– Nếu bổn tọa ăn vào một quả, nhất định trong vòng nửa năm có thể đột phá Kết Thai Cảnh! Con lừa nhảy tới nhảy lui, hưng phấn không thôi.
Chu Hằng chỉ vào rừng đào dày đặc kia, nói: – Là những thứ này hay sao?
– Không không không! Con lừa đen vội vàng lắc đầu: – Những thứ này đều là cây con, chỉ có một gốc cây mẹ mới có thể kết xuất Thủy Tinh Đào, không biết mấy vạn năm mới có thể thành thục, là thế gian kỳ trân!
Lúc này con lừa đê tiện nghiễm nhiên trở thành nhà sử học, chậm rãi nói, chỉ có điều là nước miếng chảy đầm đìa không ngừng làm cho hình tượng của nó mất sạch.
Chu Hằng cười ha hả một tràng, nói: – Vậy sau khi tìm được cây mẹ, nhổ lên trồng vào bên trong Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, hàng năm đều được ăn!
Cửu Huyền Thí Luyện Tháp dường như phi thường thích hợp sinh trưởng linh thảo, Cửu Dương Sinh Sinh Thảo chính là chứng cứ rõ ràng. Nếu như cây mẹ Thủy Tinh Đào cũng có thể trồng được, vậy thì người thân của hắn cũng không cần lo lắng vấn đề tu luyện nữa.
– Mau mau Chu tiểu tử! Chúng ta mau tìm, không thể để cho ba tên kia đoạt trước! Con lừa đen cào chân, khuôn mặt lừa đầy vẻ nôn nóng.
Chu Hằng nhảy lên ngọn một cây đào, dõi mắt nhìn ra nơi xa, cau mày nói: – Ngươi có biết cây mẹ ở đâu không?
Con lừa đen đứng dựng lên, nghiêm trang bước đi thong thả vài bước, sau đó thở dài, nói: – Bổn tọa không biết!
Chu Hằng bước nhanh dẫn đầu, nói: – Vậy hãy đi theo ta!
Hắn theo hướng của hắc kiếm chỉ, triển khai thân hình bay vút đi.
Con lừa đen vội vàng đuổi theo, nói: – Chu tiểu tử! Ngươi biết đường ư?
– Không biết!
“Thình”, con lừa đen đụng đầu vào một cây đào, há miệng lừa cắn về phía mông Chu Hằng: – Không biết đường ngươi cũng dám chạy loạn?
– Ha ha… Vậy ngươi cứ tùy tiện, chúng ta có thể mỗi người đi một đường, thế nào? Chu Hằng vận dụng Tấn Vân Lưu Quang Bộ, thân hình con lừa đê tiện cũng cực kỳ mau lẹ. Nhất định nó phải toàn lực vận dụng Tấn Vân Lưu Quang Bộ mới có thể giữ được khoảng cách.
– Xì xì xì…, muốn bỏ bổn tọa qua một bên để một mình ăn mảnh ư? Xem bổn tọa không cắn chết ngươi! Con lừa đen theo đuổi không bỏ.
Một người một con lừa sau khi trải qua vài lần hợp tác, tuy rằng xem không vừa mắt với nhau, nhưng ở thời điểm đề cập tới đại cục đều biết đối phương sẽ không làm xằng bậy, bởi vậy con lừa đen mắng thì mắng nhưng từ đầu đến giờ luôn đi theo Chu Hằng, “liếc mắt đưa tình”, chỉ là con lừa đê tiện này thật sự không chịu im miệng.
Con lừa đê tiện dường như muốn phát tiết một chút uất nghẹn mấy ngày trước đó không thể nói chuyện, toàn bộ là nói linh tinh, thật sự rất khó tưởng tượng nó nói lời vô nghĩa trọn ba ngày ba đêm, nhưng vốn không nói trùng lặp một câu nào.
Ba ngày sau, Chu Hằng đột ngột ngừng lại, nhíu mày, nhìn về phía xa xa.
– Chuyện gì vậy, Chu tiểu tử? Con lừa đen nhìn chằm chằm vào mông Chu Hằng, khóe miệng hé mở, có nước miếng chảy ra, dường như thực muốn nhào tới cắn một cái.
– Con lừa! Ánh mắt của ngươi thực không thích hợp! Chu Hằng trước quay đầu nhìn con lừa đen một cái, sau đó nói: – Cây mẹ kia đang không ngừng di chuyển!
Hắn kết luận bảo vật làm cho hắc kiếm chấn động chính là cây mẹ Thủy Tinh Đào, mà hắc kiếm ở trong đan điền chỉ phương hướng luôn luôn không ngừng biến hóa, tính đến lúc này mới vừa di chuyển một vòng tròn.
– Bổn tọa thích nhất ăn phao câu gà! Con lừa đen lè lưỡi. Trên thực tế, nó cũng là yêu thú, có bản năng nhu cầu đối với máu thịt tràn đầy huyết khí của nhân loại, mà Chu Hằng chính là thể chất Phệ Kim tộc, khí huyết còn tràn đầy hơn xa so với Linh Hải Cảnh bình thường. Dù là ba người Tang Thanh Sơn là tuấn kiệt trẻ tuổi một chân nhảy vào Kết Thai Cảnh này cũng không cách nào đánh đồng cùng hắn, dĩ nhiên khiến con lừa đen nước miếng chảy ròng!
