Khương Thanh nghe xong thì cười lạnh: “Gì đây? Ăn vụng bị phát hiện nên nghĩ lý do để đổi đen thay trắng à? Đúng là cặn bã, cả nhà họ Lý rặt một đám cặn bã!”
“Anh tôi không phải thế!”
“Rồi rồi, anh của anh là ngoại lệ.” Khương Thanh quay người nhìn tôi: “Vậy em còn định kết hôn với Lý Trọng Mạnh nữa không?”
Tôi nhìn chị ấy, dù rất bất đắc dĩ nhưng vẫn gật đầu.
Khối tài sản khổng lồ của Lý Trọng Mạnh rõ ràng là áp đảo hơn Hào Thiên nhiều. Lý Hào Kiệt đã giúp tôi bao nhiêu việc vậy rồi, nếu thế thì tôi hy sinh một chút để đổi lấy sự bình an cho công ty của anh ấy là đúng rồi.
“Em điên hả?” Khương Thanh kéo tôi đến trước mặt chị ấy: “Anh ta như thế rồi mà em vẫn định kết hôn sao?”
“Có chứ, sao lại không?” Tôi nói với chị ấy, đồng thời cũng tự thuyết phục bản thân mình.
“Chị không đồng ý!” Khương Thanh khoanh tay trước ngực: “Chị nói cho em biết, nếu em muốn kết hôn với anh ta thì chị sẽ nhốt em trong phòng, anh ta muốn cưới em thì phải bước qua xác chị đã!”
“Thôi đừng mà.” Ngô Tiến An nghe vậy thì lập tức nói: “Để tôi đứng trước cho, bước qua xác tôi đã, tôi không nỡ nhìn cô chết.”
Tôi thấy hai người họ như vậy thì yên tâm hơn nhiều. Khương Thanh và Ngô Tiến An nhìn thì như một đôi oan gia nhưng thật ra lại hợp nhau đến kỳ lạ. Sau này nếu ở bên nhau thì không chừng sẽ rất hạnh phúc.
Tôi cười: “Có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là kết hôn thôi mà. Huống hồ, Lý Trọng Mạnh vừa có tiền lại vừa đối xử tốt với em, tốt quá rồi còn gì.”
“Em lừa ai chứ không lừa được chị đâu.” Khương Thanh bất bình thay tôi.
Ngô Tiến An thấu hiểu hơn: “Thôi, chúng ta đừng quan tâm chuyện này nữa, đây cũng không phải chuyện đơn giản, người ngoài như chúng ta không xen vào được đâu.”
Bình thường hắn như một cậu ấm chỉ biết ăn chơi trác táng nhưng tôi biết, hắn suy nghĩ rất thấu đáo về chuyện này. Đúng là người ngoài không thể nào xen vào được.
“Không được, kết hôn là chuyện cả đời người, sao có thể…”
“Em sẽ suy nghĩ thật cẩn thận.” Tôi ngắt lời Khương Thanh, vòng tay ôm lấy chị ấy: “Chị yên tâm, em sẽ không để mình phải khổ đâu.”
“Em…”
“Thôi, em mệt quá rồi đây này, tối nay em ngủ ở chỗ chị được không?” Tôi lại ngắt lời chị ấy lần nữa.
Tôi biết Khương Thanh chỉ muốn tốt cho tôi, nhưng đây là lựa chọn của tôi.
Khương Thanh nhìn tôi, định nói gì đó song cuối cùng chỉ gật đầu: “Được, muốn ở đây bao lâu cũng được.”
Tôi vào phòng ngủ, Khương Thanh đặt vỏ chăn và ga trải giường sạch trong tủ cho tôi. Tôi trải giường rồi nằm lên.
Ngoài cửa, Khương Thanh và Ngô Tiến An đang cãi nhau gì đó, xem ra quan hệ của họ mấy năm nay cũng khá tốt.
Chắc vì không ở bên Lý Trọng Mạnh nên chẳng mấy mà tôi đã chìm vào giấc ngủ.
Đêm đó, tôi mơ về ngày Lý Hào Kiệt kết hôn, tôi đứng bên cửa sổ nhìn màn mưa bên ngoài. Lý Hào Kiệt đứng trong màn mưa ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy đau thương.
Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi, bầu trời bên ngoài rực nắng vàng. Gió tuyết đêm qua đã ngừng, tôi nhìn đồng hồ, đã mười giờ rồi. Lâu lắm rồi tôi không ngủ nướng thế này.
Điện thoại tôi có ba bốn cuộc gọi nhỡ từ Đào Nhi và tin nhắn của cô ấy, cô ấy lo tôi đã xảy ra chuyện gì. Tôi nhắn tin lại cho Đào Nhi, bảo cô ấy rằng hôm nay tôi muốn nghỉ ngơi một chút, nhắn xong tôi mới thay quần áo rồi ra ngoài.
Ngoài phòng khá bừa bộn, trên bàn ăn có một phần sandwich, bên cạnh có một tờ giấy ghi chú. Tôi đi tới cầm lên xem, là Khương Thanh viết “Bữa sáng tình yêu, nhớ phải ăn đấy”, đột nhiên tôi thấy lòng ấm áp quá.
Ăn sáng xong tôi bèn dọn dẹp nhà cửa cho Khương Thanh, thấy trong thùng rác có mấy cái bao cao su dùng rồi.
Vậy là đủ để tôi biết chuyện xảy ra tối qua rồi.
Chờ mọi thứ đã đâu vào đấy, tôi ngồi lên ghế sô pha, nghĩ đến chuyện Ngô Tiến An nói hôm qua bèn mặc áo khoác rồi xuống tầng, bắt taxi đến khu nghĩa trang phía đông.