của mọi người, nụ cười trên mặt Giang Khải dần cứng đờ – sau người phụ nữ đó là Kỳ Ngôn, Diệp Bùi và Mondrian.
Bọn họ đến đây làm gì?
Giang Khải nheo mắt, duy trì nụ cười, an ủi bản thân là họ chỉ đến xem cục diện thảm bại của mình, chẳng có gì uy hiếp. Huống hồ, chắc họ chẳng biết đây là trường hợp gì đâu nhỉ? Ăn mặc tuỳ tiện, đúng là chẳng lên nổi mặt bàn.
Hắn nhìn thoáng qua Giang Vân Nguyệt, cổ vũ bản thân không được sợ hãi.
Người phụ nữ đi trước lên sân khấu, thiết bị đầu cuối cá nhân kết nối vào hệ thống âm thanh, nên giọng nói của cô khiến mọi người đều nghe được.
“Chào buổi tối các vị, tôi là Irene Yorio uỷ viên ban trọng tài học thuật, vì tình thế đặc biệt nên tôi đành phải gián đoạn lễ trao giải.” Irene nhìn năm người đang cầm cúp, lại nhìn ba người Kỳ Ngôn ở dưới sân khấu: “Có ba bạn sinh viên học viện Turan muốn xin quyền chất vấn học thuật với uỷ ban trọng tài. Người nhận đối chất là đội đạt giải nhất Giải thưởng Röntgen. Uỷ ban trọng tài đã duyệt đơn xin.”
Hội trường im lặng vài giây, bỗng nhiên ồ lên.
Xét trình độ coi trọng nghiên cứu khoa học của Liên Minh và trừng phạt nghiêm khắc đối với gian lận học thuật, uỷ ban trọng tài học thuật được tạo ra để giải quyết những nội dung tranh chấp về mặt này.
Hiện tại, Irene tỏ vẻ uỷ ban đã duyệt đơn xin chất vấn, ý nghĩa, người đạt giải nhất lần này có khả năng tồn tại vấn đề.
Khoé miệng Giang Vân Nguyệt vẫn lưu ý cười, nhưng ý cười này không đến đáy mắt, còn Giang Khải trên đài sau lưng đã có một lớp mồ hôi lạnh.
Uỷ ban trọng tài học thuật? Sao Kỳ Ngôn dám!
Cùng lúc, Irene lùi về sau nhường sân khấu lại cho đội Kỳ Ngôn.
Trước khi elen, Diệp Bùi còn thấp giọng nói: “Lễ trao giải này được livestream trên mạng dúng không? Xong đời, toàn bộ người của Liên Minh đã chứng kiến quầng thâm mắt và làn da thô ráp của mình rồi. Lần này đã trở thành lịch sử đen tối của Bùi nữ sĩ rồi!”
Vì tìm chứng cứ, nghiệm chứng suy đoán mà cả ba đã bắt đầu làm việc từ ngày 18, không biết ngày đêm mà lăn tới chiều nay. Sau khi xác định chứng cứ đã bay nhanh đến uỷ ban trọng tài học thuậu, sau khi xin phép thì lại đẩy nhanh tốc độ đi đến hội trường lễ trao giải.
May là đuổi kịp.
Bước lên sân khấu, kết nối âm thanh với hệ thống, Diệp Bùi không nói lời vô nghĩa: “Chúng tôi cho rằng tác phẩm của các người bị nghi ngờ gian lận học thuật.”
Sinh viên năm 4 Stanley cùng đội với Giang Khải, cười lạnh: “Nếu không có chứng cứ xác thật mà nghi ngờ người khác gian lận học thuật, sẽ bị khép tội cố ý xâm phạm quyền danh dự. Em nên nghĩ kĩ rồi hãy mở lời, ước lượng nặng nhẹ lời nói.”
Cảm thấy chính mình sắp bị tình trạng thức khuya bức chết rồi, nhưng dù có đột tử thì Diệp Bùi cũng phải kéo cái lớp mặt dày của bọn người này xuống.
Kỳ Ngôn đứng trung tâm mở miệng, vào thẳng vấn đề: “Cốt lõi trong tác phẩm của các người là tính toán song song và xử lí thời gian thực.Vấn đề thứ nhất, xin hỏi tại sao lại đặt ba lượng cố định cho công thức tích hợp phụ trách PAPO?”
Stanley châm biếm: “Các người hiểu rõ cái gì là chất vấn học thuật chứ, hay chỉ xem nó là một trò chơi đơn giản? Vấn đề này rất dễ hiểu, lí do đặt ba lượng cố định vào công thức phụ trách PAPO vì nếu đặt vào đó hai lượng ngẫu nhiên sẽ dẫn đến ma trận hỗn loạn.”
Kỳ Ngôn chẳng để ý đến sự châm chọc của anh ta, hỏi vấn đề thứ hai: “Tại sao hai lượng ngẫu nhiên lại làm cho ma trận hỗn loạn?”
