Chợt tôi nhận ra có điều bất thường.
Tay tôi run rẩy sờ lấy mặt của mình rồi lại vội vàng sờ khắp nơi trên cơ thể.
Tôi như chết lặng.
Cơ thể tôi lạnh ngắt. Đó là cái lạnh không sức sống như Alec
Tôi nhìn một lượt căn phòng. Dường như tôi có thể thấy được cả một hạt bụi rất nhỏ ẩn trong lớp chăn dày. Tôi có thể nghe được tiếng người nói nhộn nhịp trên phố.
Tôi… Tôi… Chẳng lẽ… Không thể nào!…
Đây… chỉ là mơ thôi đúng chứ?… Tôi… tuyệt đối không thể.
Cả người tôi run rẩy không ngừng. Tôi luôn cố trấn tĩnh bản thân rằng đây chỉ là một giấc mơ.
Bỗng cửa mở. Alec với dáng vẻ mệt mỏi bước vào.
Vừa nhìn thấy tôi Alec khẽ nở nụ cười.
– Oralie, em tỉnh rồi. Em cảm thấy thế nào? – giọng anh ấy ân cần hỏi han tôi.
– Alec… Alec… Em… Em – tôi không ngừng run rẩy nói
Alec nhìn thấy tôi như thế nụ cười trên gương mặt anh ấy tắt hẳn.
– Oralie, em nghe tôi giải thích – Alec vừa nói vừa tiến gần về phía tôi.
– Đ… Đừng… Đừng lại đây – nước mắt của tôi bất giác chảy.
Alec vẫn tiến lại. Khi ấy anh ấy đến quá gần tôi vội vàng giơ tay đẩy anh ấy ra. Nhưng tôi không ngờ. Cú đẩy của tôi lại khiến anh ấy văng vào vách tường.
– Anh… Anh không sao chứ? – tôi hoảng sợ đến cứng đờ.
Tôi không ngờ cú đẩy đó lại mạnh đến như vậy nhất là khi… tôi đã trở thành một ma cà rồng.
Đột nhiên Jane xuất hiện
– Alec, em ra ngoài đi. Để chị nói chuyện với cô ấy – Jane lạnh giọng nói. Ánh mắt của cô ấy hướng về phía tôi