“Thậm chí, thậm chí là…… dù là “hàng miễn phí” đi chăng nữa, cũng không có ai thèm.”
“Nếu không phải là người nhà…… ba cũng sẽ không, tiểu Nghị và tiểu Mộng cũng không……”
Trì Diễm nhìn thấy em trai và em gái của cậu đã bắt đầu rơi nước mắt, nhưng cậu thậm chí một giọt nước mắt cũng không rơi ra, ngược lại còn dùng ánh mắt an ủi bọn họ.
“Cũng không quan tâm, để ý đến loại người như con một chút nào cả.”
“Ba, ba yên tâm đi. Căn bản…… Căn bản sẽ không có người nào thích con, yêu con, muốn chiếm hữu con cả. Không bằng nói, con còn hy vọng, ba ơi,ba, ba có thể yêu thương con nhiều hơn một chút, chỉ một chút thôi là được rồi……”
“Cho dù ba không dành nhiều tình cảm cho con như vậy, vậy xin ba chia ra từng chút một, dành cho con một phần nhỏ thôi cũng được…… Cho dù ít thôi, nhưng mà nó có thể kéo dài thật lâu, thật lâu……”
“Diễm Diễm……”
Trì Diễm cảm thấy lực tay nắm lấy tóc cậu của Đàm Triệt đang dần buông lỏng, trong lòng thở phào một hơi.
“Ba không phải không yêu con……”
Sau đó, cậu cảm thấy có một thứ gì đó sắc nhọn cứa vào vị trí tuyến sinh dục sau gáy của cậu. Ngay lập tức máu rỉ ra.
“Tuy rằng con nói dối, nhưng mà…… Ba đang cứu ngươi.”
Trên đường phố cực kỳ vắng vẻ, đúng lúc này đèn lồng được treo lên, đây là giây phút ấm áp khi gia đình doàn tụ, quây quần bên nhau.
Nhưng đâu đó vang lên tiếng chân sột soạt trên nền tuyết trắng.
Trì Diễm thở hổn hển, tay trái nắm lấy lấy Trì Mộng Gia, tay phải nắm lấy Trì Nghị Lương. Cả ba người bọn họ từng bước từng bước khập khiễng mà đi về phía trước. (Truyên chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA)
Lúc đó, không biết bản thân Trì Diễm lấy dũng khí từ nơi đâu, đẩy Đàm Triệt ra một cái, chộp lấy hai chị em đang đứng ngây người ra đó mà chạy thẳng ra ngoài cửa.
Cậu cực kỳ sợ hãi, sợ rằng nếu cậu chạy một mình, ba sẽ trút giận lên người của Trì Mộng Gia và Trì Nghị Lương.
Vẫn may là ba cũng không cầm dao đuổi theo.
“Anh ơi……” Trì Nghị Lương sợ hãi mà nói. “Em lạnh quá đi.”
Lúc bọn họ chạy vội ra cửa cũng không còn sức quan tâm đến việc đem theo áo khoác chống lạnh, trong nhà có một cái máy sưởi nên trên người chỉ mặc một lớp áo mỏng. Đến ngay cả chân cũng xỏ một đôi dép lê.
Trì Nghị Lương đã cố chịu đựng rất lâu, đến khi chịu không nổi nữa mới mở miệng nói. Nhưng Trì Mộng Gia dù môi cũng đã trở nên tím ngắt, nhưng vẫn một mực im lặng, dường như không muốn để Trì Diễm thêm lo lắng.
Trì Diễm nhìn quanh bốn phía, ngay cả cửa hàng tiện lợi cũng đóng cửa mất, không có một chỗ nào để chống lại cơn lạnh này cả.
“Thật xin lỗi…… tiểu Nghị, tiểu Mộng…… là anh hai không hảo…… là anh hai sai chuyện, chọc ba tức giận.”
Trì Diễm đem tay của hai chị em gộp lại trong lòng bàn tay không lớn của cậu mà xoa xoa, rồi lại ôm bọn họ vào ngực. Vốn tưởng rằng thân nhiệt ấm nóng mà cậu vẫn luôn cho là “niềm tự hào” của bản thân có thể xua tan cái lạnh khắc nghiệt ngày đông Vo.
Nhưng thiên nhiên bốn mùa luôn không đổi, trời đất vô tình, một “ngọn lửa đơn độc” như cậu sao có thể chống lại được chứ.
Trên đường đi, rất nhiều thành phần bất hảo đổ dồn ánh mắt về phía hai chị em xinh đẹp này. Trì Diễm giống như là một chú quạ đen dũng cảm và luôn cảnh giác, ôm lấy hai chú “thiên nga” yếu ớt che chở dưới đôi cánh của mình, như thể sẵn sàng chiến đấu với những tên gian manh kia bất cứ lúc nào.
Cuối cùng cùng bắt được một chiếc taxi, thần kinh đang căng chặt của Trì Diễm cũng dần thả lỏng. Nhưng ngay sau lại nhớ đến bản thân cậu không chỉ không có mang theo áo khoác, mà ngay cả ví tiền, di động, chìa khóa nhà cũng không hề mang theo bên người.(Truyên chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA)
Không một xu dính túi, ngay cả việc quay về căn phòng nhỏ mà cậu đã thuê bây giờ cũng không có khả năng.
Người tài xế lái xe nhìn ba người kỳ lạ này qua gương chiếu hậu, hỏi muốn đi đâu. Trì Diễm đành căng da đầu ra mà nói, đến trung tâm thành phố.
Cậu không dám gọi cảnh sát bao nguy, vì cậu sợ rằng ba cậu sẽ vì làm cậu bị thương mà bị bắt……
Cậu cũng có nghĩ đến nhờ bạn bè trợ giúp nhưng những người ít ỏi mà cậu có thể nghĩ đến là vợ chồng Vạn Duệ Dương và Chu Nguyên Lê, nhưng bọn họ đã sớm quay về quê của Chu Nguyên Lê……
Chiếc xe dần dần tiến vào nội thành thành phố, tài xế lái xe bắt đầu hỏi cậu muốn đi đâu, trong lời nói mang theo tia không kiên nhẫn và nghi hoặc.
Trì Diễm cười khổ, cậu có thể cảm nhận được ánh mắt bất lực của hai đứa em ngồi bên cạnh.
Cậu đúng thật là vô dụng…… vậy mà…… đến cả tìm một người giúp đỡ cũng không có……
Đôi mắt cậu nhìn ra bên ngoài cửa sộ một cách buồn bã.
Thứ dập vào mắt cậu là một tòa nhà to lớn. Nói là một tòa nhà to lớn, chi bằng nói là một “tòa tháp khổng lồ” thì đúng hơn.
Trong khu trung tâm thương mại thịnh vượng thế này, những tòa nhà khác thường khoác lên mình vàng, ngọc, châu báu để tô điểm, để phô bày sự giàu có của bản thân.
Nó sừng sững đứng đó, cúi đầu như một cái bóng im lặng.
Dùng thép
Dùng sắt
Dùng áo giáp