Tô Thủy Nguyệt rất biết bắt đúng trọng tâm, lời vừa nói ra liền làm cho Thượng Thiên Thiếu Khanh phải cau mày, hắn nhìn vào trong gương liền thấy người phía sau giống như đang bốc hỏa.
– Đồng hành của ngươi người nào cũng rất được, chỉ có một tên Bách Phệ Thôn gì kia rất không biết điều?
– Hắn làm sao?
– Thượng Thiên tiên cảnh của ta được bày một kết giới, bất kể là ai nếu không phải là đệ tử ở đây thì khi bước vào sẽ mất hết linh lực. Vậy mà cái tên đó không biết bằng cách gì mà có lại được linh lực, phá tan nhà giam của ta, còn đem hỏa diễm đốt trụi một phần của tiên cảnh.
– ……
Nam chính đại nhân, ngươi có nhất định là phải làm đến vậy không, đây là cách để ngươi lọt vào mắt xanh của “nữ nhân” này sao, nếu mà vì vậy mà Thượng Thiên Thiếu Khanh yêu Bách Phệ Thôn thì khẩu vị cũng quá mặn rồi đi.
– Vậy hắn đã ra khỏi đây rồi?
– Hừ, có dễ dàng vậy sao? Hắn năm lần bảy lượt đến đòi người, cứu thoát đám người còn lại cũng chưa chịu đi. Ta liền tặng hắn một chưởng, bồi thêm một kiếm.
……….Cái này, không có trong sách a! Thượng Thiên Thiếu Khanh ngươi có còn muốn lão công nữa không đây, ngươi chính là có tội sát phu đó nha!
– Hắn sẽ không sao chứ?
– Có phải ngươi coi thường ta không đánh chết nổi một tên Nguyên Anh sơ kỳ hay sao?
– C…chết rồi?
Nam chính chết rồi vậy lấy cái gì phát triển kịch tình đây? Mà, Bách Phệ Thôn từ lúc nào đã tấn chức cảnh giới Nguyên Anh rồi, tu luyện cũng quá nhanh! Không hổ là nam chính đại nhân, mỗi tội nam chính này rất thích tìm chết mà thôi!
– Ta làm sao biết được. Hắn đã được đám ngươi kia đưa đi, có sống nổi cũng chỉ còn nữa cái mạng.
Tô Thủy Nguyệt gật gật đầu, sau đấy liền tìm cách giải thoát chính mình.
– Thượng Thiên giáo chủ, ta có thể rời khỏi nơi đây được hay chưa, ngươi cứ ôm ta như vậy làm gì?
Thượng Thiên Thiếu Khanh tay vòng qua eo Tô Thủy Nguyệt càng ôm chặt hơn, cằm thì ở trên vai hắn cọ cọ.
– Không cho ngươi đi, ngươi đã ăn ta rồi, không cho ngươi đi.
Tô Thủy Nguyệt đau đầu không chịu nổi, giờ thì hắn đã hiểu tại sao Thượng Thiên Thiếu Khanh lại đứng đầu trong hậu cung của Bách Phệ Thôn. Loại “nữ nhân” vừa cường đại lại biết cách làm nũng dỗ dành thế này thì đừng nói là nam nhân bình thường, đến cả hòa thượng cũng sẽ mềm nhũn thân mình thôi! Tô Thủy Nguyệt lục lại trí nhớ, trong sách nói Thượng Thiên Thiếu Khanh này tuy là một thân đại ma đầu nhưng mà lại sợ nhất là Thanh Khê chân nhân, bởi vì Thanh Khê chân nhân là thúc phụ của y. Lúc trước Thanh Khê chân nhân cũng là họ Thượng Thiên, sau này bởi vì đến Cửu Dương phái bái sư học đạo nên đã theo họ của sư phụ y đổi thành Mộ Thanh Khê. Nhưng mà Mộ Thanh Khê đối với đứa cháu này cực kỳ nghiêm khắc giáo huấn, sau này ca ca của y mất rồi thì y đối với đứa cháu này càng thêm hà khắc hại cho Thượng Thiên Thiếu Khanh mỗi lần nghe đến tên của y đều sợ mất mật chạy còn không kịp.
– Nhưng mà sư phụ của ta, Thanh Khê chân nhân đã nói nếu sau mười lăm ngày ta không trở về thì nhất định sẽ đi tìm, rất nhanh cũng sẽ đến đây đón ta.