Lần này, cô muốn đợi Cố Gia Huy ra, cho mình một lời trả lời hợp lý, để tránh cho anh lại nói cô vu oan anh!
Hiện tại cũng không phải là cô vu oan người khác, là Yên chính miệng nói ra, họ là thanh mai trúc mã!
Khương Tuấn nhìn hai người phụ nữ hết sức căng thẳng, nghĩ muốn khuyên giải. “Cô Vy, cô đừng trêu chọc với cô Tâm nữa …”
“Tôi nói đùa chỗ nào? Chẳng lẽ tôi không phải là thanh mai trúc mã của anhGia Huy sao? Hai chúng tôi từ lúc còn mặc quần đũng đã quen biết rồi. Lúc nhỏ anh ấy không thích cười, bộ dáng xụ mặt của anh ấy cậu cũng chưa từng thấy, còn tôi có thể thấy rất rõ ràng”
“Tôi là con dâu nuôi từ nhỏ của anh ấy, chúng tôi thật ra là muốn bên nhau. Nếu như không phải cậu ngoài ý muốn xuất hiện, thì tôi nghĩ chúng tôi đã sớm kết hôn rồi!
Hứa Minh Tâm nghe được lời nói này, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vô cùng, giống như lập tức bị rút hết máu.
Họ từ nhỏ đã quen biết…
Cô ấy con dâu nuôi từ nhỏ của anh…
Anh và cô ấy xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhưng cái gì cô cũng không biết,Gia Huy cũng không nói tới một chữ.
“Tôi không quen biết cô,Gia Huy không có nhắc đến. Người và chuyện mà anh ấy không nhắc đến, tôi cũng không cần để trong lòng.”
Cô nắm chặt nắm đấm, quật cường nói.
Có chút nghe vậy, không khỏi nhíu mày.
Đúng là một cô gái bướng bỉnh, cô ấy thật sự càng ngày càng hiếu kỳ, anhGia Huy rốt cuộc thích cô ở điểm nào!
Cô ấy tiếp tục nói: “A? Vậy sao? Vậy tôi với anh ấy từng cùng nhau học từ thi từ ca phú cho tới nhân sinh triết học, các người từng có sao?”
“Tôi …”
“Tôi và anh ấy lúc nhỏ có đính hôn, cô có không?”