“Tôi ăn no rồi.”
“Cái rắm! Chỉ một chút đồ mà cô có thể ăn no à?”
“No rồi.”
“Vậy trở về ngủ.”
“Tôi bảo vệ anh.”
“Ngu xuẩn!” Lam Diễm quát lớn: “Tôi đi chào hỏi với bọn họ rồi sẽ trở lại. Không có việc gì.”
Doãn Tiểu Đao nghi ngờ nhìn hắn.
Hắn vỗ vai của cô: “Ta nói không có việc gì là không sao. Tiệc rượu toàn chuyện vô vị, tôi đi qua một chút mà thôi.”
“Tôi đứng cách anh xa một chút.”
“… Quên đi. Tôi không có cách nào khai thông cô.”
Lam Diễm chẳng muốn giải thích nữa, hắn xoay người đi về một hướng khác của hội trường.
—-
Một đám thanh niên của Lam thị, tại phòng nghỉ bên trái của hội trường.
Dưới ánh đèn thủy tinh lộng lẫy, tốp năm tốp ba, chuyện trò vui vẻ.
Lam Diễm ngáp một cái, mặc dù quần áo của hắn cũng gọn gàng như đám thanh niên kia, nhưng không che giấu được vẻ mặt uể oải.
Chú Lam và Lam Úc mỗi người ngồi một bên. Ở giữa cách mấy thanh niên.
Lam Diễm đi đến chào hỏi chú Lam.
“Ngồi.” Chú Lam đánh giá Lam Diễm: “Diễm Nhi, sao mới có một thời gian không thấy, sắc mặt lại kém như vậy?”
Lam Diễm cười cười: “Giấc ngủ kém.”
Lam Úc đưa tới một ánh mắt quan tâm.
Lam Diễm nhận ra được, tiếng gọi vang dội: “Anh trai.”
Lam Úc nhẹ nhàng gật đầu, sau đó tiếp tục tán gẫu cùng phó giám đốc bên cạnh.
Lam Diễm ngồi vào sô pha bên cạnh.
“Anh hai.” Lam Tương ngồi bên cạnh Lam Diễm nói chen vào: “Vượng thành chơi vui không?”
“Chơi vui.” Đây là lời nói thật, so với ở nơi này, cùng họ một đám bằng mặt không bằng lòng, cuộc sống tại Vượng thành cùng Doãn Tiểu Đao mớilà vui vẻ.
Lam Tương khoa trương cười: “Vậy anh còn phải cảm ơn Hồ tiểu thư rồi.”
“Đúng vậy, vô cùng cảm ơn.” Lam Diễm cười theo.
Sau đó, lại có mấy người đến tìm Lam Diễm nói chuyện, Lam Diễm đều rất lễ độ.
Lam Diễm không muốn quản chuyện tranh đấu ngươi lừa ta gạt, có điều, hắn đoán được có mấy phe thế lực đang ngồi đây.
Đại cổ đông của Lam thị, có năm người. Hiện nay, người nắm giữ số cổphần cao nhất, ngoại trừ lão chủ tịch cùng vợ của lão, chính là Lam Úc.Tiếp theo, chú Lam. Lam thị còn có mấy người chỉ chiếm mấy phần trăm cổphần, đều bị chú Lam thu mua rồi.
Đứng thứ ba, là Lam Hào. Từng một đời kiêu hùng, giúp đỡ lão chủ tịchtranh đấu giành thiên hạ, cả đời chưa lập gia đình. Là người ngoan cố,quan hệ với Lam Úc, chú Lam đều không tốt.
Mấy vị trí sau, trẻ tuổi có, lớn tuổi có, đều là cỏ đầu tường.
Hiện tại nhìn lại, Lam Diễm không có lực uy hiếp. Nhưng Lam Hào từngnói, hắn vô cùng thưởng thức Lam Diễm. Đợi sau này hắn từ chức, sẽ đểLam Diễm nhận vị trí.
Nói thật không thể nói lung tung. Lam Diễm vốn đang trong tháng ngày tựdo tự tại, bởi vì Lam Hào thưởng thức, bị quấy lên rối tinh rối mù. Hơnnữa, sau này cũng không thấy Lam Hào có trợ giúp thực chất với Lam Diễm.
Lam Diễm hoài nghi, Lam Hào là thà giết nhầm không bỏ sót, cố ý tìm quả hồng mềm để nắm.