Mạch Đóa Nhi cắn chặt đôi môi không có chút máu nào, gật đầu với Ninh Thư, lập tức hít một hơi nói: “Em không cần đứa bé này.”
Ninh Thư nhíu chặt lông mày: “Em thực sự nghĩ kỹ chưa?”
“Trừ con đường này ra, em còn đường khác để đi sao?” Thân thể Mạch Đóa Nhi run rẩy nói, vừa rơi lệ, “Em hoàn toàn không còn đường khác để đi.”
“Ký tên đi.” Bác sĩ nói với Ninh Thư, Ninh Thư khoát khoát tay: “Tôi không phải người thân của cô ấy, để bản thân cô ấy tự ký tên đi.”
Mạch Đóa Nhi nhịn đau ký tên, sau đó có vẻ tan vỡ hét lên: “Nhanh lấy đứa bé này ra cho tôi, tôi đau quá, đau quá đi mất.”
Hộ sĩ đẩy giường bệnh vào phòng giải phẫu, Ninh Thư đứng ở cửa phòng giải phẩu, nhìn đèn giải phẫu sáng trưng.
Khoảng chừng một giờ đồng hồ trôi qua, Mạch Đóa Nhi bị đẩy ra, sắc mặt trắng như tờ giấy, không có chút sức sống nào nằm trên giường, nhìn mà thấy vô cùng đáng thương.
Ninh Thư nhìn cái bụng của Mạch Đóa Nhi, tiểu sinh mệnh bên trong đã không còn, chỉ là không nghĩ đến Mạch Đóa Nhi lại kiên quyết không cần đứa bé này như vậy.
Có đứa bé này thì cũng nhiều chuyện phiền toái, quan trọng nhất là cha của đứa bé hoàn toàn không chào đón nó, Mạc Tước Phong không muốn để một người phụ nữ vớ vẩn không ra gì mang thai con của mình, Mạch Đóa Nhi cũng bị xem như một người phụ nữ vớ vẩn không ra gì.
Đợi đến khi hiệu quả của thuốc mê không còn, Mạch Đóa Nhi mới từ từ tỉnh lại, vừa tỉnh lại vẫn không nói gì, đầu tiên là chảy nước mắt, dường như vô cùng đau lòng.
Ninh Thư đưa chi phiếu cho Mạch Đóa Nhi, mở miệng nói: “Đây là chi phiếu Mạc Tước Phong đưa cho em.”
Mạch Đóa Nhi yếu ớt giơ tay lên nhận tờ chi phiếu, muốn xé chi phiếu đi, nhưng cuối cùng vẫn không xé, Mạch Đóa Nhi nhìn Ninh Thư, ánh mắt cô ta đỏ đậm, bất mãn tức giận nói: “Em chịu khổ nhiều như vậy, cũng chỉ nhận được mười triệu và một vai diễn, em mất đi đứa con của mình, con của em đã không còn nữa.”
Ninh Thư: Thật là phiền phức, quá phiền phức…
Chính bản thân mình ký tên muốn bỏ con, bộ dạng bây giờ nhìn thực khiến người ta vô cùng lo lắng, bây giờ muốn tỏ ra bản thân mình rất đau lòng rất hổ thẹn với đứa bé sao?
Ninh Thư nhìn thấy dáng vẻ đau lòng của Mạch Đóa Nhi, trong lòng không chút dao động, thậm chí còn muốn cười.
Mạch Đóa Nhi bây giờ thực sự đã khác rồi, không còn là cô gái thuần khiết thanh cao nữa, nếu như là Mạch Đóa Nhi lúc trước, là một người sẽ không nói chỉ được có mười triệu và một vai diễn, mà là một người coi trọng tôn nghiêm hơn cả sinh mạng của mình.
“Nghỉ ngơi cho tốt đi, con người luôn phải nhìn về phía trước.” Ninh Thư lạnh nhạt nói.
Mạch Đóa Nhi nhìn Ninh Thư, cắn môi, cuối cùng nói: “Chị Trần, trước đây chị không nên đưa em đi tìm Mạc Tước Phong, nếu như cứ lén lút xử lý ổn thỏa, Mạc Tước Phong cũng sẽ không như vậy mà rời bỏ em, không cần em nữa.”
Ninh Thư:…
Cho nên, bây giờ đang trách tôi sao?
Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Nếu như trước đó em nghĩ tới việc bỏ đứa trẻ trước, em nên trực tiếp nói với chị, chị cũng sẽ không mang theo em đến biệt thự.”
Mạch Đóa Nhi khi đó chẳng qua là ôm một chút mộng tưởng trong lòng, cảm thấy có đứa trẻ liền có thể tu thành chính quả với Mạc Tước Phong, nhưng lại không ngờ Mạc Tước Phong tuyệt tình như vậy, hiện tại Mạch Đóa Nhi lại hối hận đã nói chuyện bản thân mang thai cho Mạc Tước Phong.
Như vậy sẽ không chia tay với Mạc Tước Phong.
Cái gì tốt cũng muốn, đúng thực là.
Cảm giác làm người quản lý như mình khổ quá, khổ sở cả một đêm, người ta còn không cảm ơn một tiếng, còn đổ chuyện này lên đầu cô rồi trách cứ, thật không hiểu nổi tại sao Mạch Đóa Nhi lại cảm thấy chuyện này là đương nhiên nhỉ.
Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Nếu như em cảm thấy chuyện này là lỗi của chị, chị cũng không lời nào để nói nữa, còn về chuyện của em và Mạc Tước Phong, từ trước đến giờ chị chưa từng can thiệp vào, nghỉ ngơi cho tốt đi, em còn có phim phải quay nữa đấy.”
Nhìn thấy bộ dạng lạnh lùng như vậy của người quản lý, trong lòng vô cùng uất ức, Mạch Đóa Nhi cảm thấy cuộc sống của mình thực sự rất không ổn, bị người yêu bỏ rơi, con cũng đã không còn, bây giờ ngay tới cả người quản lý nhìn thấy bản thân cô ta không còn chỗ dựa, cũng bắt nạt cô ta.
“Chị Trần, có phải chị cảm thấy em đã chia tay Mạc Tước Phong, trong lòng chị khinh thường em?” Mạch Đóa Nhi đỏ mắt hỏi Ninh Thư.
Ninh Thư:…
Đây là loại logic gì vậy?
Chẳng lẽ Mạch Đóa Nhi cho rằng leo lên được người Mạc Tước Phong, tất cả mọi người trong thiên hạ đều nên nịnh bợ cô ta sao? Bây giờ không có Mạc Tước Phong, mọi người trong thiên hạ đều phỉ nhổ cô ta sao?
Cảm giác Mạch Đóa Nhi lại có chứng ỷ lại Mạc Tước Phong rồi, dù cho Mạc Tước Phong đối xử không tốt với Mạch Đóa Nhi, nhưng Mạch Đóa Nhi lại không cách nào rời xa Mạc Tước Phong.
Từng cơn hoa mắt chóng mặt kéo đến trước mặt Mạch Đóa Nhi, cái bụng cũng đau đớn, đau đến mức Mạch Đóa Nhi rất muốn khóc, chỉ cần vừa nghĩ tới Mạc Tước Phong, Mạch Đóa Nhi đau thấu cả xương luôn rồi.