Tống Nhiễm vội lắc đầu: “Một chút cũng không đáng sợ, bác là người cháu thấy ôn nhu nhất.”
mẹ Lục mặt đầy sủng nịnh, ngón tay nhẹ nhàng điểm (?) một cái trên mũi Tống Nhiễm: “Cháu đấy con bé này, miệng nhỏ cũng thật ngọt.”
Khi nói chuyện,bà kéo tay Tống Nhiễm, tầm mắt ở trên người Tống Nhiễm đánh giá trên dưới một lát.
Tống Nhiễm thật gầy, lúc trước bà chỉ cảm thấy là cô bé này thích đẹp nên ăn ít, bây giờ biết được hoàn cảnh gia đình Tống Nhiễm, chỉ cảm thấy vô cùng đau lòng vô cùng thương tiếc.
Bà vô thức cầm tay cô càng chặt, đau lòng mà nhìn cô, nói: “Nhiễm Nhiễm, cơ thể của cháu cũng quá gầy, sau này không có việc gì thì thường xuyên đến nhà chơi đi, bác làm thức ăn cho cháu bồi bổ thân thể.”
Con bé không có mẹ đau, sau này liền có bà đau con bé.
Đứa bé tốt như vậy, càng đáng giá để đối tốt.
_______________________________________________
Sau khi mẹ Lục biết được chuyện này, phản ứng đầu tiên chính là muốn nói cho con trai.
Làm bạn trai, Lục Mộ Trầm là người nên biết nhất.
Trong lòng chất chứa chuyện này, nôn nóng bất an, nửa giờ trước khi Lục Mộ Trầm về nhà cũng đã ở trong sân đi qua đi lại chờ.
Bố Lục ngồi ở trong sân, ngồi trên ghế dưới tàng cây, thấy bộ dáng sốt ruột của vợ, không nhịn được khuyên bà: “Bà cứ ngồi xuống nghỉ ngơi một chút trước đi, việc này, bà sốt ruột nói cho A Mộ cũng vô dụng a.”
Mẹ Lục vừa nghe, quay đầu lại liền trừng mắt chồng mình một cái: “Sao lại vô dụng? Ít nhất khi A Mộ biết, sẽ càng đau lòng Nhiễm Nhiễm chứ?”
Nói xong, lại không khỏi nhớ đến lúc tình cờ gặp Tống Nhiễm, nhớ tới cô còn nhỏ tuổi phải mang trên lưng nhiều thứ như vậy những thứ mà cô không nên mang, trong lòng không khỏi ê ẩm khó chịu.
Lại vừa nhớ đến nụ cười của cô, chỉ cảm thấy tim đau như thắt lại.
Tình cảnh như vậy, lúc trước chỉ thấy qua trong TV, lúc ấy chỉ là xem TV, liền đồng cảm như bản thân mình cũng bị đau lòng sắp không xong, bây giờ phát sinh đến người bên cạnh, chỉ hận không thể đưa Tống Nhiễm vào nhà, sủng cô như sủng con gái vậy.
Ở trong sân đợi hơn nửa giờ, rốt cuộc thấy xe nhà mình từ bên ngoài chạy về.
Xe mới vừa chạy vào, mẹ Lục liền bước đến.
Sau khi xe dừng lại, Lục Mộ Trầm mở cửa sau xe ra, bước xuống xe.
Thấy thần sắc của mẹ mình ngưng trọng đứng phía xa, không khỏi kỳ quái, mở miệng liền hỏi: “Mẹ, sao mẹ…”
Muốn hỏi “mẹ sao vậy”, lại không nghĩ rằng, còn chưa kịp mở miệng, đã bị mẹ mình quơ một cái đã cầm được cổ tay ——
Biểu cảm của mẹ vô cùng nghiêm túc: “A Mộ con đến đây với mẹ, mẹ có chuyện rất quan trọng phải nói cho con.”
Tiếng vừa dứt, kéo con trai đi đến cửa nhà.
Trong phòng Lục Mộ Trầm, an an tĩnh tĩnh.
Mẹ ngồi ở trên giường, Lục Mộ Trầm ngồi trên ghế của bàn học.
Lục Mộ Trầm rất ít thấy mẹ mình có biểu cảm ngưng trọng như vậy, lo lắng hỏi: “Mẹ, người rốt cuộc muốn nói gì với con?”
Mẹ Lục cũng không vòng vo với anh, đi thẳng vào vấn đề liền hỏi: “Gia cảnh của Nhiễm Nhiễm, con biết không?”
Lục Mộ Trầm ngẩn ra, ngay sau đó lắc đầu: “Không hỏi qua, làm sao vậy, mẹ?”
Mẹ Lục nhấp nhấp môi, thần sắc càng thêm ngưng trọng, mang theo vài phần thương xót, bà giữ chặt tay Lục Mộ Trầm, nhìn anh, từng câu từng chữ mà thấp giọng nói: “A Mộ, những việc chút nữa mẹ nói, con nhất định phải nghe thật kĩ——”
_________________________________________
Mẹ Lục đi rồi, Lục Mộ Trầm ngồi trên ghế, chậm chạp không động một chút.
Trong đầu tất cả đều là lời mẹ Lục vừa nói.
