– tôi vào được chứ!!?
….im lặng… Nó nhìn vào trong,chẳng lấy chút ánh đèn nào,nó sợ lại như lần trước nên lần này có vẻ dè chừng hơn,nhưng chỉ là vào trong đưa khay thức ăn,nên nó dón dén vào trong rồi lập tức ra ngoài… Trong màn đêm tối,đôi mắt Âu Thần nhìn theo mái tóc dài của Thiên Hy cho đến lúc cánh cửa phòng khép lại…
Sáng hôm sau,một ngày mới lại bắt đầu,cả đêm qua thật dài,chính xác nó đã không hề chợp mắt,hôm nay nó sẽ phải làm gì,ít ra thì cũng là lỗi tại nó,nên mới ra nông nỗi này,làm hắn bị mang tiếng và đúng hơn là nó đã tự mang rắc rối vào mình… Bộ tóc giả hắn đưa cho nó giờ nó lẽ đã nằm trong bãi rác đâu đó…
– Thiên Hy!! Cô có trong đó không!!? – thì ra ngừoi hầu dưới bếp vọng lại từ bên ngàoi khiến nó giật mình,chạy vội ra ngoài
– Cậu chủ có lệnh cô hãy đến phòng cậu ấy ngay lập tức!
– sao…!! đến phòng…
– không nói nhiều!!
– vâng tôi biết rồi
Vài phút sau nó đã có mặt tại phòng hắn,hôm nay,hắn không đến trường,chẳng lẽ lại ốm,mà cũng dĩ nhiên chính xác hắn là một thiên tài việc đến trường có lẽ là không cần thiết, hẳn mà hắn được cha giao cho nhiệm vụ quản lý những phi vụ quan trọng,và hơn hết chắc chắn những tài liệu mật vụ chắc chắn hắn đang nắm giữ
– cô đang muốn tìm gì phải không??! -nó đang nhìn chăm chăm vào chiếc bàn làm việc,vào được vài phút chẳng thấy hắn đâu và giọng nói của hắn vọng lại từ đằng sau khiến tim nó muốn nhảy ra ngoài…
– không hề…!! Anh…gọi tôi có chuyện gì?! -nó có chút giật mình nhưng cố gắng giữ lại bình tĩnh,hắn chẳng nói gì chỉ tiến lại gần,nhìn chằm chằm vào mắt nó rồi ghé tai nó nói thầm
– cô muốn gì ở tôi sao?!
Nó lùi lại,đứng ngây người ra nhìn hắn,chắc hẳn hắn chỉ đang muốn hỏi chơi mình thoii phải không!!
– phải!! -nó lấy lại bình tĩnh nói một cách chắc chắn
– muốn gì??
– đầu tiên hãy đừng nhìn tôi như vậy,thứ hai tay tôi rất đau… Có thể buông…
– …. Nói rồi hắn cũng bỏ khỏi tay nó,và mặt như kiểu có chút tội lỗi vì bạo lực với nó
Vài phút trước nó đã thầm cảm ơn hắn vì sau việc hôm qua,nhưng thôi quên chuyện đó đi,giờ nó chẳng khác gì con oxin để hắn hành hạ,nó đang vào bếp và nấu món mì gói mà hắn yêu cầu,chẳng biết tên này kiếm đâu ra món mì bình dân và sai nó đích thân nấu
– Tôi vẫn đói!!-hắn chỉ tay vào trong tô của mình
…. Nó đứng đó làm theo như hắn yêu cầu,bát này cũng là bát thứ ba rồi,trong khi đám người hầu ở bếp được cơ hội ra chỗ khác đứng chơi,Nhìn hắn cứ như là lần đầu tiên được ăn vậy,phải nhìn hắn ăn trông rất ngon lành,nước cũng sạch trơn…
– Cô cũng nấu ăn đi,còn rất nhiều!!-hắn vừa ăn vừa chỉ vào góc tủ ở dưới
– sao phải đuổi hết đám người giúp việc đi?
