Giả Chiến biết sợ rồi.
Bắt nạt người tốt và sợ hãi cái ác chính là đặc điểm lớn nhất của đám người bọn họ.
Không cần đánh nhau nữa, Giả Chiến quỳ rụp xuống trước mặt Giang Nghĩa, thở hổn hển nói: “Ừm… đại ca, em cũng chúc anh năm mới vui vẻ.”
Khụ khụ…
Xấu hổ ghê.
Đã từng thấy người không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy ai không biết xấu hổ đến như vậy.
Vừa rồi còn đòi đánh đòi giết, vậy mà vừa nhìn thấy rất nhiều binh lính đi tới thì đã sợ tới mức lập tức quỳ xuống chúc mừng năm mới.
Giả Chiến có thể tồn tại được đến bây giờ cũng không có gì bất ngờ lắm, tâm lý biết co biết dãn này không phải ai cũng có được.
Đáng tiếc, Giang Nghĩa không có ý định bỏ qua cho anh ta.
Đinh Thu Huyền là vảy ngược của Giang Nghĩa, không ai được phép đụng vào.
Hơn nữa, Giang Nghĩa vừa cho anh ta một cơ hội rời đi, nhưng anh ta lại không nắm giữ.
Đôi khi cơ hội đã mất đi thì sẽ không thể quay trở lại được nữa.
Giang Nghĩa khẽ lắc đầu: “Mày, không còn đường sống nữa rồi.”
Nghe đến đây, sắc mặt Giả Chiến tái nhợt như tờ giấy trắng.
Đúng lúc này, một tên đàn em của Hồng Vụ Chiến Tuyến cưỡi xe máy lao về phía Giang Nghĩa, hét lớn: “Giả bộ con mẹ mày ấy? Tao sẽ tông chết mày, tao có chết cũng phải kéo mày theo cùng.”
Chiếc xe máy gầm rú và đâm thẳng tới phía sau Giang Nghĩa.
Đinh Thu Huyền sợ hãi tái mét mặt và hét lên.
Nhưng không ai trong số mười hai cung Hoàng Kim cũng như tất cả các binh lính tỏ ra lo lắng, thậm chí không một ai có ý định đến giúp đỡ.
Bởi vì họ đều biết rõ một điều – nếu dám động thủ với Chiến Thần Tu La thì thứ đợi họ cuối cùng chính là cái chết.
Giang Nghĩa không quay đầu lại nhìn mà chỉ duỗi một tay ra sau.
Bàn tay dày rộng nắm lấy bánh xe máy và ngăn cản chiếc xe máy đang lao tới một cách đột ngột!
Bánh xe máy bị Giang Nghĩa nắm chặt không thể chuyển động được.
Người ngồi trên xe máy đã chết lặng.
Đây là chuyện mà con người có thể làm được sao? Phải mạnh đến mức nào mới có thể ngăn được chiếc xe máy không cho nó chuyển động?
“Quái vật, quái vật!”