Mấy trăm khẩu hỏa pháo liên tục bắn xong, đại quân Hắc Kỳ quân chỉnh tề bắt đầu xếp hàng tiến vào trận địa.
Bởi vì được sắp xếp gấp gáp nên không có quá phức tạp, đầu tiên là mười vạn đại quân bày thế trận.
Khi Hắc Kỳ quân sải những bước chân chỉnh tề, tiến vào địa điểm duyệt binh, tất cả mọi người lặng lẽ ngắm nghe, đột nhiên nghe thấy tướng lĩnh dẫn đầu đội hình hàng ngoài hô lên.
“Đi đều… bước”.
Đội hình hàng ngoài gần cả ngàn người đột nhiên chuyển sang hình thức đi đều, bước những bước chân đồng loạt, nhìn về phía Lãnh Thiên Minh trên đài cao.
“Các binh sĩ vất vả rồi”.
Lãnh Thiên Minh hô lên thật to.
“Thề chết, trung thành, Hắc Kỳ quân…”
“Thề chết, trung thành, Hắc Kỳ quân…”
Tất cả mọi người có mặt ở đó bao gồm sĩ binh Đại Lương cũng phải sững sờ, nhưng họ vẫn có thể cảm nhận rõ ràng đang rực cháy trong lòng mình…
Mười vạn đại quân vẫn xếp hàng chỉnh tề, bước chân chỉnh tề khiến mặt đất rung chuyển, tất cả bách tính bắt đầu hoan hô. Quân đội mà trước đó không lâu vẫn còn là quân địch nhưng lại dùng hành động thực tế và năng lực chinh phục họ, đây là bản tính nhiệt huyết của con người, cường giả vi tôn…
Tại đại trướng trung quân thành Biện Lương khi duyệt binh kết thúc.
“Chư vị, theo tin tình báo, gần hai trăm vạn quân địch đã tập kết tại khu vực doanh khẩu ở phía Nam, suy nghĩ của ta là dẫn lính tới thẳng doanh khẩu nghênh chiến với quân địch, cũng có thể tránh để chiến hỏa ảnh hưởng tới bách tính trong thành”, Lãnh Thiên Minh nói.
Lưu Bất Đắc đáp: “Đại vương, tuy rằng hỏa khí của Hắc Kỳ quân rất sắc bén, nhưng quân đội Đại Lương cũng không phải hạng kém cỏi, nhất là những vũ khí như nỏ liên hoàn, chiến xa thiết giáp, thiên châu, vân vân, tuyệt đối không thể coi thường”.