“Chờ thêm một chút, Yến Phi danh tiếng, đáng để cho chúng ta chờ thêm một chút.”
Một lúc sau, có một gã gia đinh chạy nhanh tới, đi tới trước Vệ Minh, báo:
“Minh gia, đằng trước có 3 người đang đi rất nhanh đến Vệ thị trang viên ta. Một người trong đó cầm kiếm, dáng người rất giống Yến đại hiệp; hai người khác, một người trông như một vị thư sinh đọc sách, kẻ còn lại mặc áo tay ngắn, chắc là tùy tùng.”
“Tốt, chúng ta chuẩn bị một chút, tất cả mọi người nâng cao tinh thần nào!”
Gia bộc của Vệ thị ở hai bên đường nhao nhao xốc dậy tinh thần.
Cũng không lâu lắm, đoàn người Yến Phi xuất hiện. Ánh mắt của Vệ Minh sáng lên, vừa nhìn liền nhận ra đó chính là Yến Phi, nhất là khí thế vẫn còn y nguyên như ký ức ngày nào.
Vệ Minh mang theo mọi người đi ra trước nghênh đón.
“Yến đại hiệp quang lâm Vệ thị hàn xá ta, thật là khiến Vệ thị Lộc Bình Thành vinh hạnh a, ha ha ha ha ha…”
Vệ Minh vừa nói chuyện vừa chắp tay, nụ cười trên mặt vừa xán lạn lại nhiệt tình.
Yến Phi cũng không dám thờ ơ, ôm kiếm cao giọng đáp lễ, cũng giới thiệu những người ở bên cạnh.
“Đa tạ các hạ đón tiếp. Vị này là Kế tiên sinh, trưởng bối của Yến mỗ; còn vị này là Ngưu huynh, xem như là đại ca của Yến mỗ.”
Vệ Minh đi đến trước mặt, nghe Yến Phi giới thiệu xong, vội vàng hành lễ với Kế Duyên và Ngưu Bá Thiên.
“Chào Kế tiên sinh, chào Ngưu huynh đài, tại hạ Vệ Minh!”
Vệ Minh vốn đang mong Yến Phi có thể nhận ra y, nhưng từ trong lời nói vừa rồi, y cảm thấy Yến Phi vốn không hề biết mình. Vì thế cho nên, lúc này Vệ Minh vội vàng báo ra tên tuổi, đỡ cho song phương phải xấu hổ.
Kế Duyên và Ngưu Bá Thiên cũng lần lượt hành lễ thăm hỏi. Sau đó, Vệ Minh vô cùng nhiệt tình dẫn nhóm ba người Yến Phi, Kế Duyên đi tới Vệ thị trang viên.
Trang viên này có diện tích rất rộng, nhiều mảnh ruộng tốt, cầu nhỏ kênh nước, có địa phương cây xanh rợp bóng mát, có chòi nghỉ mát ven đường. Dọc đường đi còn có thể nhìn thấy ở vài nơi xa xa tọa lạc vài căn nhà có người sinh sống, chắc là một ít chi phụ của Vệ thị, thậm chí là gia quyến của gia bộc trong phủ sinh sống.
Cộng thêm ngày hôm nay trời trong nắng ấm, đi ở giữa nơi này, rất có cảm giác đi vào thế ngoại đào nguyên.
“Yến đại hiệp, Kế tiên sinh, còn có Ngưu huynh đài, phong cảnh tại trang viên Vệ thị không tệ chứ?”
Yến Phi và Ngưu Bá Thiên đều không nói chuyện, nhưng Kế Duyên lại vừa tán thưởng vừa cảm thán.
“Quả thực phong cảnh đẹp tuyệt trần, lại thêm cảm giác đào nguyên nhạc thổ, đáng tiếc người không thuộc Vệ thị không hưởng thụ được phần an bình này.”
Vệ Minh nhìn kỹ Kế Duyên rồi nói:
“Tiên sinh khen trật rồi. Bất quá như tiên sinh nói, bây giờ thế đạo không yên, chúng ta cũng chỉ có thể đảm bảo được bản thân yên ổn. Vệ thị gia đại nghiệp đại, không có thực lực mạnh mẽ, cho dù muốn hành hiệp trượng nghĩa cũng phải suy đi nghĩ lại.”
