Cô chạy nhanh nhất có thể đến tập đoạn J&C, nhưng lại bị người khác chặn lại.
Cô đã gọi thẳng cho Cố Gia Huy, nói rằng cô đang ở tập đoàn.
“Sao em lại ở đây? Cũng được, anh đúng lúc muốn giới thiệu với em một người.”
Hứa Minh Tâm nghe thấy hơi nhướng mày.
Còn muốn giới thiệu cho cô biết?
Giới thiệu cái búa!
Hứa Minh Tâm lấy điện thoại di động ra, nói: “Tổng giám đốc của các người đã nói rồi, tôi có thể vào được chưa?”
“Xin mời!”
Hứa Minh Tâm nhanh chóng lên than máy. “@ Khi cô lên đến tầng cao nhất, dễ giật mình nghe thấy một giọng nữ lạ.
“Trang trí nội thất này không được, sao lại âm u vô hồn như vậy, nhìn làm lạnh chết người taI”
“Khương Tuấn, phòng trà nước cũng sửa chữa luôn đi, sửa lớn một chút, lúc uống cà phê còn có đủ không gian để nghỉ ngơi.
“Phòng chờ này cũng không được, tất cả các ghế sofa đều thay thế bằng gỗ lim “Ái chà, tùy tiện nói thật vui vẻ!”
“Cô hai của tôi, cô thật sự biết bắt tôi làm trò cười đó, tôi đều đã nhớ kỹ.”
“Ngày mai em sẽ đổi ý, anh có nhớ cũng vô ích. Này, anhGia Huy cũng thật là, anh để em ở đây rồi tự mình đi làm việc. Một mình em quá nhàm chán!”
“Cô Tâm.”
“Cái gì vậy cô Tâm?”
Cô nhìn Khương Tuấn, không rõ anh ta bất thình lình nói cái gì. @ Nhìn thấy ánh mắt anh ta lướt qua cô, nhìn ra sau lưng cô, cô chợt hiểu ra, lặng lẽ quay lại.
Cô nhìn thấy một cô gái mười tám, mười chín, mặc áo len và quần jean, dưới chân đi một đôi giày trắng sạch sẽ.