Stanley có chút không kiên nhẫn: “Chưa xong? Dùng ba lượng cố định sẽ đảm bảo số lượng tính toán của các nhiệm vụ nhỏ trong ma trận nhiệm vụ được nhất quán. Khi tỷ lệ các nhiệm vụ nhỏ có cùng lượng tính toán cao hơn 95%, thì nâng cấp tăng tốc cao lên 20 lần.”
Anh ta đáp xong, cố ý hỏi: “Cậu hiện tại đang học năm 2 nhỉ? Muốn đàn anh dạy cho cái gì gọi là nhiệm vụ ma trận không?” Giang Khải và những người khác cười rộ.
Biểu tình Kỳ Ngôn không thay đổi, trong tiếng cười nhạo hỏi tiếp: “Vấn đề thứ ba, giả thiết lượng cố định thứ hai, SE = 81.927 làm sao tính ra?”
Nụ cười vẫn treo trên miệng Giang Khải, theo sự trầm mặc của Stanley dần phai nhạt.
Stanley không đáp.
Kỳ Ngôn nhìn về phía Giang Khải:
Giang Khải không hiểu Kỳ Ngôn đang nói gì!
Nội dung tác phẩm được nộp rất khó với hắn, từ đầu đến đuôi hắn đều không làm được, vì không hiểu nó nói gì.
Sở dĩ hắn không lo lắng vì người làm ra tác phẩm này đều đã đem nội dung giảng giải tỉ mỉ, bảo đảm bọn Stanley hiểu rõ từng chi tiết.
Hắn không hiểu tại sao chỗ này Stanley đứt xích.
Dưới sân khấu đã có tiếng nghị luận nhỏ nhỏ, còn thần sắc của Irene luôn nghiêm túc.
Giờ khắc này, tim Giang Khải đập như nổi trống, từng tiếng nện vào mang tai, hô hấp có cảm giác bị đè nén.
Hắn hoảng hốt, hình như ánh mắt mọi người ở đây đều dồn về hắn, đều đang cười nhạo hắn!
Không được hồi đáp, Kỳ Ngôn tiếp tục: “Vấn đề thứ tư, giả thiết lượng cố định thứ ba PE = 0.7691, làm sao tính được?”
Mồ hôi lạnh của Stanley từ Thái Dương chảy xuống.
Căn bản hắn không tính thì làm sao biết được con số này từ đâu ra? Hơn nữa, sau khi nộp tác phẩm chỉ cần chờ nhận thưởng ai lại theo đuổi con số này làm sao mà có?
Theo sự im lặng của Stanley, âm thanh nghị luận trong hội trường dần lớn lên, thâm chí đại biểu ban giám khảo phải yêu cầu trật tự.
Kỳ Ngôn không ngạo mạn, cũng không trào phúng, biểu tình vẫn bĩnh tĩnh như lúc đầu: “Vấn đề thứ 5, ở phép tính song song, nhiệm vụ ma trận đã hoàn thành phải chờ nhân viên ma trận chưa hoàn thành, cho nên tốc độ tính toán phụ thuộc nhiệm vụ ma trận cuối cùng đúng không?”
Ngón tay Stanley run rẩy, khô khốc: “Đúng vậy.”
Đột nhiên anh ta nắm chặt tay, sợ hãi vấn đề mà sau đó Kỳ Ngôn sẽ hỏi.
“Xin hỏi, lúc này các người dùng công thức Appleton làm cơ sở xử lí?”
Đại não của Stanley căng chặt, hắn nhờ đã từng nghe qua danh từ “công thức Appleton” nên gian nan gật đầu: “Đúng vậy.”
Kỳ Ngôn: “Vậy tại sao lại dùng công thức Appleton mà không dùng công thức Hermann?”
“Công thức Hermann?”
Trên trán anh ta phủ đầy mồ hôi lạnh, danh từ “công thức Hermann” xa lạ làm anh ta tức giận, cắn: “Tôi không biết công thức Hermann là gì!”
Kỳ Ngôn thản nhiên: “Không biết sao? Biệt danh của công thức Appleton là công thức Hermann.”
Không có âm thanh.
Giang Khải nói: “Đây là bẫy ngôn ngữ! Không biết biệt danh của công thức thì không nói lên điều gì!”
Kỳ Ngôn: “Vậy tuỳ người trong tổ của cậu giải thích, vì sao lại dùng công thức Appleton làm cơ sở xử lí?”
Lặng ngắt như tờ.
Một phút sau, cậu nói tiếp: “Giả thiết ba lượng cố định cho công thức tích hợp phụ trách PAPO, và công thức Appleton đều là trung tâm tác phẩm của các người, nhưng không ai trả lời được.”
Cậu nhìn Irene: “Thưa ngài,tôi cho rằng lần chất vấn học thuận này đã không còn quan trọng.”