Chỉ đáng tiếc, lão thái cô muốn dùng bậc thang này để đi xuống nhưng Mạnh Huệ Lam lại không muốn. Nàng ta vừa đến kinh thành đã bị nơi phồn hoa này làm mê muội, khi tới Kim phủ lại bị vòng vàng vải vóc từ trên xuống dưới Kim phủ làm hoa mắt. Lúc ở Lâm Thanh nàng ta không ngờ nhà quan gia ở kinh thành lại là một thế giới phồn hoa vậy, không nói tới Đại phu nhân và mấy vị thiếu gia, ngay cả nha đầu chính phòng của Đại phu nhân, nhìn những cái giơ tay nhấc chân kìa, nhìn những cẩm y ngọc thực kìa, còn có nha đầu có dung nhan tinh tế hơn nàng ta. Chuyện này làm nàng ta ở trong viện với lão thái thái càng thêm gian nan, cũng thấy rõ thôn phụ và khuê tú nhà giàu khác nhau thế nào.
Ban đầu nàng ta còn tưởng cữu lão thái thái* ở nhà vinh hoa phú quý vậy, nhất định hô nô gọi tỳ thật phong quang, ai ngờ lúc thật sự ở cùng lão thái thái trong viện nàng mới phát hiện cữu lão thái thái chỉ có một nô tỳ đã quá lứa lỡ thì và một bà tử già như sắp xuống mồ. Sinh hoạt ở trong viện Đại phu nhân khác xa nơi của cữu lão thái thái này, nàng ta chỉ có thể ở trong cái viện này, sống thật tiết kiệm, mộc mạc, hằng ngày phải ngồi nghe chút chuyện cũ già cỗi, lặp đi lặp lại chuyện bà ta đã từng phấn đấu ở Lâm Thanh thế nào. Nàngta chịu đủ rồi, thật sự đủ rồi, Lâm Thanh là nơi rách nát, nàng ta không bao giờ muốn trở về. Nàng muốn có cuộc sống trên người khác, dù không được làm thiếu nãi nãi thì di nương cũng có thể diện hơn người rồi. Nàng ta không bao giờ quên mấy di nương được Đại lão gia sủng ái, đặc biệt là Tào di nương kia, cuộc sống vậy từ trước tới giờ nàng ta không mơ tưởng nổi.
*Cữu lão thái thái: bà bác, bà cậu, vợ của ông cậu.
Vì thế nàng ta không màng tổ mẫu ngăn cản, cố gắng tiếp cận hai vị thiếu gia. Ban đầu nàng ta muốn tiếp cận vị Nhị thiếu gia có khả năng làm quan hơn, nhưng người đó dốc lòng vào chuyện học hành, không liếc mắt nhìn nàng ta một cái. Vì vậy nàng ta chỉ có thể chuyện hướng về phía Đại thiếu gia tâm địa gian giảo. Nói thế nào đi nữa, sau này Đại thiếu gia sẽ kế thừa Kim phủ, vậy nàng ta sẽ danh chính ngôn thuận ngồi lên vị trí thiếp thất Kim phủ.
Mạnh Huệ Lam nghĩ nếu việc này không thành, có thể tổ mẫu sẽ đưa nàng ta về lại Lâm Thanh, nàng ta cắn răng một cái, khóc ròng nói: “Đại biểu ca không thể phụ bạc Huệ Lam được, rõ ràng lúc trước ngươi không nói vậy.”
Đại thiếu gia vừa nghe liền choáng váng mặt mày, hắn muốn một sự nhịn chín sự lành, nhưng nha đầu điên này cứ cố tình gán tội lên người hắn, đây là đang hại hắn đó. Nếu đã vậy, ngươi bất nhân ta liền bất nghĩa, hắn giận đỏ mắt ngẩng đầu lên cười lạnh, nói: “Biểu muội nói thử xem, ta từng nói cái gì thế?”
Mạnh Huệ Lam sửng sốt, lo lắng đến độ xoa khăn liên tục, miệng hàm hồ nói: “Những lời biểu ca nói, khó nói ra ở chỗ này.”
