Dĩ nhiên lời này chẳng qua chỉ để trong lòng, cũng không cần thiết nói ra tổn thương người.
Còn đang trò chuyện, bên ngoài chợt có người thông báo Tần Vi Vi tới.
Trong chốc lát, chỉ thấy Hồng Miên Lục Liễu đi theo Tần Vi Vi trong đình viện sải bước tới, Miêu Nghị dặn Thiên nhi Tuyết nhi bồi tiếp Văn Phương, còn mình ra cửa chắp tay nghênh đón:
– Tần sơn chủ đại giá quang lâm, hoan nghênh trở lại chốn cũ.
Lúc này còn có tâm trạng đùa giỡn, Tần Vi Vi lườm hắn một cái, căn dặn Hồng Miên Lục Liễu đi trò chuyện với Thiên nhi Tuyết nhi, còn mình đi thẳng tới lầu các quen thuộc, đồng thời kêu gọi Miêu Nghị:
– Lên đây nói chuyện.
Đi tới lầu các, thấy bố trí bên trong không thay đổi gì, Tần Vi Vi đi thẳng tới sau trường án ngồi uống, cũng là vị trí của nàng trước kia.
Miêu Nghị đi theo sau nàng cười khổ nói:
– Vi Vi, dường như vị trí đó hiện tại là của ta, nàng ngồi đó làm ta có cảm giác trở về ngày trước, lúc còn là động chủ Đông Lai động tới bái kiến nàng…
Tần Vi Vi không đùa giỡn với hắn, cau mày hỏi:
– Ngươi đã sớm biết mình phải đi Tinh Tú Hải ư?
Quả nhiên cũng là vì chuyện này mà tới… Miêu Nghị đáp:
– Phải!
Tần Vi Vi cắn răng thử dò xét:
– Có phải là vì lần trước cầu hôn, cho nên phủ chủ có ý làm khó ngươi chăng?
Miêu Nghị ngẩn ra, chợt lắc đầu nói:
– Chuyện này thật sự không có liên quan gì với phủ chủ, là điện chủ bổ nhiệm.
Tần Vi Vi không tin:
– Vì sao điện chủ lại chỉ đích danh ngươi đi Tinh Tú Hải?
– Chuyện này ta cũng kỳ quái, ta nghi ngờ là bị huynh đệ kết nghĩa của ta bán đứng. Có nội tình? Tần Vi Vi ngạc nhiên nói:
– Huynh đệ kết nghĩa của ngươi ư, là ai vậy?
Miêu Nghị cũng không tiện nói chuyện mình bức bách người ta kết bái, chỉ than thở:
– Chuyện này một lời khó mà nói hết, tóm lại là lúc trước ta theo phủ chủ đi Trấn Ất điện, trong lúc vô tình xông vào vườn mai điện chủ, động vào mai mà điện chủ hết sức yêu thích. Đoán chừng là bởi vì chuyện này nên chọc giận điện chủ, trừ chuyện này ta thật sự không nghĩ ra còn có chỗ nào trêu chọc tới điện chủ.
Miêu Nghị lắc đầu cười khổ, đến lúc này cũng không có gì giấu giếm.
Tần Vi Vi thình lình đứng lên, nhìn chằm chằm Miêu Nghị ra vẻ hận hắn bất trị, đau lòng ôm đầu nói:
– Miêu Nghị, ngươi bảo ta nên nói gì đây, ở vườn mai điện chủ ngươi cũng dám đi loạn như vậy…
– Ta nào biết đường đường điện chủ lòng dạ nhỏ mọn như vậy, huống chi đây chỉ là suy đoán của ta, vẫn không thể chắc chắn.
Hai người đang trò chuyện, Thiên nhi đột nhiên tới thông báo:
– Đại nhân, bên ngoài có người muốn gặp ngài, nói là Đại ca ngài phái tới.
Ta lấy đâu ra Đại ca??? Miêu Nghị ngạc nhiên, chẳng lẽ là mới vừa nhắc Tiếu Ất Chủ, y lại tới đây thật?! Hắn sợ hiểu lầm giống như Văn Phương lần trước, bèn hỏi:
– Đại ca nào?
– Thủ vệ sơn môn nói các nàng không chịu nói, đây là hai nữ tử, tự xưng Hồng Tụ và Hồng Phất, nói là báo với Đại nhân chắc chắn sẽ biết.
Hồng Tụ, Hồng Phất…? Miêu Nghị tỏ ra kinh ngạc.
Cái tên đặc thù như vậy tự nhiên sẽ không dễ dàng quên, đây không phải là tên thị nữ Yến Bắc Hồng sao, rốt cục hắn đã biết vị Đại ca của mình là ai.
Hắn và Yến Bắc Hồng có tình hữu nghị với nhau lúc cả hai còn hàn vi nghèo khổ, lại có ân cứu mạng lẫn nhau, có thể nói là mạc nghịch chi giao, nếu xét ra ở giới tu hành, Yến Bắc Hồng xứng đáng là Đại ca của Miêu Nghị.
Chuyện khiến cho hắn ngạc nhiên là hai nơi cách xa nhau như vậy, vì sao Yến Bắc Hồng lại cho hai thị nữ tới đây, chẳng lẽ là Yến Bắc Hồng cũng tới?