Dười trời đêm đang rạng sáng, người này như có ánh sáng.
Trên người Thẩm Ngật Tây giống như sinh ra đã có sẵn sự tự tin, không phải kiểu mù quáng tự cao tự đại, mà là kiểu từ nhỏ sống trong nhung lụa được nuôi dưỡng ra cảm giác về sự ưu việt, còn có thiên phú và thực lực của bản thân mang đến sự tự tin cho anh.
Kiểu đàn ông này dù ít tuổi hay nhiều tuổi, cũng đều rất mê người.
Lộ Vô Khả dời mắt, giám đốc Mang còn đang thoải mái cười to, nói anh tuổi trẻ thật sự kiêu ngạo, nhưng mà ông thích.
Tuổi trẻ mà, nên có chút khinh cuồng.
Huống gì giám đốc Mang biết anh không phải nói giỡn, tên nhóc này từ lúc bắt đầu chơi xe tới giờ không có ai lái giỏi hơn anh.
Bên kia Thiệu Tư Trạch đã lên xe, giám đốc Mang không làm chậm trễ thời gian của bọn họ nữa, Thẩm Ngật Tây dẫn Lộ Vô Khả lên xe.
Anh để Lộ Vô Khả ngồi vào chỗ ghế phụ rồi đóng cửa xe, mình ngồi vào ghế lái.
Thẩm Ngật Tây bọn họ chạy chính là sức kéo, không giống sân bãi nơi mấy tay đua khác chạy là chạy trên đường đua nhựa, tay đua đua xe kéo từ đường đua nhỏ đến quốc lộ, từ hoang mạc đến sa mạc, đều có thể trở thành đường đua của bọn họ.
Cuộc đua đêm nay bọn họ chạy ở quốc lộ, phương thức quyết định thắng thua rất đơn giản, chỉ một chữ, nhanh.
Một vòng đua ai về quán bar trước thì thắng.
Xe đua chạy sức kéo đều trải qua cải tiến, dù là thân xe hay là bên trong xe, đều khác nhiều so với xe đua bình thường.
Lúc Lộ Vô Khả cài dây an toàn hỏi Thẩm Ngật Tây: “Sao anh chọn chiếc xe này vậy?”
Không biết Thẩm Ngật Tây đang chỉnh thứ gì trên xe, nói: “Vì nó đẹp.”
Chiếc xe thể thao này toàn thân màu xanh ngọc, hình dáng đúng là rất phong cách.
Lộ Vô Khả: “……”
Thẩm Ngật Tây cười nghiêng đầu nhìn cô: “Tin thật à?”
Lộ Vô Khả lạnh nhạt nhìn anh một cái.
Thẩm Ngật Tây cảm thấy buồn cười, nói với cô: “Bên trong này có rất nhiều thứ chú ý, nhỏ thì cái nút bấm này, lớn thì hộp đổi tốc độ, chỗ nào tính năng hơi kém chút thì chơi chán lắm.”
Người này làm gì cũng là vì kích thích.
Lộ Vô Khả yên lặng nhìn Thẩm Ngật Tây điều chỉnh đống linh kiện phức tạp này trên xe.
Qua một lát anh hỏi cô một câu: “Từng ngồi qua xe đua chưa?”
Cô lắc đầu.
“Không sợ à?” Thẩm Ngật Tây nâng mắt nhìn cô.
Lộ Vô Khả nhìn vào đôi mắt anh: “Không biết.”
“Không biết mà em cũng dám lên xe tôi sao?” Thẩm Ngật Tây cười.
Cô không nói gì.
“Lên xe tôi rồi thì đừng mơ đi xuống.”
Cô nói: “Tôi cũng không muốn xuống.”
Thẩm Ngật Tây cười cười, không nói gì, khởi động động cơ.
