“Anh, hãy sống thật tốt”
Dứt lời, cửa, đóng lại.
Giản Mạch Bạch không kịp nói lời “Cảm ơn”
, câu nói này chỉ vang lên trong phòng bệnh.
Anh kích động vội vàng gọi điện cho bà chủ Giản: “Mẹ, con được cứu rôi! Con sẽ không chết đâu!”
Anh kích động, gấp gáp báo tin mừng.
Đâu dây bên kia, bà chủ Giản không dám tin vào những gì mình nghe thấy, ngây ra 3 giây, cuối cùng xác nhận được rằng, mình không hê nghe nhầm, không phải giấc mơ, “Thật sao? Thật sự là như vậy sao? Là ai? Là ai có tấm lòng lương thiện như vậy? Mẹ phải cảm ơn người ta mới được.
Lát nữa mẹ sẽ gọi điện cho đứa em gái máu lạnh của con, nó là em gái ruột, thấy anh trai chết mà không cứu.
Người ta không có quan hệ gì với con, người lạ còn có lòng thương xót nữa.
Để mẹ xem nó còn có mặt mũi nào không”
Gò má hóp lại của Giản Mạch Bạch, bỗng chốc đỏ ửng lên, lỗ tai như thể sắp rỉ máu ra ngoài, giọng nói trâm xuống, “Mẹ, mẹ đừng như vậy.
Người hiến tặng tủy xương càmho con, là Tiểu Đồng tìm được đấy”
Bà chủ Giản ngây ra, mãi lâu sau, bắt đầu có chút ngang ngược: “Mặc kệ, nó tìm thấy, cũng không phải là nó hiến tặng, nó vẫn không muốn hiến tủy cho con, nên mới chịu bỏ thời gian cho người đi tìm người tình nguyện? Con tưởng rằng nó vì con? Nó chỉ vì bản thân nó mà thôi”
Mặt Giản Mạch Bạch càng đỏ thêm: “Mẹ, con mệt rồi, không muốn nói thêm nữa”
Không lâu sau, bác sĩ chính của anh đến, nói rằng anh đã có thể làm phẫu thuật ghép tủy được rồi.
Giản Mạch Bạch do dự một hồi, từ đầu tới cuối vẫn không nói ra được câu “Là ai”
.














– —————–