– Con lừa đê tiện! Nếu ngươi không thu lại mắt chó, ta sẽ đánh cho ngươi chỉ có thể bò đi! Chu Hằng cảnh cáo.
Con lừa đen lưu luyến thu hồi ánh mắt, nói: – Linh thảo dị thụ có thể di chuyển cũng không phải là không có, Thủy Tinh Đào trân quý như vậy, cây mẹ biết chạy cũng không kỳ quái!
– Nơi này cũng quá rộng lớn đi! Chu Hằng cảm thán nói. Mặc dù hắn không có thi triển ra toàn lực, nhưng cước trình của cường giả Linh Hải Cảnh là đáng sợ đến bực nào, Linh Hải chính là linh lực sinh sôi không dứt, đủ để duy trì hắn toàn lực đi nhanh cả mấy tháng!
Ba ngày nay, ít nhất hắn và con lừa đen đã đi được mấy trăm vạn dặm xa. Tuy nhiên vì lo lắng bọn họ luôn luôn đổi hướng, nếu tính theo khoảng cách thẳng tắp, như vậy còn xa không đạt được mấy chữ số này.
Nhưng cũng đủ để chứng tỏ nơi này rộng lớn biết nhường nào.
“Mã Bộ Tiền cũng từng đi tới nơi này, chính là ở trong bầu trời này thấy được cái gọi là thiên nữ tuyệt thế, do đó đạo tâm thất thủ, vĩnh viễn dừng lại ở Linh Hải tam trọng thiên đỉnh phong!” Chu Hằng nhìn bầu trời tự nói trong lòng.
Lúc trước khẳng định Mã Bộ Tiền chưa hình thành thần chích, vậy hắn làm thế nào vào được nơi này? Cùng đi với một đồng đạo hay sao? Điểm ấy nhưng thật ra không có ghi lại trong nhật kí của hắn.
– Chu tiểu tử! Chúng ta tiếp tục chạy đi, chỉ cần tốc độ của cây mẹ không nhanh bằng chúng ta, thì nhất định chúng ta có thể đuổi kịp nó! Nếu tốc độ nhanh hơn chúng ta, thì dù ở ngay trước mặt chúng ta cũng không đuổi kịp! Con lừa đen đứng dựng lên, hai chân chắp sau lưng nói, bộ dạng giống chó bắt chước người.
– … Con lừa ngươi không ngờ có thể nói ra lời nói triết lý phong phú như vậy?
– Xì! Lư đại gia là Thần Lư thượng cổ, ngươi hãy tôn trọng bổn tọa một chút!
Một người một con lừa tiếp tục đi tới, bọn họ đều vận dụng toàn lực, một đường chạy như điên, đi theo cây mẹ không ngừng đổi phương hướng kia. Bởi vì hắc kiếm chỉ có công năng chỉ hướng, cũng không chỉ rõ khoảng cách, ngay cả Chu Hằng cũng không biết tình huống này còn phải kéo dài bao lâu.
Vô tình, lại trôi qua nửa tháng.
Bọn họ thủy chung chạy như điên vòng vòng ở trong rừng đào rộng lớn này, nếu đổi là một người khác khẳng định sẽ sinh ra hoài nghi với phán đoán của Chu Hằng: có phải hắn luôn mù quáng di chuyển hay không? Nhưng con lừa đen lại là vô cùng tín nhiệm Chu Hằng, trong nửa tháng này nó vốn cũng không đề cập một câu tới chuyện này, chỉ có điều là đấu võ mồm với Chu Hằng thì nửa khắc cũng không có dừng lại.
– Chu tiểu tử ngươi khi nào sinh con trai, nếu như căn cốt tuyệt hảo, bổn tọa miễn cưỡng thu nó làm một đồ tôn! Con lừa đen cười quái dị nói, rõ ràng muốn chiếm tiện nghi của Chu Hằng.
Chu Hằng cười ha hả, nói: – Con lừa! Rốt cuộc là ngươi thích nữ nhân hay là lừa mẹ?
– Bổn tọa… Con lừa đen co giật khóe miệng một cái: – Ồ… ngươi xem trước mặt kìa!
Phía trước có một màn sương mù, không ngừng biến đổi, dường như có một con quái thú ẩn ở trong đó. Tuy nhiên cảnh tượng này mấy ngày qua bọn họ cũng gặp nhiều rồi, trong sương mù màu đỏ nhạt này cũng không có gì, chỉ là một hiện tượng đặc thù ở nơi này mà thôi.
Đây là con lừa đang cố ý đổi đề tài.
Chu Hằng cũng không quan tâm tới vấn đề sinh lý của con lừa đê tiện, thân mình hắn lướt tới trước, xẹt qua chừng trăm trượng, sau đó đột nhiên khẽ “ồ” một tiếng, phía trước xuất hiện một cái hồ nhỏ.
– – – – – oOo- – – – –
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 315: Cảnh hoa đào