“Thích Hựu Hàm ca ca đáng thương của em một chút đi nào.” Hắn tiếp tục giả vờ làm sói đuôi to: “Dạo trước anh đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, hôm nay đã bị cách chức tạm thời rồi.”
Diệp Khai: “. . . A?”
Bằng dáng vẻ lấy giả làm thật kia của hắn, Diệp Khai đã ngốc nghếch bước vào bẫy, hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Tạm nghỉ phép vài ngày thôi.”
“. . . vậy cũng được sao?” Học sinh cấp ba tỏ ra rất nghi ngờ.
Người trưởng thành phạm sai lầm dĩ nhiên không được nghỉ phép.
Nhưng Trần tổng tài không phải người trưởng thành bình thường, suy cho cùng thì dù có nghỉ công việc với mức lương chục triệu một năm thì hắn vẫn còn mấy cái mỏ vài chục tỷ để thừa kế cơ mà.
“Được chứ.” Hắn nói một cách chắc chắc, không cần mặt mũi mà bán thảm: “Dù sao người kia cũng bận rộn, vậy em ở cùng với anh đi.”
Niềm vui đến một cách bất ngờ không kịp chuẩn bị, Diệp Khai bị bất ngờ này đập cho choáng váng mặt mày, không khí chung quanh như biến thành bọt nước, đẹp đẽ, mơ màng, muôn màu muôn vẻ, khiến cho cậu khó mà thở nổi. Cậu ngập ngừng hỏi: “. . . Vậy anh muốn đi đâu?”
Trần Hựu Hàm suy tư một chút rồi mới nói:”Đi đảo Fiji đi.”
Trên thực tế thì ngay cả khách sạn hắn cũng đặt xong rồi.
Diệp Khai chạy về phía hắn, tóc cậu vểnh lên, khóe miệng cũng cong cong: “Thật sao?”
Cậu vẫn luôn muốn đến đảo Fiji chơi, nhảy dù trên không, lặn thuyền, bơi qua đảo.
Trần Hựu Hàm không trực tiếp trả lời cậu, mà nói: “Đi thu xếp hành lý đi.”
Khoang hạng nhất rộng rãi yên tĩnh, nhiệt độ thoải mái dễ chịu, trên ipad là phần giới thiệt mới được tải xuống, đoạn đầu tiên trong phần giới thiệu viết: Một trong mười thánh địa tuần trăng mật đẹp nhất trên thế giới.
Diệp Khai: “. . .”
Dạo gần đây cậu bay qua bay lại hơi nhiều, jet lag tum lum, nhìn một chút liền mơ màng ngủ mất, chờ đến khi tỉnh lại đã thấy trên người mình được đắp thêm chăn. Cậu không cử động, chỉ là mở mắt ra, nhìn thấy Trần Hựu Hàm mở laptop, đang nhìn ppt trên đó. Không nhịn được mà lên tiếng: “Hựu Hàm ca ca, không phải anh nói mình đã bị đình chỉ rồi sao?”
Trần Hựu Hàm ngừng di chuột, nói qua loa: “. . . anh chán.”
Người trưởng thành mấy người mỗi khi thấy chán liền xem phương án kiến trúc để giải trí sao? Thật là không hiểu nổi. Nhưng học sinh cấp ba cũng có nhiệm vụ quan trong cần giải quyết, cậu lần mò một hồi trong ba lô rồi bất ngờ lôi ra một xấp bài tập hè, một quyển nháp với hai cái bút, vô tình nói: “Được thôi, vậy anh chán tiếp đi, em làm bài tập đây.”
Sau đó cậu liền đeo AirPods, bật tính năng giảm tiếng ồn.
Trần Hựu Hàm: “. . .”
Tiếp viên hàng không đi đến phục vụ hai lần, trong suốt hành trình đều nhìn thấy hai người bọn họ đắm chìm trong công việc của riêng mình, một người sắc mặt không vui làm phê bình, giống như bất cứ lúc nào đều đang mắng người khác ngu xuẩn, một người cau mày giải bài tập đại số, cậu như thể hoàn toàn chìm vào đại dương quyến rũ của môn toán. Hai người giống như đang đi công tác, giống đi khảo sát thực tế, chỉ là không giống như đi nghỉ mát.
Trong lần phục vụ rượu cuối cùng, trên cái khay tinh xảo là ly Whisky mà Trần Hựu Hàm yêu cầu, bên cạnh đặt một chiếc thẻ màu Champagne tinh xảo. Cô tiếp viên hàng không nở nụ cười rạng rỡ khéo léo, ánh mắt lay động mê người, có vẻ mập mờ muốn nói lại thôi, Trần Hựu Hàm cầm ly rượu lên, nói với Diệp Khai: “Bảo bảo, anh đã chuẩn bị một bất ngờ cho em trong phòng trăng mật.”
Cô nàng tiếp viên hàng không: “. . .”