“Có cái gì mà khó nói? Ta thấy không phải ta nói những điều khó nói, mà lời của ngươi khó nói ra thì có!” Đại thiếu gia gân cổ nói: “Ngày thường ngươi đều luôn muốn dán lên người ta và nhị đệ, sao mới một chút đã ăn vạ ta?”
“Mộc Lâm! Lời này là sao?” Vốn tưởng rằng sự việc này có thể được giải quyết một cách dễ dàng, ai lại ngờ nha đầu chết tiệt kia không biết tốt xấu. Đại phu nhân nhìn lão thái cô đã xanh cả mắt, tuỳ ý mắng một câu không nóng không lạnh.
“Không phải, không phải, đại biểu ca, ta thật sự vui…”
Mạnh Huệ Lam còn chưa kịp nói hết, lão thái cô đã bước lên vài bước dùng khăn tay nhét bịt miệng nàng ta lại. Đậu Miêu theo sau lôi kéo nàng ta vào phòng trong, lời này không thể nói tiếp, nếu thật sự nói ra thì sẽ không còn đường sống nữa.
Tất nhiên Đại phu nhân cũng đã nghĩ đến, liếc mắt về phía Tằng ma ma, Tằng ma ma hiểu ý đi qua, giả vờ đỡ Mạnh Huệ Lam để nàng ta bị đưa vào buồng trong không thể tránh thoát.
“Huệ Lam không hiểu chuyện, chắc là cũng bị dọa rồi, đã làm Lâm ca nhi bị uỷ khuất, nhanh nhanh… Mau đứng lên.” Lão thái cô cười cứng nhắc, duỗi tay đỡ Đại thiếu gia.
“Đúng vậy, ai da, chỉ là một hiểu lầm, ai đã nhìn thấy chuyện này? Kéo hết xuống đánh hai mươi gậy vì tội không có quy củ, làm kinh động chủ tử.” Thấy lão thái cô và Đại phu nhân đều cố ý lấp chuyện này, lão thái thái liền nói tiếp, xem như nô tài bị đánh cũng có tác dụng, làm hoà hoãn quan hệ hai nhà.
“Cũng là do ta quản gia không tốt, haiz… Trần ma ma không ở trong phủ, tay ta làm việc cũng không thuận lợi, làm lão thái cô chê cười rồi.” Tuy Đại phu nhân không có chỗ tốt, nhưng tốt xấu gì Mạnh Huệ Lam cũng không thể ăn vạ nhi tử bà ta nữa, chuyện này cũng chỉ có thể cho qua. Cũng may trải qua việc này lão thái cô sẽ xấu hổ đến chết khi ở lại phủ.
Chuyện trong phòng lão thái thái coi như đã giải quyết được một nửa, nhưng Tiên Y đứng ngoài phòng lại bị dọa đổ mồ hôi lạnh. Nhìn tiểu nha đầu bị kéo xuống, Tiên Y chỉ có thể quay mặt đi, may mắn hôm nay nàng không nghe Thu Cảnh đi lấy đồ, nếu nàng đi, sợ rằng người hôm nay bị kéo xuống chính là nàng. Không biết có phải Thu Cảnh mưu đồ gây rối nàng hay không, nhưng rất khó nói trong chuyện này có người đang mượn đao giết người hay không. Tiên Y đi vào bước, nhìn thấy người đang quỳ bên ngoài là tiểu nha đầu bên người Mạnh Huệ Lam, lại quay đầu nhìn Vân Song mặt mày bình tĩnh đối diện, trong lòng nàng dâng lên từng đợt khí lạnh. Cuối cùng ai đã báo Mạnh Huệ Lam biết Đại thiếu gia sẽ đến hậu hoa viên, rốt cuộc ai thông qua Thu Cảnh muốn dẫn dắt nàng đi để phát hiện việc này, rốt cuộc nha đầu bên người Mạnh Huệ Lam đã nhận ân huệ từ ai. Tiên Y không dám suy nghĩ tiếp nữa, giờ phút này nàng vô cùng nhớ mẫu thân của mình.
Nhưng trừ Kim Phong Hoa và Tiên Y ra, ai cũng đều không nghĩ ra, kể từ ngày Trần ma ma đi lại không còn cơ hội trở lại Kim phủ nữa.