“Để Khương Anh Tùng lại cho tôi, lần này cậu rời đi không được mang theo người của mình. Khương Anh Tùng lại thủ đô cũng sẽ khiến Cố Triệt nghĩ rằng cậu bất đắc dĩ phải đi cúng bái nên mới để Khương Anh Tùng ở lại đây chăm sóc Cố An Nhiên.”
“Được, hy vọng lần này ông sẽ không làm tôi phải thất vọng. Ngôn Minh Phúc, có một số chuyện chỉ có một cơ hội duy nhất.”
“Tôi biết rồi.”
Ngôn Minh Phúc cười cười, nhưng trong lòng ông ta lại âm thầm bổ sung một câu.
Mọi việc có lần thứ nhất không có lần thứ hai, có lần thứ hai không có lần thứ ba.
Ngôn Minh Phúc xoay người đi ra cửa, rất nhanh ông ta đã xuống tới lầu dưới, ngồi lại trên xe.
Thư ký ngồi đặng trước lái xe, nói: “Ông chủ, đã làm theo lời ông dặn dò rồi, tất cả mọi chuyện đã được chuẩn bị ổn thỏa.”
“Ừ, khi Cố Thành Trung rời đi thì dẫn người âm thầm bảo vệ bọn họ trong bóng tối, đợi tới khi mọi chuyện đã ngã ngũ thì lại xuất hiện.”
“Ông chủ, anh Trung rõ ràng đã cảnh cáo chúng ta, nếu chúng ta phái người đi theo thì không phải mọi chuyện đều sẽ bại lộ sao?”
“Tới lúc đó tất cả mọi chuyện đều đã kết thúc rồi, còn sợ gì nữa chứ. Tôi chỉ cần cậu đảm bảo một chuyện, Hứa Trúc Linh không thể chết, nếu như cô ấy xảy ra chuyện gì mà chết đi thì chúng ta sẽ thua cả bàn cờ.”
Ngôn Minh Phúc hơi hơi híp mắt, giọng nói có hơi lạnh lẽo.
Bất cứ con bạc nào đều sẽ bí quá hóa liều.
Ông ta cũng đang đánh cược.
Thư ký nghe thế liền biết tầm quan trọng của chuyện này nên vội vàng gật đầu liên hồi. “Thuộc hạ đã rõ, lần này thuộc hạ sẽ đích thân đi, đảm bảo tuyệt đối sẽ không xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.”
Ngôn Minh Phúc gật gật đầu, ông ấy quay đầu nhìn tòa cao ốc của tập đoàn J.C một cái, tòa cao ốc cao chót vót lộ ra sự im lặng chết chóc.
Ông ta thích cảm giác hô mưa gọi gió.
Nhất định trước khi người kia ngóc đầu trở lại ông ta sẽ xây dựng cho mình một bức tường thành kiên cố nhất, đủ để bảo vệ người phụ nữ mình yêu!
Buổi tối khi Hứa Trúc Linh quay về nhà, Cố Thành Trung nói với cô về chuyện cúng bái.
Ngày giỗ của mẹ anh cách tiết thanh minh không xa, anh dự định đợi đến cuối tuần cô được nghỉ thì sẽ đi về quê cúng bái.
“Về quê?”
“Ừm, hình như từ trước tới giờ anh chưa từng nói chuyện về mẹ anh với em.”
“Nếu như anh cảm thấy khó chịu thì không cần nhắc đến nữa.”
“Cũng chẳng có gì, từ lúc bọn anh còn rất nhỏ thì mẹ anh đã mất rồi, năm thứ hai sau khi anh được đưa ra nước ngoài thì bà ấy liền chết vì bệnh nặng. Bác sĩ nói, phần lớn nguyên nhân là vì hậm hực lâu ngày thành bệnh. Có thể thấy được những năm tháng bà ấy gả cho bố anh hoàn toàn không vui vẻ gì.”
“Vậy bà ấy… vì sao lại muốn gả cho bố anh?”
Mẹ của Cố Thành Trung năm ấy chẳng qua cũng chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng mà Cố Chí Thanh đã hơn bốn mươi tuổi rồi.
Khoảng cách tuổi tác lớn như vậy không ai có thể khắc phục được.
Nhìn mẹ của Cố Thành Trung cũng không giống như loại người vì quyền thế lợi lộc, nếu không thì cũng sẽ không hậm hực thành bệnh.
“Khi anh rời nhà thì đã năm tuổi rồi, khi ấy cũng đã bắt đầu nhớ chuyện. Anh có thể nhận ra được mẹ anh rất yêu bố anh, đối xử với Cố Triệt cũng giống như con ruột của mình, nhưng mà Cố Triệt lại hoàn toàn không thích mẹ anh, anh ta vẫn luôn coi mẹ anh như kẻ địch.
Khoảng thời gian đó ngôn luận bàn tán rất nhiều, đều là những lời nói không tốt về bà ấy, có người cố ý bịa đặt gây chuyện.”
“Là… Cố Triệt sao?”
“Anh cũng không biết, bây giờ an đã có năng lực rồi, nhưng muốn điều tra lại chuyện hơn hai mươi năm trước cũng rất khó khăn. Anh cũng không muốn ác ý phỏng đoán Cố Triệt như vậy, nếu không… anh sợ mình sẽ khống chế không được mà muốn lấy mạng anh ta.”
Âm thanh của Cố Thành Trung tràn đầy lạnh lẽo nói.
Không phải là anh chưa từng điều tra, nhưng mà những bài báo năm đó đều đã bị người khác cắt bỏ từ lâu, hai mươi năm sau đã là cảnh còn người mất, vì thế nên không thể nào kiểm chứng được.
Anh cũng đã từng hoài nghi Cố Triệt… nhưng chưa từng giận chó đánh mèo với anh ta.
Anh đã đồng ý với Cố Chí Thanh rằng mình sẽ không giết người, đây chính là điểm mấu chốt duy nhất của anh.
“Khi mẹ anh qua đời thì bọn anh cũng quay về nhưng đã bỏ lỡ mất thời gian, mẹ anh đã được chôn cất từ lâu.
Từ đó về sau, mỗi năm anh đều sẽ về cúng viếng bà, nhưng bây giờ đã thiếu mất một người. Thêm năm nay nữa thì đã là năm thứ năm anh đi cúng viếng mẹ một mình rồi.”
“Em không phải là người sao?”
Hứa Trúc Linh bĩu môi nói: “Không phải năm nay anh muốn dẫn em đi cùng sao?”
“Năm nay, lại là hai người.” Anh nhéo mũi cô nói.
cùng cháu nhé.”
‘Phựt.”
Ôn Mạc Ngôn vừa mới uống một ngụm nước, nghe thấy câu này thì trực tiếp bị dọa tới mức phun ra ngoài.
Anh ấy ho khan không ngừng, cũng bắt đầu khó thở.
Một hồi lâu sau anh ấy mới tốt lên một chút, vẻ mặt ngượng ngùng nói: “Cố An Nhiên, cháu đang nói bậy bạ gì thế?”
“Buổi tối ba Thành Trung và Trúc Linh đều ngủ cùng cháu mà, hôm nay cậu và Minh Châu không thể ngủ cùng cháu sao?”
Cố An Nhiên chớp chớp đôi mắt to tròn đen láy như một quả nho đen, trong mắt lộ ra ẻ hồn nhiên và ngây thơ.