Diệp Khai ngây thơ ngẩng đầu lên, trong tay vẫn còn cầm bút, trên bàn nhỏ có sách bài tập, biểu thức số học đã tính được một nửa, cậu đơn thuần như một học sinh ba tốt: “Hả?”
Trong cốc của cậu là nước cam nguyên chất ít đường mới vắt, thanh nhã, có lợi cho sức khỏe, Trần Hựu Hàm nín cười cụng lý với cậu, sau một tiếng pha lê va vào nhau thanh thúy vang lên, hắn nói: “Anh sẽ mãi yêu em.”
Diệp Khai: “. . . ? ? ?”
Nụ cười của cô nàng tiếp viên hàng không cứng lại trên khuôn mặt, Diệp Khai biết lắng nghe mà nói: “Em cũng yêu anh, ca ca.”
Từ bóng lưng mà nhìn cũng có thể đọc được sự tức giận kìm nén của đối phương, Trần Hựu Hàm nín cười, uống cạn ly Whisky. Diệp Khai cũng cười, cậu không kiềm chế được như hắn, cậu cười đến mức thở không ra hơi, lại không thể phát ra âm thanh, kiềm chế quá mức cực khổ, chỉ có thể quay sang véo Trần Hựu Hàm. Đến lúc họ đi bơi vào buổi tối cậu mới phát hiện mình đã véo bầm cả eo hắn.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Nadi, sau đó đổi sang máy bay trực thăng của khách sạn. Mất chừng nửa giờ bay, chiếc máy bay bay lượn, có thể nhìn thấy mặt biển xanh biếc như viên ngọc quý của Nam Thái Bình Dương, sau đó nó dừng trên một hòn đảo tư nhân xa hoa.
Đây là khu nghỉ dưỡng hàng đầu chỉ nhận đón ba nhóm khách du lịch cùng lúc, trên đảo có hai đầu bếp hàng đầu của Michelin, tám đội quản gia tư nhân chuyên dụng của Anh, một du thuyền sang trọng hai tầng màu trắng với thuyền trưởng túc trực 24/24, cùng với sân gôn 18 lỗ rộng lớn.
Chỉ ba nhóm du khách mà hắn cũng ngại nhiều, thế nên Trần Hựu Hàm đã bao trọn cả đảo.
Nhưng nếu không có du khách thì hắn lại cảm thấy Diệp Khai sẽ nghi ngờ ý đồ của mình, cho nên đã gửi email đến khách sạn, rất tao nhã mà lịch sự yêu cầu: Mời quý đảo thuê hai cặp đôi nhân viên nước ngoài ở lại trong suốt hành trình, cũng yêu cầu họ giữ tần suất xuất hiện từ ba đến năm lần mỗi ngày, nếu như được cho phép, kẻ hèn này sẽ vô cùng cảm ơn.
Email viết bằng Tiếng Anh, là do Cố Tụ viết. Vừa viết vừa mắng, viết xong liền lên mạng đặt mua , , .
Khách sạn nhận được bức email này thì cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng dù sao cũng vẫn rất chuyên nghiệp, dù không hiểu gì vẫn vui vẻ đồng ý.
. . . Đồng thời cảm thấy tên phú hào này có thể là một tên ngu ngốc.
Lúc mới xuống máy bay Diệp Khai cảm thấy hơi choáng đầu, biển xanh, cát trắng, ngay cả thảm cỏ xanh nối tiếp nhau đều khiến cậu cảm thấy tầm mắt mình không đủ dùng, bên tai văng vẳng tiếng cánh quạt. Trần Hựu Hàm nắm chặt tay cậu, phát hiện nhiệt độ cơ thể của cậu rất thấp, thế là liền không buông tay ra.
Vị quản gia người Anh dẫn đầu đội chào họ trước đường băng, thuyền trưởng cũng có mặt, ông mặc đồng phục thuyền trưởng với hai bên ngực màu trắng, đây là một người Đức cao lớn.
Hai người nắm tay nhau đi vào, người quản gia chào hỏi bằng tiếng Anh, lịch thiệp mà tao nhã nói: “Chúc hành trình tuần trăng mật này của hai bạn trôi qua thật lãng mãn và tuyệt vời.”
Trong lòng Diệp Khai run lên, ánh mắt gần như là sợ hãi, có nhiều người hiểu lầm như vậy, tất cả bọn họ đều dùng ánh mắt chúc phúc mà chăm chú nhìn vào cậu. Cậu há miệng muốn muốn phản bác, thế nhưng Trần Hựu Hàm lại nắm lấy tay cậu, giống như không nghe hiểu mà nói: “Cảm ơn, tôi rất mong chờ.”
Diệp Khai vô thức quay lại nhìn hắn, trên khuôn mặt anh tuấn của Trần Hựu Hàm là sự dịu dàng vừa phải, hắn thấp gióng nói: “Giúp anh chút đi, Cố Tụ viết sai rồi.”