– vì họ phiền phức thôi!! -shok toàn tập,phiền phức chứ ko phải anh sợ bọn họ nhìn thấy anh trong bộ dạng này chứ!! Nó định hỏi nhưng thôi cũng nghe theo hắn nấu ăn vì bụng cũng đói meo rồi…
Sau khi ăn xong,tôi và hắn đến trường,tôi hỏi hắn sau chuyện hôm qua thì tôi phải làm sao,hắn thản nhiên nói “cứ thế này đi”…. Rồi hắn nắm chặt lấy vai tôi kéo sát lại phía mình,thế này là thế nào,rồi chuyện gì sẽ xảy ra,và hình như Âu phong chưa nói gì với hắn…
Trên xe,nó vô tình nhìn vào tờ báo,sẽ chẳng có gì cho đến khi nó nhìn thấy bức ảnh quen thuộc,đó là Nhược Y- cô ta đã chết cùng với bà ta” -nó cầm lên đọc không rời mắt,Hy không tin vào mắt mình,từ khi nó rời khỏi nhà họ Quách,nó chẳng còn biết cô ta đã làm gì,cho đến khi nó lấy lại được kí ức,rồi tất cả mọi chuyện đã xảy ra,quá nhanh,cho dù nó và Nhược Y từng là chị em,cô ta đã từng bắt nạt nó,tất cả những gì mẹ con cô ta làm đều không thể tha thứ nhưng cái chết này thật quá tàn nhẫn,ai đã gây ra cái chết của họ và tại sao phải làm thế?? Những câu hỏi cứ mãi hiện lên trong đầu… nó đọc xuống dòng dưới,nguyên nhân cái chết do mẹ con cô ta đã dây dưa với bọn người trong một băng đảng xã hội đen… Chắc chắn có khúc mắc gì đó,xung quanh việc cô ta là người của Chấn Nam… Nó thắc mắc vô cùng,thấy nó chăm chú nhìn vào tờ báo,Âu Thần nhìn sang
– người quen sao?
– huh?? Không…không…-vừa nói nó vừa gập tờ báo lại để lại vị trí cũ,hắn thấy vậy cũng không hỏi thêm
Đến trường,hôm nay hắn lạ lắm,hắn không lạnh lùng nữa,chính xác là hắn đang để nó đi cùng hắn
“Chắc ổn!! Không sao!! -bao nhiêu ánh mắt nhìn về phía nó,chính là nó trong hình dáng con gái
– Anh Âu Thần!! -Tiếng gọi đằng sau,từ đâu Tử Di đã chạy tới xê nó ra rồi khoắc tay hắn,nhìn nó khinh miệt
– hôm nay tan học anh đưa em đi chơi nhé!!- Tử Di nũng nịu nhìn cô ta thật là giả tạo, không biết cô ta coi hắn là gì nữa,rõ ràng là cô ta thích hắn chứ không phải là đứa e gái bình thường như nó nghĩ
– hôm nay anh không rảnh,hôm khác được không!
– không được,ko được!!! Hôm nay sinh nhật em anh không nhớ sao!! anh quên rồi,Âu Lãnh lần nào cũng nhớ…- Nó đi đằng sau đã thấy hết tất cả,nhưng ai quan tâm chứ,hắn đang quay lại nhìn mình sao,nó ngoảnh mặt đi chỗ khác giả vờ ko để ý
– tôi lên lớp trước đây…
– …. Hắn không nói gì nhìn nó rồi nhìn sang Tử Di đang víu tay lại “mày hãy chờ đấy,tao sẽ không để mày được yên đâu… “
Nó thở dài rồi đi trước,tốt nhất là đi trước nhìn hắn và cô ta tình cảm nó đâu có vui gì chứ…
– Anh xin lỗi,được rồi… Hôm nay anh se đưa em đi!!!