Bố bị tai nạn giao thông phải cắt chân, mẹ không cần cô, còn bé liền bắt đầu ở làm thêm kiếm tiền ở bên ngoài, muốn học tập muốn chăm sóc bố còn muốn nuôi gia đình…
Lục Mộ Trầm bỗng nhiên nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Tống Nhiễm, cô cười vui vẻ, cười đẹp đẽ sáng lạn như vậy. Lúc ấy anh liền nghĩ, cô gái này nhất định có gia đình rất hạnh phúc, nụ cười như vậy, đại khái chỉ có những cô gái sống thật vô ưu vô lự mới có.
Nhưng tất cả những lời mẹ nói với anh, đã lật đổ nhận thức lâu dài từ trước đến nay.
Vừa nhớ tới Tống Nhiễm thế nhưng từ bé phải sống trong hoàn cảnh gia đình như vậy, từ bé phải đi khắp nơi làm thêm… Anh tưởng tượng thấy cảnh tượng đó, bỗng nhiên trái tim không chịu khống chế, đau đến thắt lại.
Đôi mắt ê ẩm trướng khó chịu, anh ngẩng đầu lên, tay phải để trên mặt, che hai mắt lại.
Bỗng nhiên anh rất tự trách. Lâu như vậy, sao anh không phát hiện, sao anh lại không phát hiện ra chứ…
Nếu anh sớm một chút phát hiện hoàn cảnh Tống Nhiễm, căn bản là sẽ không để cô một người chống đỡ tất cả.
Trái tim đau đến nỗi phảng phất rất nhanh sẽ nổ tung, anh che hai mắt lại trầm mặc một lát.
Rất lâu sau, thời điểm tay phải buông xuống, vành mắt đỏ ửng.
Anh cầm lấy điện thoại, ngón tay run nhè nhẹ, tìm số của Tống Nhiễm.
Điện thoại rất nhanh chuyển được, giọng nói vui vẻ của Tống Nhiễm từ đầu bên kia đầu truyền đến: “Lục ca ca, nhanh như vậy liền nhớ em sao?”
Cô cười hì hì, cách màn hình phảng phất đều có thể khuôn mặt tươi cười kia của cô.
Lúc trước anh vừa thấy Tống Nhiễm cười, chỉ biết cảm thấy ấm áp. Nhưng mà giờ phút này, lại đau lòng hoàn toàn nói không nên lời.
Đôi mắt lại muốn trướng lên, anh cầm điện thoại từ phòng ngủ đi ra, đi đến ban công.
Gió đêm thổi, đôi mắt thoải mái hơn một chút.
Lưng anh dựa vào lan can trên ban công, ngửa đầu, tiếng nói thấp thấp, mơ hồ mang theo một tia nghẹn ngào không dễ phát hiện, anh gật đầu, nhẹ giọng nói: “Ừ, nhớ em.”
Đầu bên kia điện thoại, Tống Nhiễm cười càng vui vẻ, nói: “Em cũng nhớ anh nha.”
Lục Mộ Trầm chỉ cảm thấy cổ họng giống như bị cây đuốc đốt cháy, anh liếm môi dưới, hầu kết nóng bỏng, mở miệng, tiếng nói khàn đến lợi hại: “Tống Nhiễm ——”
“Hả?”
“Anh yêu em.”
_________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Tới tới, đợi lâu đại gia, cho các ngươi ái pi pi pi nha ~~(*^__^*)
Canh hai ở trước tiên tại hạ ngọ hai điểm ha, liền muốn hỏi các ngươi cảm động không cảm động!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Edit đến câu “Ừ nhớ em” mà quắn quéo luôn, các bạn nhớ cho tớ sao để ủng hộ nhé!!!!
GÓC TÌM TRUYỆN

Truyện 2: Cho hỏi truyện nữ chính kiếp trước từng là vợ của nam chính vì yêu nam chính nên đã dùng thủ đoạn mới được làm vợ nam chính nhưng nam chính lúc đó chưa có tình cảm với nữ chính mà yêu một người khác cuối cùng cô chịu li hôn trả lại tự do cho nam chính sau đó cô tự hứa với lòng nếu làm lại cuộc đời sẽ hưởng thụ nó và tránh xa nam chính ra rồi cô được trùng sinh về lại năm đang học cấp 3 lúc cô và nam chính chưa quen nhau sau đó cô tận lực tránh xa nam chính gặp nam chính là tránh như tránh tà làm nam chính thấy nghi hoặc rồi từ từ tìm hiểu sau trong một lần say rượu cô từng tiết lộ cô vs anh từng là vợ chồng ở kiếp trước sau này nam chính từng bước thích cô còn lưu tên cô trong danh bạ điện thoại là MW ( my wife) nam chính có 1 cô e gái rất thần tượng cô kiếp trước vì nữ chính từng dùng thủ đoạn để được làm vợ nam chính nên cô em gái này đã rất thất vọng và trở nên căm ghét nữ chính ai biết thì cho mình xin tên truyện nha mình mới đọc tới đó thì điện mình bị mất nên mất hết list truyện mình cám ơn trước nha… Thể loại: ngôn tình, trọng sinh, gương vỡ lại lành, HE.