Cửa sổ xe đóng chặt, có thể nghe được loáng thoáng bên ngoài bọn Tề Tư Minh cà lơ phất phơ hoan hô với huýt sáo, Lộ Vô Khả nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy A Thích với Tề Tư Minh kề vai sát cánh vẫy vẫy tay về phía này, trên mặt đều là hưng phấn.
Phía trước mấy chục mét có người đứng, bụi nhỏ bay lơ lửng trong ánh đèn trước xe.
Cả người Lộ Vô Khả bị dây an toàn ghìm chặt trên ghế, cơ thể theo động cơ mạnh mẽ rung rung, tuy rằng gan cô lớn, nhưng giờ phút này hơi khẩn trương.
Tiếng ống xả gầm rú ầm ĩ cơ hồ gần đem xe xé nát, hai tay Thẩm Ngật Tây để trên vô-lăng, xoay xoay cổ giãn gân cốt.
Lộ Vô Khả nghe được giọng nói của anh.
Đâu vào đấy, nắm chắc thắng lợi.
“Yên tâm, người em tôi nhất định mang về an toàn.”
Lộ Vô Khả nghiêng đầu nhìn anh.
Trong không gian chật chội nhỏ hẹp, ánh mắt anh nhìn ngoài xe chuyên chú mà bình tĩnh.
Trong xe tối tăm chỉ có tiếng động cơ nóng lòng muốn thử sắp phá rách màng nhĩ, bọn họ chỉ nghe được âm thanh của nhau.
Lộ Vô Khả im lặng một lát, quay đầu đi.
Dưới tình huống này từng phút từng giây đều vô cùng dài.
Thẩm Ngật Tây không nói chuyện với cô nữa, chờ ra lệnh.
Gần như cùng lúc với tiếng ra lệnh được hô ra, cả người Lộ Vô Khả bị một lực quán tính rất mạnh kéo ngã vào lưng ghế.
Xe Thẩm Ngật Tây liền lao lên——
Cảnh vật hai bên hăng hái lùi lại phía sau như nước chảy, thậm chí không rõ là công trình kiến trúc hay cây cối.
Lộ Vô Khả còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Ngật Tây đã thuần thục nhanh nhẹn qua một khúc cua.
Xe đua sau khi cải tiến tốc độ nhanh hơn xe bình thường rất nhiều, chỉ có điều trong nháy mắt Thẩm Ngật Tây lại qua một khúc cua.
Trước kia Lộ Vô Khả đối với đua xe hoàn toàn không biết gì cả, lần đầu tiên đối mặt với kiểu hoạt động hăng hái trực tiếp này, chỉ cảm thấy linh hồn muốn bay đi luôn rồi.
Thiệu Tư Trạch cũng không phải đèn cạn dầu, sắp đuổi kịp Thẩm Ngật Tây, hai xe đọ sức qua lại trên quốc lộ.
Màn đêm mờ mịt, núi xa liên miên, trên quốc lộ bọn họ như con ngựa hoang thoát dây cương.
Tầm nhìn cùng cảnh vật nhanh chóng rối loạn, đua xe trái đuổi theo phải.
Cơ thể Lộ Vô Khả theo thân xe lắc lư qua lại, trái tim đập loạn.
Cô nhìn sang Thẩm Ngật Tây, trạng thái anh so với bình thường không khác mấy, không căng thẳng cũng không quá lơi lỏng.
Nhưng Lộ Vô Khả cảm nhận được khí phách cuồng dã ngang ngược trên người anh gần như xuyên qua xác thịt giễu võ giương oai, mang đến một sự điên cuồng và sảng khoái ngập tràn lúc tham gia thể thao tốc độc nguy hiểm này.
Đồng thời, Thẩm Ngật Tây nâng mắt đối diện tầm mắt cô trong kính chiếu hậu.
Lộ Vô Khả dời mắt, lúc nhìn lại Thẩm Ngật Tây anh đã không nhìn cô nữa.
Khúc cua dễ dàng loại đi đối thủ, rất nhanh đến tiếp một chỗ cua gấp.
