Người khác này còn có thể là ai, không phải là Vương hoàng hậu sao.
Võ Mị Nương nghe vậy trầm ngâm, nói: “Vậy theo ý của ngươi là?”
Hàn Nghệ nói: “Cường tại nội tâm, nhược tại bề ngoài.”
Đạo lý rõ ràng sẽ không chỉ ở đây thôi, trước tiên ngụy trang mình thành một người chịu ức hiếp, đến lúc đó ngươi muốn làm gì, vậy hữu lý mà làm rồi, ta không phải quyền lợi hun tâm, muốn đoạt hậu vị, ta là thật sự bị bức đến không còn biện pháp nào, mới bị bức bách phản kích mà thôi.
Hiện tại mọi người đều thông cảm với Vương hoàng hậu, đây đối với Võ Mị Nương thật ra là vô cùng bất lợi.
Nếu đã như thế, đây dường như cũng không phải là một chuyện xấu. Võ Mị Nương trong lòng nháy mắt đã cảm thấy khá hơn.
Hàn Nghệ đôi mắt vừa chuyển, lại nói: “Kỳ thật Chiêu nghi còn có thể nhờ vào mặt trên của việc này, làm văn lớn hơn đấy.”
Võ Mị Nương nói: “Mau nói đi.”
Hàn Nghệ nói: “Dựa theo lẽ thường mà nói, không phải chỉ là xếp đặt buổi tiệc chúc mừng sao?”
Võ Mị Nương gật gật đầu, nói: “Nhưng cho dù thiết yến, vậy cũng chỉ là tự rước lấy nhục. Chẳng lẽ ngươi lại để cho ta tự tìm không thoải mái, tranh thủ sự thông cảm của mọi người?”
“Đương nhiên không phải!”
Hàn Nghệ cười nói: “Chiêu nghi đừng quên, trước đó vài ngày, một trận lũ bất ngờ kia đã chết không ít người, hiện giờ sự lo lắng đều vẫn còn chưa trôi qua, vào lúc này thiết yến, đích xác cũng có chút không ổn. Chiêu nghi sao không đề nghị bệ hạ, đem khoản chi của lần thiết yến này, cùng với thứ bệ hạ ban cho ngươi, cầm đưa cho người nhà những người chết này. Kể từ đó, vừa có thể tìm cái bậc thang để xuống, lại có thể lấy được nhân tâm, còn có thể tranh thủ không ít thông cảm.”
Võ Mị Nương nghe được trong mắt sáng ngời, đây ngược lại cũng là một biện pháp tốt nha, một công đôi việc, còn có thể hóa giải xấu hổ. Làm sao còn có nửa phần oán khí, vui mừng không dừng lại được, đây thật sự là nhân họa đắc phúc, cười dài nói: “Hàn Nghệ. Ngươi thật đúng là có biện pháp.”
Hàn Nghệ nói: “Đa tạ Chiêu nghi khích lệ.”
Thiếp thân nha hoàn đứng một bên thấy Võ Mị Nương tâm tình khá hơn, khẩn trương chớp lấy cơ hội nói: “Chiêu nghi, đến thời điểm dùng bữa rồi.”
Võ Mị Nương đang cùng Hàn Nghệ tán gẫu vui vẻ, không khỏi trừng mắt, ngươi cũng quá không hiểu chuyện rồi.
Hàn Nghệ vội vàng nói: “Chiêu nghi. Hiện giờ thân mình là lớn nhất, ngươi nên bảo vệ tốt chính mình, nếu như ngay cả mình cũng không quý trọng thân thể của mình, vậy ngươi liền càng không thể hy vọng xa vời người khác quý trọng hộ ngươi.”
Võ Mị Nương nghe được thoáng gật đầu, nói: “Ngươi nói không sai, ta thật sự là hành động theo cảm tính rồi.”
Trong lòng oán khí vừa mất, khẩu vị cũng bắt đầu nổi lên, thật đúng là cảm thấy có chút đói bụng.
Nha hoàn đứng bên cạnh vội vàng đem đồ ăn trình lên.
Hàn Nghệ cũng đứng lên nói: “Chiêu nghi mời từ từ dùng bữa, Hàn Nghệ cáo từ trước.”
Võ Mị Nương đang cảm thấy tán gẫu vui vẻ, nói: “Nếu không bận gì thì ngổi thêm một lát đi. Ta còn có chút việc muốn thỉnh giáo ngươi.”
“Vâng.”
Hàn Nghệ lại ngồi trở xuống.
Cái mông vừa mới ngồi xuống, chợt nghe một tiếng hô the thé: “Hoàng thượng giá lâm.”
Hàn Nghệ lại vội vàng đứng dậy, không đến một lát, chỉ thấy Lý Trị mặt âm trầm đi đến.