Nó hơi buồn,mà hoàn toàn không biết vì sao,Thiên Hy không biết mình lên làm gì cho phải,nó bước lững thững về phía trước,A Nghiễn vẫn chưa có tin tức gì kể từ lần trước,nó muốn gặp anh ấy để hỏi về vụ việc vừa rồi,đang đứng thẩn thơ suy nghĩ…
Trên hành lang,hôm nay ồn ào hơn bình thường,tất cả ánh mắt đổ dồn vào nó,tiếng bàn tán to nhỏ
– ??”…nhìn này… Giống trong ảnh quá nhỉ…” Thật ghê tởm…
Cô ta từng làm chuyện đó sao??…. Haha… Nhìn bộ dạng nó kìa… Con dơ bẩn… anh Âu thần chắc chắn bị nó lừa rồi
Nó cứ thế đi,mà chẳng để ý xung quanh,đã có chuyện gì chứ,dọc hành lang những đám học sinh cứ đứng tụ tập lại,xì xào to nhỏ cho đến tận vào lớp,nó không biết làm gì,chỉ bước nhanh về phía trước,vào đến lớp…
Nó bước về phía bàn mình,bàn viết chi chít mực trắng xoá,trên bàn đặt những tấm ảnh,là nó trong ảnh,nó cầm lên tay muốn rời đi không tin vào mắt mình,những bức ảnh mát mẻ,nó không mảnh vải che lấy thân,cùng những tên con trai khác,là ảnh không đẹp đẽ gì,nó nhìn mọi người trong lớp bằng ánh mắt như cần lời giải thích nhưng tất cả nó nhận đc là những ánh mắt khinh bỉ,vài đứa con gái bước đến nhìn nó
– ê bọn mày,làm đi!!-nó bị đẩy vào tường
– các cậu muốn gì??- nó đua tay lêb tự vệ,đám con gái bắt đầu tiến gần hơn
– còn giả bộ thánh thiện à!!… Còn giả là con trai để lừa anh Âu Thần nữa??-đám con trai lao vào giữ lấy nó,vài đứa khác cầm những hộp sữa đổ ném vào người nó,cứ thế không dừng lại,nó hoàn toàn mất phương hướng càng ko thể kháng cự,đầu tóc ướt nhẹp,thứ bột trắng hoà lẫn trong sữa sệt sệt, những tên con trai đứng cầm điện thoại quay lại clip cười ngặt nghẽo nó chỉ còn cách nhắm mắt lại và điều gì đến cứ đến… “Ai đó hãy làm ơn ngừng lại…. Làm ơn!!!”
– dừng lại!!! -nó không thể phản kháng lại,nó bất lực hoàn toàn,nó không chịu được,nhưng tiếng hò reo mỗi lúc một lớn dần,nó dường như bị dồn vào đường cùng
Tiếng ồn ào ngoài cửa trở nên yên tĩnh,tiếng hò reo bắt đầu nhỏ dần,đám đông trước mặt bắt đầu tản ra,là Âu Thần-hắn bước vào cùng Tử Di,có lẽ hắn chưa biết được chuyện này,hắn bước đến phía nó,Thiên Hy bất ngờ lo sợ,nó giấu nhẹm những bức ảnh ra phía sau…
– không….
– đã có chuyện gì? -hắn ngơi nhạc nhiên khi thấy nó trong bộ dạng thảm hại này,hắn lạnh lùng hỏi
– Anh Âu Thần xem này,không ngờ con nhỏ này lại thế…!!! Anh cẩn thận…- đứa con gái giựt lấy bức ảnh trên tay nó đưa trước mặt Âu Thần,hắn nhíu mày rồi quay mình về phía nó nhìn chăm chăm
– …?
– không… Thực sự không phải…,tôi thực sự không biết sao lại có những bức ảnh này!!-,nó sợ khi nhìn vào ánh mắt hắn,ánh hắn đấy khiến nó hụt hẫng vô cùng… Khuôn mặt hắn là đang thất vọng hay khinh bỉ,nó hoàn toàn không hiểu
…. -tôi hỏi cô là người trong ảnh có phải cô không? -hắn cầm lấy vạt áo nó nhấc lên
– không…. Tôi….-hắn nghe đến đây rồi bỏ tay khỏi người nó,lạnh lùng bước qua nó
Nó chợt cười ” mình thật ngốc,mình là gì mà để hắn phải để tâm đến chứ,những tấm ảnh này có thật đi chăng nữa cũng đâu liên quan gì đến hắn…” Mình đang trông chờ vào điều gì thế này….” Nhưng ai cũng được hắn thì nhất định không được,hắn có quan tâm hay không nhưng điều này với nó thật kinh khủng,và nó càng không nghĩ lại xảy ra chuyện này…”