“Nhiều khả năng là vậy”.
Diệp Thành nghe những lời bàn tán này thì không để tâm, nắm tay bên trong tay áo nắm chặt lại, sát khí không thể kiềm chế khiến cơ thể hắn không ngừng run lên.
“Triệu Long đến rồi”, sau tiếng hô của ai đó, hắn chợt ngẩng đầu nhìn về phía đám người.
Phía đó, mười mấy tên đệ tử mặc đạo bào hoa lệ của Địa Dương Tông vây quanh Triệu Long cùng đi tới, tên nào tên nấy dương dương tự đắc, khí thế cao ngạo ngút trời, còn các đệ tử có mặt ở chiến đài thấy vậy thì không ai dám chọc vào bọn họ, lần lượt tản ra để nhường đường.
“Triệu Long sư huynh”.
“Xin chào Triệu Long sư huynh”.
Tất cả các đệ tử ở hai bên đường đều chắp tay cúi người, cung kính chào Triệu Long.
Ừm!
Triệu Long ra vẻ đàn anh dẫn đầu, chắp tay ra sau, không buồn nhìn sang hai bên, vẻ mặt hết sức thản nhiên, người không biết còn tưởng rằng hắn là vị tiền bối nào đó tu vi cao siêu lắm.
Dưới con mắt chứng kiến của hàng chục nghìn người, Triệu Long cũng tới bên dưới Phong Vân Đài, hắn liếc nhìn Diệp Thành bằng con mắt khó chịu, lên giọng mỉa mai: “Diệp Thành, ta không tìm ngươi, ngươi lại tới tìm ta, ngươi chán sống rồi phải không?”
“Lên đài”, mặc cho Triệu Long buông lời mỉa mai, Diệp Thành chỉ lên tiếng nói đúng hai từ.
“Ngươi là cái thá gì mà cũng dám nói vậy với Triệu sư huynh?”, không đợi Triệu Long lên tiếng, một đệ tử của Địa Dương Tông tới đây hỗ trợ cho Triệu Long cũng nói theo: “Chỉ dựa vào ngươi mà cũng đòi ra tay với Triệu sư huynh à?”
Nói rồi, tên đệ tử kia toan xông lên chiến đài nhưng lại bị Triệu Long ngăn lại.
“Diệp sư đệ đã khiêu chiến ta thì tiếp đệ ấy vài chiêu cũng không hề gì. Địa Dương Phong chúng ta trước nay công minh, cũng không thể huỷ hoại quy tắc của Phong Vân Đài được, phải không?”
Dứt lời, Triệu Long phất tay áo, mũi chân đạp vào mặt đất, phóng vút lên như ngọn gió rồi đáp trên chiến đài. Thân pháp tự nhiên thong dong nhẹ nhàng khiến những đệ tử nữ bên dưới chiến đài không khỏi xuýt xoa.