“Vi thần tham kiến bệ hạ.”
Hàn Nghệ vội vàng hành lễ.
Võ Mị Nương cũng vội vàng từ trên ngọa tháp đi xuống, Lý Trị vừa thấy, vội vàng tiến lên đỡ lấy Võ Mị Nương nói: “Nàng đang có mang, những việc này miễn đi.”
“Đa tạ bệ hạ.”
Lý Trị liền nhìn về hướng Hàn Nghệ, nói: “Hàn Nghệ, ngươi tới khi nào?”
Võ Mị Nương cười nói: “Hàn Nghệ là tới tặng quà cho con của chúng ta.”
Đó là lời nói nhỏ nhẹ dịu dàng mức nào a!
Lý Trị cũng đã bị Võ Mị Nương oán giận cả một ngày, lúc trở lại, trong lòng còn đang bồn chồn, hiện giờ giọng điệu Võ Mị Nương đại biến, thật sự là như gặp xuân phong, lại thấy thần thái Võ Mị Nương có vẻ hết sức cao hứng. Trong lòng cuối cùng là an ổn lại, cười nói: “Vậy sao?”
Võ Mị Nương lập tức tự mình tiến lên, hai tay giữ lấy cái xe trẻ em, nói: “Cái này chính là xe trẻ em Hàn Nghệ tặng cho đứa nhỏ của chúng ta, đợi cho sau khi hoàng nhi lớn lên, ta liền có thể cùng bệ hạ đẩy đưa hoàng nhi ra ngự hoa viên tản bộ rồi. Nói xong vẻ mặt đầy mơ màng.”
Lý Trị cũng chưa từng thấy xe trẻ em này. Hơn nữa y cũng trẻ tuổi, đối với những sự vật sự việc mới cũng cảm thấy hứng thú vô cùng, đông nhìn, tây nhìn, nói: “Chiếc xe nôi này cũng thật thú vị nha. Nào, để trẫm tới thử xem.”
Nói xong y cũng hưng trí bừng bừng tiến lên, đẩy xe trẻ em kia, liên tục gật đầu, khen không dứt miệng. Lại hướng tới Hàn Nghệ nói: “Hàn Nghệ, đây là ngươi làm sao?”
Hàn Nghệ gật gật đầu nói: “Bẩm bệ hạ, đây là vi thần tự mình làm đấy, nhưng vì nguyên liệu hữu hạn, làm ra không phải hoàn mỹ lắm, nếu đổi được bốn cái bánh xe thành đồng chất, vậy càng tốt hơn.”
“Không không không, ngươi có thể có phần tâm tư này, đã không dễ dàng rồi.”
Lý Trị lại coi bộ dáng vui vẻ của Võ Mị Nương, cảm động khóc như mưa, nếu biết như thế, thì sớm đã kêu Hàn Nghệ đến đây rồi, nói: “Hàn Nghệ, trẫm thật sự rất cảm kích ngươi. Trong mắt hiện ra lệ quang, tựa như nói, may mắn có ngươi a!”
“Có thể cống hiến sức lực vì bệ hạ, đó là vi vinh hạnh của thần.”
Lúc Hàn Nghệ nói chuyện, lại lộ ra một ánh mắt ta hiểu ngươi mà.
Ánh mắt của hai nam nhân, làm sao có thể qua được cặp mắt của Võ Mị Nương, không khỏi có vẻ có chút xấu hổ, hai gò má thoáng hồng, một tay nắm cánh tay của Lý Trị, nói: “Bệ hạ, chàng xem Hàn Nghệ có tâm như thế, chúng ta có phải cũng nên tỏ vẻ chút gì hay không?”
“Thưởng. Nhất định phải thưởng.”
Lý Trị nói xong, cũng không biết nên thưởng cái gì, quay sang Võ Mị Nương hỏi: “Mị Nương, nàng quyết định đi.”
Võ Mị Nương đôi mắt vừa chuyển, nói: “Bệ hạ, ta nghĩ đem xe ngựa của ta mà lúc trước bệ hạ ban cho tặng cho Hàn Nghệ.”
Hàn Nghệ vừa nghe, ta đi, đây quả thật là Chery QQ đổi sang Audi mà!
Lý Trị cũng cảm thấy nên làm như thế, rốt cuộc cũng có một người chúc mừng hợp ý, không thưởng lớn thì sao được, cũng tiện cho những người chưa tới chúc mừng hâm mộ một chút, vô cùng sảng khoái nói: “Được, theo ý nàng, mặt khác, đến lúc đó trẫm lại ban thưởng cái khác nữa.”
Oa! Một xe ngựa còn chưa đủ, còn thưởng, chuyến này thật sự là kiếm quá rồi. Trong lòng Hàn Nghệ âm thầm mỉm cười.