Cho nên, lúc họ tới Thủy Thành, trong lòng vẫn có chút âu lo, không biết rốt cuộc mình chọn vậy có đúng hay không, mãi tới khi đi tới tòa thành mỹ lệ được nước bao xung quanh.
Những lo âu trong lòng lập tức bị cảm giác ngạc nhiên mừng rỡ thay thế, mọi người nghĩ sống ở đây đúng là một lựa chọn rất tuyệt vời, mà những người chọn Phúc Thành, tương lai nhất định sẽ hối hận vì đã không chọn tới đây.
Trong lúc đoàn xe của họ từ từ lái qua cây cầu lớn, đột nhiên phía đối diện sông có nước cuộn lên.
Có người trông thấy cảnh này thì hoảng hốt la to: “Mọi người, mau nhìn xem, bên kia sông hình như có cái gì.”
Mọi người ngồi trong xe tải lớn đều ngó ra ngoài, chỉ thấy đột nhiên bọt nước sông bắn lên cao cả mét, một con hải ngư khổng lồ từ trong nước nhảy lên, mới nhảy một cái đã cao hơn hai mươi mét, sau đó, ầm một tiếng, lại rơi xuống nước, khiến bọt nước bắn lên thật cao.
“Ôi, ôi.. quái ngư gì kia.”
Mọi người thấy trong biển rộng nhiều cá, mặt hơi biến sắc, vừa sợ vừa hãi, rất lo nó sẽ nhảy tới, rồi nuốt chửng bọn họ.
Binh lính ngồi đầu xe thấy phía sau có tiếng la, lập tức mở cánh thùng nối liền, trấn an mọi người: “Mọi người đừng hoảng sợ, mọi người đừng hoảng sợ.”
Mọi người trong xe cố kìm nén nỗi sợ mà nhìn về phía binh lính.
Cậu lính vội giải thích: “Thiếu tướng của bọn tôi nói, dưới đó toàn cá biến dị, vô cùng hung dữ, răng sắc đến mức ngay cả kim cương cũng có thể cắn nát, đồng thời không ngừng ăn thực vật, sau đó nhanh chóng thải ra khỏi cơ thể. Nhưng cũng bởi vì chúng là cá, cho nên sẽ không lên mặt đất ăn thịt con người, chỉ cần mọi người không ở dưới sông thì sẽ an toàn, đồng thời, chúng còn có thể bảo vệ chúng ta.”
Những lời này đều là Chiến Bắc Thiên muốn giao phó nói ra, chỉ có tới đây rồi, mọi người mới có thể hiểu tại sao Thủy Thành lại là nơi ở tốt.
Mọi người nghe thấy cá biến dị sẽ không lên bờ cắn người, liền thở phào, vội vàng hỏi: “Chúng nó có thể bảo vệ chúng ta sao?”
“Sau này, Thủy Thành sẽ dùng cầu treo để làm đường đi, chỉ khi ra vào thủy thành mới hạ cầu treo xuống, cho nên, nếu không có cầu, tang thi sẽ không đi được, dù chúng có biết bơi, cũng bị cá biến dị dưới sông nuốt chửng, cho nên, so với mười bức tường thành vừa cao vừa dày ở thành B thì cá có ích hơn nhiều, sau khi giao tang thi cho cá biến dị giải quyết, chúng ta có thể tiết kiệm một đống pháo đạn.”
Mọi người vừa nghe vậy, đôi mắt liền sáng lên.
Đúng là so với tường thành B thì hữu ích hơn nhiều, cá biến dị cũng tương đương như có dị năng giả bảo vệ, hơn nữa, còn tiết kiệm được một khoản.
Có người lại hỏi: “Nhỡ gặp nhiều tang thi như khi ở thành B, liệu cá có thể ăn nhanh như thế không?”
“Mọi người nghĩ cá ít hơn người chúng ta sao? Mọi người xem con sông này không bằng biển lớn, nhưng bên trong nhiều cá nhỏ, tốc độ ăn rất nhanh, tốc độ ăn mỗi giây mười người, nếu không, sao có thể gọi là cá biến dị chứ? Cá biến dị là cá có dị năng, chắc chắn đây sẽ là một cách để đối phó với tang thi.”
Mọi người liền hưng phấn.
“Phúc Thành cũng như thế này phải không?”
Đột nhiên hỏi tới Phúc Thành, mọi người yên lặng lại.
Binh lính nhạt giọng nói: “Phúc Thành chỉ là một tòa thành trống không, xung quang chỉ có hoa cỏ cây cối và động thực vật biến dị.”
Mọi người vừa nghe vậy, trong lòng liền thổn thức.
Cũng may mà họ chọn Thủy Thành, nếu không ở Phúc Thành sẽ chẳng dễ chịu chút nào, không chỉ có thể bị tang thi đột kích bất cứ lúc nào, thi thoảng còn phải đối phó với động thực vật biến dị.
Sau khi qua cầu xong, đoàn xe từ từ đi vào Thủy Thành.
Cả thành tiêu điều, chứ không gọn gàng đẹp đẽ như vẻ bề ngoài.
Con đường đầy ắp lá rụng và bụi bẩn, nhà cửa cũng bám đầy bụi, những góc tường cũng bị rêu xanh leo bám, không thì trên mặt đất cũng có thi thể đã thối rữa, thể như đã hai, ba năm rồi không có người ở đây.
Mọi người nhìn nơi này, không còn hưng phấn như trước nữa.
Có người nói: “Xem ra phải mất một thời gian để quét dọn, nơi này mới có nhân khí, để Thủy Thành từ từ quay trở lại dáng vẻ vốn có.”
Mọi người gật đầu.
Xe lái tới trung tâm thành phố mới dừng lại.
Mộ Duyệt Thành vừa xuống xe, liền trông thấy cha mình và Chiến Quốc Hùng đang đứng ở không xa mỉm cười nhìn, lúc này trái tim mới bình yên quay trở về vị trí cũ.
“Bố.”
Mộ Duyệt Thành và Mộ Duyệt Tri rảo bước tới.
Mộ Khiếu Hổ quan tâm hỏi: “Mọi người có khỏe không, có ai bị thương không?”
“Tất cả mọi người đều ổn cả.”
Mộ Khiếu Hổ yên tâm gật đầu.
Chiến Quốc Hùng ở bên cạnh không thấy người nhà mình đâu, nhìn sang chiếc xe bên kia một chút, thấy các con mình vừa xuống xe đã vội đi sắp xếp công việc, lúc này mới thoáng yên tâm.