Mặt An Phách Hòa đỏ bừng, ngại ngùng đến mức muốn che mặt mình nhưng tay lại bị Lâm Nam đè chặt, không nhúc nhích gì được.
“Cốc cốc cốc.” Tiếng gõ cửa đầy quy luật cắt đứt bầu không khí sắp bùng nổ của hai người.
Lâm Nam thở dài, ngồi dậy, cúi người, hai tay chống lên đùi, mặt khó chịu nói, “Sao lại là ông?”
Clythen làm vẻ mặt vô tội, “Tôi xin thề, lần này tôi có gõ cửa.”
An Phách Hòa 囧 muốn chết, vội đứng dậy sửa sang quần áo.
Clythen cười cười với cô, “An, thầy chưa bao giờ lừa em. Trước kia bảo em cẩn thận một chút nhưng cuối cùng con thỏ nhỏ vẫn bị tên sói xám lớn này ăn sạch rồi.”
“Có lời thì nói, không thì cút.” Lâm Nam đứng lên, định đóng cửa.
“Ôi ôi.” Clythen đưa tay giữ cửa, “Ngày mai tôi sẽ rời khỏi Hỏa Lam Tinh đi tới bộ chỉ huy tiền tuyến. Tôi cố ý để hai người làm công việc bảo vệ ở trung đội.”
Lúc nói chuyện, ánh mắt đảo quanh hai người, trêu đùa, “Hai người phải nghỉ ngơi dưỡng sức, đừng ngủ muộn quá.”
Lâm Nam không nể mặt mà đóng cửa cái rầm, Clythen bị giam bên ngoài với nụ cười trên mặt.
An Phách Hòa: “….”
Hai người không làm gì nữa, Lâm Nam kéo chăn xuống giường nằm.
Sáng hôm sau, Lâm Nam và cấp dưới đi tới kho bảo dưỡng, lấy giáp máy của mình lại. Nghe bảo lần trước bị hỏng rất nghiêm trọng, nhân viên hậu cần phải phí rất nhiều công sức mới sửa tốt.
An Phách Hòa đi tới cảng một mình, đội hậu cần rời đi. Joss mặc đồng phục, trên mặt chỉ trang điểm đơn giản, bây giờ cô nàng là tổ trưởng tổ hai, biết cách phải gánh trách nhiệm rồi.
Joss ôm cô, “An, phải sống sót đó!”
“Tớ biết, cậu cũng cẩn thận vào.” Thật ra An Phách Hòa rất lo cho Joss, cô nhìn chiến hữu đằng sau Joss, “Mọi người chăm sóc cô ấy giúp tôi nha!”
Mọi người chia tay đầy lưu luyến, đội hậu cần thúc giục mấy lần thì đám Joss mới lên tàu chiến rời đi.
An Phách Hòa hơi buồn bã, xoay người thì thấy có người nhìn cô, người kia mặc đồng phục hậu cần, trên mặt còn dính dầu máy, mặc dù không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng nhìn rất quen.
Người kia nở nụ cười với cô, hàm răng nổi bật dưới lớp dầu máy, trông khá trắng. An Phách Hòa ngạc nhiên lùi về sau mấy bước, nụ cười này rất quen.
“Tu Tư, sao cậu lại ở đây?” Lâm Nam cùng cấp dưới đi tới, thấy Tu Tư thì khó chịu, “Cậu quên tôi đã nói với cậu cái gì rồi à?”
Mắt Tu Tư tràn ngập sợ hãi, hắn nhún vai, run run nói, “Tôi cố ý xin chuyển sang làm hậu cần ở Hỏa Lam Tinh, không ngờ cậu cũng dến, tôi không cố ý đi theo cậu.”
Lâm Nam im lặng, Tu Tư cúi người với mấy người bọn họ, “Xin lỗi, tôi đi đây.”
An Phách Hòa nhìn bóng lưng hắn đầy lo lắng. Lâm Nam đi tới, vỗ vai cô, “Hắn không nói gì em chứ?”
An Phách Hòa sợ hãi lắc đầu.
Lát sau, Clythen đi tới với hai quan truyền lệnh, hôm nay ông mặc đồ thường thì sẽ bị đoàn người che đi. Nếu không phải hai quan truyền lệnh bên cạnh ông đẹp trai và cao lớn thì không ai thấy được ổng.
Clythen leo lên tàu chiến trước, “Mau lên đi, thời gian rất gấp. Nghe bảo người Qatar gần đây có hành động kì lạ, đám già kia gọi tôi về gấp kìa.”
Phi thuyền rời cảng, từ từ đi vào không trung, An Phách Hòa ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, mặt không tốt lắm.
Lâm Nam đi tới, quan tâm, “Có chuyện gì sao?”
