– Tiểu tặc, ngươi muốn tạo phản phải không?
Miêu Nghị xòe tay ra, quát lớn:
– Nếu ngươi có thể lấy ra pháp chỉ của điện chủ, Miêu mỗ lập tức bó tay chịu trói, nếu như không có, Trấn Hải sơn ta cũng không phải địa phương để con chó tùy tiện tới làm càn!
Trầm Phong Hoa lấy đâu ra pháp chỉ, quay đầu lại nhìn về phía Dương Khánh đang lạnh lùng đứng nhìn, gằn giọng quát:
– Dương Khánh! Ngươi muốn tạo phản sao?
Rầm! Trường án trước mặt Dương Khánh cũng bị y tung cước đá bay, lạnh lùng nhìn chằm chằm Miêu Nghị hỏi:
– Miêu Nghị, ngươi muốn làm gì?
Y đi tới địa bàn thủ hạ của mình, trong lúc thủ hạ đang thiết yến khoản đãi đột nhiên có binh mã xông vào đại điện. Nếu có ý đồ gì bất chính, y sẽ lâm vào nguy hiểm.
Miêu Nghị ôm quyền đáp lại:
– Bẩm phủ chủ, lão tặc họ Trầm này hết sức ghê tởm, lại dám lấy chuyện đóng thuyền uy hiếp thuộc hạ, nói nếu như không tặng y một trăm viên Nguyện Lực Châu, sau khi trở về Trấn Ất điện sẽ nói chúng ta đóng thuyền có vấn đề. Trấn Hải sơn sơn cùng thủy tận, thuộc hạ phải nuôi nhiều người như vậy, lấy đâu ra một trăm viên Nguyện Lực Châu đưa y. Nếu trước sau gì cũng chết, Trầm Phong Hoa lại cưỡng ép như vậy, thuộc hạ cũng chỉ là bị buộc bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể bắt cẩu tặc kia lại trước, sau đó sẽ tới Trấn Ất điện thỉnh tội!
Dương Khánh đã hiểu ra, không trách thái độ họ Trầm có vẻ cổ quái, nhận lễ của mình vẫn không chịu tỏ thái độ rõ ràng, còn đòi đến Trấn Hải sơn tới đi dạo một chút, rõ ràng là tới để bắt chẹt làm tiền.
Bất quá nói đi thì nói lại, cũng không phải là Miêu Nghị ngươi không có một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm. Chuyện lớn như vậy cũng không phải là lúc nào cũng gặp, người ta vất vả lắm mới có được cơ hội này, ngươi cứ cho y thì đã sao, cần gì gây phiền phức như vậy…
Y chợt nhớ lại những lời ‘trước sau gì cũng chết’ của Miêu Nghị vừa rồi, chợt bừng tỉnh ngộ. Đúng vậy, tên này sắp đi Tinh Tú Hải, Trầm Phong Hoa còn muốn bắt chẹt một kẻ sắp chết như hắn?!
Quét nhìn nhân mã Trấn Hải sơn bên trong phòng khách, Dương Khánh cũng lo lắng tên điên Miêu Nghị này cùi không sợ lở, cũng không dám ép Miêu Nghị quá mức.
Hơn nữa Trầm Phong Hoa chạy đến địa bàn một phương chư hầu của Dương Khánh bát thủ hạ của y, đây là chuyện gì?! Nếu để cho y bắt thủ hạ của mình như vậy, uy tín của vị phủ chủ là mình ở chỗ nào?!
Tự nhiên Trầm Phong Hoa sẽ không thừa nhận chuyện mình đòi hối lộ, tức giận nói:
– Tiểu tặc, chớ có ngậm máu phun người!
– Trầm Phong Hoa!
Dương Khánh lên tiếng cắt đứt:
– Có lời gì có thể nói chuyện đàng hoàng, còn muốn bắt người của ta…. Ngươi dựa vào cái gì? Nếu như có pháp chỉ điện chủ không ngại lấy ra!
Trầm Phong Hoa cắn răng, y không thể lấy đâu ra pháp chỉ của điện chủ, hung tợn gật đầu nói:
– Dương Khánh, ta cũng biết là ngươi giở trò quỷ ở sau lưng, núi không chuyển nước chuyển, sau này chúng ta sẽ tính sổ với nhau!
Dương Khánh không biết nói gì, xem ra chắc chắn mình phải gánh lấy nỗi oan này, có lẽ giải thích thế nào Trầm Phong Hoa cũng sẽ không tin tưởng chỉ là một sơn chủ như Miêu Nghị lại dám làm như vậy.
– Đi!
Trầm Phong Hoa dẫn hai tên thủ hạ phất tay áo rời đi, ai ngờ mấy cây trường thương giơ lên ngăn cản trước mặt y.
Miêu Nghị cũng không nói muốn thả bọn họ đi, tự nhiên bọn Điền Thanh Phong sẽ không dễ dàng tránh ra.
Trầm Phong Hoa thình lình quay đầu lại nhìn về phía Dương Khánh:
– Dương Khánh, chẳng lẽ ngươi còn muốn động thủ với ta ư?
– Thả bọn họ đi!
Dương Khánh lạnh lùng ra lệnh một tiếng.
Miêu Nghị lập tức phất phất tay, nhân mã ngăn cản nhanh chóng nhường đường.
Sắc mặt Trầm Phong Hoa âm trầm, nhẫn nhịn rời đi.
Nhìn bóng lưng Trầm Phong Hoa rời đi, nói thật Miêu Nghị không muốn thả y đi, muốn lấy đầu Trầm Phong Hoa tế bộ pháp bảo nhị phẩm mới của mình. Thế nhưng hắn cũng biết rằng nếu thật sự bắt giết sứ giả của Trấn Ất điện, vậy chính là tát vào mặt điện chủ, e rằng còn chưa đi Tinh Tú Hải hắn đã gặp tai kiếp khó thoát.
Bọn Điền Thanh Phong cũng nhanh chóng lui ra dưới ánh mắt ra hiệu của Miêu Nghị. Làm ra chuyện như vậy, bọn họ cũng sợ hết hồn hết vía, thế nhưng không có cách nào khác, nếu hôm nay bọn họ không tuân lệnh, ngày mai Miêu Nghị sẽ xử lý bọn họ.