Kế Duyên gật đầu biểu thị tán đồng.
“Có lý.”
Đoàn người rất nhanh đi tới vị trí chánh đường trang viên. Vệ Minh bèn nói với tôi tớ bên người mấy câu, sau đó bước nhanh dẫn đầu, đi vào nội đường hạ giọng báo cáo với trưởng bối trong nhà. Tiếp theo, y dẫn đám người Kế Duyên đến chánh đường, người bên trong cũng đã ra tận cửa nghênh đón.
Người thuộc Vệ gia vừa nói chuyện là Vệ Hiên, phụ thân của Vệ Minh. Ông là một lão giả hơn sáu mươi tuổi, nhưng bởi vì luyện võ qua nên thân thể vẫn cường tráng. Sau một hồi hàn huyên, cuộc chuyện trò mới chuyển đến mục đích chính lần này Yến Phi tới.
Bên trong chánh đường của trang viên, khách và chủ ngồi uống trà, Vệ Hiên khách khí nói.
“Yến đại hiệp, ta đã kêu Minh nhi đi lấy Vô Tự Thiên Thư của Vệ gia ta, rất nhanh có thể đưa cho ba vị xem. Nghe nói Yến đại hiệp mấy năm này luôn ma luyện kiếm phong ở phía nam, cũng khiêu chiến không ít cao thủ thành danh?”
“Quả thực như vậy, bất quá Yến mỗ trước đây vô cùng tự phụ, về sau mới tự xét bản thân, cố gắng khai sáng cảnh giới mới trong võ đạo.”
Nghe được lời này của Yến Phi, Vệ Hiên thân thiết hỏi một câu.
“Vậy Yến đại hiệp đã bị cao thủ võ lâm nào đánh bại?”
“Chưa từng bại một lần.”
Vệ Hiên cười cười, xem ra là Yến Phi khách khí. Đúng lúc này, Vệ Minh cũng bưng tới một chiếc hộp gỗ màu đỏ. Lão cũng nhanh chóng đứng lên.
“Đến rồi, ba vị mời xem. Đây chính là Vô Tự Thiên Thư tương truyền đời đời của Vệ gia ta.”
Vệ Hiên tự mình mở ra hộp gỗ đặt trên bàn uống trà, lộ ra một quyển sách, trên mặt bìa ngay cả chữ đều không có.
“Kế tiên sinh mời!”
Yến Phi vội vàng mời Kế Duyên qua xem. Ngưu Bá Thiên thì rụt cổ, cũng giống như Yến Phi, nhường đường cho Kế Duyên. Việc này khiến người nhà họ Vệ lại một lần nữa phải đánh giá lại Kế Duyên.
Kế Duyên đi tới trước hộp, ánh mắt quét về phía trong hộp. Trên sách hiện lên vài chữ lớn khá ngoáy, cầm sách lên lật xem vài tờ, trong sách cũng là những câu chữ ngoáy do một người viết.
Ánh mắt của một người đọc sách đương nhiên khác với kẻ thuận tay lật sách. Lúc này, Kế Duyên lật từng trang, thỉnh thoảng sẽ nhìn từ trên dưới, cực kỳ giống đang nhìn chữ trên giấy.
“Kế tiên sinh, trong sách này có chữ sao?”
Yến Phi hỏi như thế một câu, Kế Duyên nhìn y, rồi lại nhìn người nhà họ Vệ. Sách này dẫu sao cũng là vật của Vệ gia, hắn cũng không tiện nói lung tung, liền thành thật trả lời.
“Quả thật có chữ, sách này tên là , là một bản truyện ký cá nhân.”
“Vân Trung Du Mộng!” “Vân Trung Du Mộng?”
Phản ứng của người nhà họ Vệ cùng Yến Phi cùng với Ngưu Bá Thiên đều không giống nhau; người trước thì nhìn Yến Phi, rồi lại nhìn Kế Duyên, biểu tình hết sức cổ quái.
Bao nhiêu năm rồi, chưa từng có người nào thấy qua chữ trong sách, ngay cả người nhà họ Vệ bọn họ cũng không quá quan tâm. Hiện tại, đột nhiên có người nói có thể nhìn thấy chữ, còn báo ra tên sách, thế nên mấp mé có cảm giác không tin tưởng cho lắm.