“Anh không thấy có gì không ổn à? Mặc dù bảo người Qatar rút lui nhưng xung quanh Hỏa Lam Tinh cũng phải có tàu tuần tra của họ chứ, nhưng mà lúc nãy kiểm tra…. trong phạm vị mười năm ánh sáng không có cái nào cả.”
Lâm Nam cau mày, anh đã để ý vấn đề này từ trước, nói thật, từ khi kết thúc trận chiến ở Hỏa Lam Tinh. Trong một đêm, toàn bộ phi thuyền và giáp máy của người Qatar đều biến mất ở bên trong đế quốc.
“Thôi, binh đến nước đỡ, nước đến đắp đất.” Clythen đột nhiên xuất hiện, đá chân Lâm Nam, “Cậu sang bên buồng lái đi.”
Lâm Nam không nói gì, đứng dậy rời đi.
Clythen đứng cạnh cửa sổ một lát, móc một bình chất lỏng từ trong túi, “Học sinh ngoan, đây là quà thầy tặng em.”
“Đây là cái gì?” An PHách Hòa cầm lọ, khó hiểu.
“Nếu thầy đoán không sai thì em sắp động dục nhỉ?”
An Phách Hòa bị lời nói thẳng của Clythen làm ngại ngùng, chỉ có thể gật đầu, “Đây là…..”
“Đúng.” Clythen gật đầu nghiêm túc, “Là thuốc ức chế, không có hại cho cơ thể, lúc em sắp động dục, đổ một ít lên người thì có thể làm chậm thời gian động dục.”
“Tại sao?” An Phách Hòa nghi ngờ, “Bây giờ em đã gặp Lâm Nam rồi, em không cần thứ này đâu.”
Clythen bật cười, “Haha, học trò nhỏ của thầy à, em ngây thơ quá rồi đấy. Bây giờ là lúc chiến tranh, một khi thời kì động dục của em đến thì nó sẽ kéo dài cả tuần liền. Em cảm thấy chiến tranh sẽ cho em và Lâm Nam nhiều thời gian vậy à?”
An Phách Hòa sững sờ, thầy nói có lý, cô cất lọ nói, “Cảm ơn thầy.”
Ánh mắt Clythen tối lại, cứ như nghĩ đến cái gì lâu lắm rồi, “Thầy là omega, thầy hiểu rõ tình huống của em hơn bất kì ai. An….” Hắn cúi người, nhìn vào mắt An Phách Hòa, “Đừng vì tình cảm mà từ bỏ lý tưởng của mình, em có thể trở thành cơ giáp sư vĩ đại hơn cả thầy đó.”
Vĩ đại hơn thầy sao?
Lại nói, tại sao khi thầy đang đứng trên đỉnh núi lại che giấu tung tích, đi tới trường St. Mary dạy học chứ?
Đột nhiên, đèn của khoang thuyền lóe lên, tất cả những đồng hồ đo của khoang thuyền tự sáng, âm thanh điện tử vang lên.
Sau làn hoa tuyết, hình ảnh xuất hiện gương mặt người đàn ông đẹp trai nhưng tái nhợt vô cùng.
Khi Clythen thấy người đàn ông đó, mắt ông hoảng loạn, hô thấp dồn dập, tức giận đánh nát màn hình gần cạnh mình.
An Phách Hòa chưa từng thấy ông giận như vậy bao giờ, cô quay đầu nhìn người đàn ông trên màn hình. Rất đẹp trai. Đúng, rất đẹp. Không biết có phải do bệnh bẩm sinh không mà mặt trắng nhợt như trang giấy, nhưng đôi mắt đỏ kia lại giống viên ngọc thạch xinh đẹp.
Mái tóc đen lòa xòa chặn ánh sáng trong mắt gã, trông gã vừa thần bí lại có chút tao nhã.
Clythen như nổi điên, đấm từng đấm một, cố gắng đấm hỏng hết cơ khí. Trước khi ông thành công, người đàn ông kia đã mở miệng, giọng nói của gã trầm thấp không hợp với vẻ ngoài chút nào, trong giọng mang theo chút nhớ nhung, “Vợ à, gần đây em khỏe chứ?”
Ánh đèn trong khoang kêu thảm thiết ngừng lại, các khoang tối sầm, chỉ còn lại ánh sáng từ đồng hồ đo.
Nhưng cùng lúc đó, khoang tàu được đèn chiếu sáng như ban ngày. An Phách Hòa ngạc nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài có rất nhiều tàu chiến đang bắn ánh sáng vào tàu chiến của họ.
Trái tim cô nhảy lạc nhịp một lát, xong rồi, bọn họ bị người Qatar bao vây!