Thẩm Ngật Tây kéo phanh tay khóa cứng bánh xe sau, Lộ Vô Khả cảm thấy một trận trời đất quay cuồng.
Bánh xe cọ xát trên đường nhựa vang tiếng rất lớn, thân xe bị quăng vào trong khúc cua.
Một loạt động tác thuần thục lưu loát, Thẩm Ngật Tây đạp chân ga, xe thoắt đã phóng ra ngoài.
Thiệu Tư Trạch bị bỏ lại phía sau trong nháy mắt.
Thẩm Ngật Tây liếc mắt nhìn kính chiếu hậu.
Lộ Vô Khả phát hiện người này cư nhiên còn có thời gian để cười.
Thật sự rất kiêu ngạo.
Thẩm Ngật Tây dẫm lên chân ga rong ruổi trên quốc lộ rộng lớn, không thấy bóng dáng Thiệu Tư Trạch đuổi theo.
Cảnh đen hai bên đường quốc lộ nhanh chóng lùi lại phía sau, không thấy trăng sao.
Có một số thứ Lộ Vô Khả luôn luôn đè nén trong lòng bị kiểu tốc độ này làm cho chấn động, không ngừng chảy ra.
Không thể ngăn lại, cuộn trào dữ dội.
Có một lúc trong nháy mắt, cảnh tượng trước mắt đều hóa thành trận mưa như trút nước năm ấy.
Lộ Vô Khả biết rõ sáu bảy năm trước mẹ qua đời vào ban đêm.
Máu dưới thân mẹ bị nước mưa cọ rửa thành từng sợi, bà nằm trong vũng máu.
Đó là chỉ có một chiếc xe, máu, nước mưa, tiếng cáng cứu thương và ánh đèn dây tóc lắc lư trong đêm.
Sắc mặt Lộ Vô Khả tái nhợt, dùng sức nắm chặt lòng bàn tay mình.
Chờ cô lấy lại tinh thần, Thẩm Ngật Tây đã dừng xe trên con đường nào đó.
Cũng không biết là khu phố nào, cửa hàng bên cạnh đã đóng cửa.
Thẩm Ngật Tây tháo dây an toàn nhìn cô: “Sợ sao không nói với tôi một tiếng?”
Lộ Vô Khả nhìn anh, nhìn chằm chằm vào anh.
Ngón trỏ Thẩm Ngật Tây cạy mở hàm răng cô, nói: “Em định không cần đôi môi này à?”
Lúc này cô mới phản ứng lại là mình vẫn luôn cắn môi, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Không cần.”
Mây rất dày, dưới bóng đêm vô tận, mặt cô trắng bệch.
Áo quần bị dây an toàn thắt hơi loạn.
Tay Thẩm Ngật Tây rời khỏi môi cô, không tự chủ được thuận thế cúi đầu hôn lên khóe môi cô, buồn cười: “Nhưng mà tôi không nỡ.”
Ngón tay Lộ Vô Khả khẽ động.
Rõ ràng cô có thể không nên liên quan đến người này.
Anh lại hôn hôn cô.
Được rồi, chết thì chết thôi.
Đoán chừng Thẩm Ngật Tây ngại băng dán vết thương dán trên mặt vướng víu, không biết xé xuống khi nào, miệng vết thương trên mặt hơi hơi rỉ máu.
Cô giơ tay vòng lên cổ anh, lại gần liếm miệng vết thương kia.
Ánh mắt Thẩm Ngật Tây tối sầm.
Cô nhìn vào đôi mắt anh, lại gần hơn nữa nhẹ nhàng hôn xuống miệng vết thương.
Thẩm Ngật Tây nắm cằm cô, híp mắt nhìn cô: “Thật à?”
“Anh nói xem?” Tay Lộ Vô Khả vẫn đặt trên cổ anh.
Thẩm Ngật Tây buồn cười, véo cằm cô hôn lên môi.